Nữ Phụ Sau Khi Trọng Sinh Chỉ Muốn Tu Tiên

Chương 71: Ta đáng ghét lắm sao?



Dù thế nào đi nữa, lần này hắn cũng là đến để cứu nàng. Nếu bây giờ mặc kệ nàng một mình đối mặt với nguy hiểm, thì cũng trái với tình nghĩa đồng môn.

Nhưng đây là con đường nàng tự chọn, thà tin lời của yêu nữ Hợp Hoan Tông kia chứ không chịu tin đồng môn của mình. Loại người như vậy, cứu làm gì!

Thôi vậy, vốn dĩ hắn cũng chẳng nợ nàng!

Nghĩ thế, Tịch Mặc tiếp tục đi về phía trước thêm vài bước, nhưng mày lại càng nhíu c.h.ặ.t hơn.

Trên người nàng còn mang thương tích, nếu đi đến T.ử Nhân Thành , chắc chắn sẽ không sống nổi. Là đồng môn mà thấy c.h.ế.t không cứu, nếu hắn bình an trở về T.ử Tiêu Tông, biết ăn nói thế nào với trưởng lão Từ Từ? Sau này còn làm sao có thể an tâm tu luyện?

Nghĩ đến đây, Tịch Mặc nghiến răng, vừa định quay người trở lại, thì ngay giây tiếp theo, hắn đã nhìn thấy bóng dáng áo đen đang lặng lẽ đi theo phía xa sau lưng mình.

Tịch Mặc ngẩn người hồi lâu. Đợi đến khi người kia tiến lại gần, hắn càng chắc chắn đó chính là Vân Niệm.

“Sao không đi nữa?” Vân Niệm dừng lại trước mặt hắn, hơi nhướng mày: “Đổi ý rồi à?”

Tịch Mặc hoàn hồn, ổn định lại cảm xúc rồi lạnh nhạt hỏi:

“Vì sao ngươi không đi về phía bắc?”

“Ngươi đã tin ta nhiều lần như vậy, thì ta cũng tin ngươi một lần…” Vân Niệm bình thản đáp: “Địa giới này có rất nhiều ma tu, nếu gặp nguy hiểm thì hai người dù sao cũng mạnh hơn một người.”

Nghe vậy, Tịch Mặc chỉ cho rằng nàng muốn dựa hơi mình. Dù sao hiện tại hắn cũng là tu sĩ nửa bước Kim Đan, còn nàng chỉ là một luyện khí kỳ nhỏ bé. Nhưng ít ra cuối cùng nàng đã chọn tin hắn thay vì yêu nữ kia, điểm này khiến hắn khá hài lòng.

Vì thế hắn nói: “Xem ra ngươi vẫn chưa đáng ghét đến mức đó.”

Vân Niệm không khỏi nhíu mày: “Ta đáng ghét lắm sao?”

Nàng cảm thấy phẩm hạnh của mình đâu có vấn đề gì.

Tịch Mặc chỉ nhàn nhạt liếc nàng một cái, rồi quay người tiếp tục đi tới, không nói thêm nữa.

Đợi đến lúc trăng lặn quạ kêu, hai người cuối cùng cũng tới nơi.

Ngẩng đầu nhìn lên, ba chữ “Thanh Lộc Thành” treo cao trên cổng thành. Cửa thành rộng mở, bên trong người qua kẻ lại tấp nập, đủ loại âm thanh nối tiếp không dứt, náo nhiệt vô cùng.

Tịch Mặc dừng bước, quay sang nhìn Vân Niệm, trong giọng nói mang theo chút đắc ý:

“Giờ thì ngươi nên tin rồi chứ?”

Vừa dứt lời, hắn liền thấy sắc mặt Vân Niệm chẳng biết từ lúc nào đã tái nhợt trở lại. Lúc này nàng nhíu c.h.ặ.t mày, khóe môi chậm rãi tràn ra một tia m.á.u.

Vân Niệm ngẩng đầu nhìn cảnh tượng bên trong cổng thành, nhưng tầm mắt lại lúc rõ lúc mờ.

Khi rõ ràng, nàng thấy một khung cảnh trong thành náo nhiệt đông vui. Còn khi mờ đi, tất cả chỉ là từng đoàn bóng người lờ mờ chồng chất.

Cảm giác không thể lừa gạt nàng được. Con Táng Cốt Lang trước đó bị nàng áp chế nên tuy đã yên tĩnh hơn, không dám làm càn nữa, nhưng vẫn khó che giấu sự xao động trên người nó.

“Ngươi sao vậy?” Tịch Mặc cũng nhíu mày, rồi nói tiếp: “Biết trước đã ngăn ngươi liên tục đột phá rồi. Trong chưa đầy nửa tháng mà tăng nhiều tu vi như vậy, e rằng đã ảnh hưởng đến căn cơ.”

Nhưng hắn biết lúc này trách móc cũng vô ích, nên lại nói:

“Vào trong trước tìm khách điếm nghỉ chân, ta sẽ liên lạc với phân bộ nhà họ Tịch, chuẩn bị ít đan d.ư.ợ.c mang tới.”

Nói rồi, hắn bước về phía trước.

“Đợi…” Mày Vân Niệm càng nhíu c.h.ặ.t hơn. Nàng vừa định mở miệng thì cổ họng đã dâng lên một ngụm tanh ngọt.

Mà lúc này, Tịch Mặc đã bước qua cổng thành.

Thấy vậy, nàng chỉ đành nghiến răng đi theo.

Ngay trước khoảnh khắc bước vào cổng thành, khóe mắt Vân Niệm dường như quét qua một tấm bia đá quái dị nằm không xa cổng thành. Nhưng khi nàng tiến vào trong rồi quay đầu nhìn lại, nơi đó đã trống không.

Thế nhưng cả hai đều không biết rằng, ngay lúc họ bước qua cổng thành, ba chữ “Thanh Lộc Thành” đang treo phía trên bỗng biến thành “T.ử Nhân Thành ”.

Xung quanh oán khí quẩn quanh.

Dưới chân cổng thành là một tấm bia đá màu đen không theo hình dạng quy tắc nào, trên đó khắc bốn chữ đỏ như m.á.u: Người sống chớ vào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Khách quan, dùng cơm hay nghỉ trọ?”

Vừa bước vào cửa, chẳng biết từ đâu nhảy ra một tên tiểu nhị mặt đầy nịnh nọt, nhìn hai người hỏi.

“Hai phòng hạng thượng.” Tịch Mặc nhàn nhạt nói.

“Được ngay!” Tiểu nhị khom lưng nghiêng người, vung tay: “Hai vị khách quan xin đi theo ta.”

Tịch Mặc đi trước, Vân Niệm theo sau, không khỏi quay đầu nhìn tình cảnh trong khách điếm.

Ở tầng một, khách nhân đang dùng cơm. Có người nói cười, có người đấu rượu, mọi thứ trông vô cùng bình thường.

Đột nhiên ánh mắt Vân Niệm dừng lại trên cổ của một người.

Nơi không bị cổ áo che kín, rõ ràng hiện ra một vết thương sâu đến tận xương, trên đó còn dính vệt m.á.u khô.

Vân Niệm giật mình kinh hãi, ngẩng đầu nhìn người kia, nhưng hắn vẫn đang trò chuyện vui vẻ với đồng bạn như thể trên người chẳng hề có vết thương nào.

“Khách quan!”

Một giọng nói bất ngờ vang lên ngay phía sau lưng nàng. Vân Niệm quay đầu lại, vừa lúc đối diện với khuôn mặt cười tươi rói của tên tiểu nhị.

“Khách quan, có muốn gọi chút rượu và thức ăn không?” Tiểu nhị mở miệng hỏi.

Trên mặt hắn tuy có cười, nhưng nụ cười ấy lại dường như chẳng chạm đến đáy mắt.

Vân Niệm lướt mắt nhìn hắn một lúc rồi nhàn nhạt nói: “Cho hai đĩa thức ăn nhỏ, không cần rượu.”

“Vâng vâng, lát nữa tiểu nhân sẽ mang lên phòng cho khách quan.” Tên tiểu nhị vội vàng gật đầu.

Tịch Mặc quay đầu lại, thấy Vân Niệm chưa đi theo thì hỏi:

“Sao vậy?”

“Không có gì…” Ánh mắt Vân Niệm rời khỏi khuôn mặt tên tiểu nhị, ngẩng đầu nhìn Tịch Mặc: “Ta đói bụng thôi.”

Sau khi vào phòng không bao lâu, bên ngoài liền vang lên tiếng gõ cửa.

Vân Niệm đi tới mở cửa, liền thấy tên tiểu nhị bưng thức ăn đứng ngoài, trên mặt vẫn là nụ cười ban nãy.

“Khách quan, thức ăn ngài gọi đây ạ.”

“Đa tạ.” Vân Niệm nhận lấy khay đồ ăn, ánh mắt khẽ liếc sang bên cạnh, đúng lúc thấy Tịch Mặc bước ra khỏi phòng, đi về phía này.

“Nếu còn gì dặn dò, khách quan cứ gọi tiểu nhân là được.” Tên tiểu nhị nói thêm vài câu rồi mới xuống lầu.

Tịch Mặc không cảm thấy có gì bất thường. Sau khi đi tới, hắn liền nói:

“Pháp khí truyền tin không liên lạc được với phân bộ. Ta ra ngoài một chuyến, trong Thanh Lộc Thành hẳn là có phân bộ của Kim Qua Trai.”

“Đừng ra ngoài…” Vân Niệm ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn, “Vào đây rồi nói.”

Thấy Vân Niệm cẩn thận như vậy, trong lòng Tịch Mặc cũng dấy lên chút nghi hoặc. Sau khi bước vào phòng, hắn mới hỏi:

“Có chỗ nào không đúng sao?”

“Không có.” Vân Niệm nhàn nhạt đáp.

Nghe nàng nói vậy, Tịch Mặc nhíu mày, xoay người định rời đi:

“Nếu đã thế thì ta đi đây.”

Vân Niệm nhìn hắn:

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

“Những thứ bên ngoài đều không phải vật sống. Giờ ngươi đi ra ngoài… sẽ không thể quay lại nữa đâu.”

Lời vừa dứt, bước chân Tịch Mặc bất giác khựng lại. Hắn quay đầu nhìn Vân Niệm:

“Ý ngươi là sao?”