Nữ Phụ Tu Tiên: Kẻ Nào Dám Cướp Vận Khí Của Ta

Chương 839: Hà Đăng Độ Cô



 

Ngày thứ hai, lúc Sở Lạc chuẩn bị ra ngoài, lại bất ngờ nhìn thấy Tô Chỉ Mặc đang luyện kiếm trong sân.

 

Khoảng thời gian này, dưới sự giúp đỡ của Sở Lạc, gân cốt bị đứt đã được đắp nặn lại. Tuy nói hắn có thể tự do hoạt động như người thường, không cần mượn đến sức mạnh nguyên thần nữa, nhưng cũng vì nguyên nhân đan điền, có thể thấy Tô Chỉ Mặc dạo gần đây chỉ học trận pháp, hiếm khi ra khỏi cửa, càng đừng nói đến chuyện luyện kiếm.

 

Sở Lạc có chút kinh ngạc, Tô Chỉ Mặc sau khi nhận ra cô đi tới, cũng liền dừng lại.

 

“Hôm nay sao lại nhớ ra luyện kiếm rồi?” Sở Lạc hỏi.

 

“Chỉ là muốn chăm chỉ luyện tập, nếu không lười biếng thời gian dài, e là sẽ sinh sơ suất.”

 

Tô Chỉ Mặc do dự một lát, vẫn không đem chuyện mình có hy vọng trở lại bộ dạng hoàn chỉnh như xưa nói cho cô biết.

 

Dù sao hiện tại, đây vẫn chỉ là chuyện hư vô mờ mịt, cũng giống như lời Thiên Cơ Thần Binh Phù đã nói, điều thực sự khó khăn, thực chất là cảm nhận và khống chế sức mạnh của trật tự.

 

Đợi đến khi mình thực sự bước đến bước đó, đến lúc đó nói với Sở Lạc cũng chưa muộn.

 

“Ngươi đây là định đi đâu?” Tô Chỉ Mặc lại tiếp tục hỏi.

 

“Mua đèn hoa sen. Ngày mai Trung Nguyên, thả đèn hoa đăng siêu độ cô hồn, tuy là người tu hành, những lúc thế này, cũng có thể nhập gia tùy tục một lần, tưởng niệm những người đã khuất,” Sở Lạc khẽ thở dài một hơi, “Cũng coi như là cho tâm hồn người còn sống một nơi nương tựa đi.”

 

Tô Chỉ Mặc cảm nhận được sự coi trọng của cô đối với ngày lễ này, liền thu kiếm: “Ta đi cùng ngươi.”

 

“Được a,” Sở Lạc nhìn hắn cười nói: “Hiếm khi ngươi muốn ra ngoài đi dạo.”

 

Trên phố người mua đèn hoa sen rất đông, sau khi xếp hàng đến lượt họ, Sở Lạc một hơi mua lại một nửa số đèn hoa sen của người bán hàng rong.

 

Người đã khuất mà cô muốn tưởng niệm thực sự quá nhiều, không mua sạch cũng là vì phía sau còn có người đang xếp hàng.

 

Tô Chỉ Mặc nhìn cô đếm từng chiếc đèn hoa sen một, cũng chợt nhớ lại tám năm nay những ngày tháng cô sống ở Yêu Giới, chẳng tính là tốt đẹp gì.

 

Hắn mở miệng hỏi thăm, Sở Lạc cũng không cố ý giấu giếm. Sau khi kể một vài trải nghiệm của mình ở Yêu Giới, Sở Lạc lại do dự quan sát tình trạng hiện tại của Tô Chỉ Mặc một phen.

 

Thấy tâm trạng hai ngày nay của hắn đều rất tốt, liền mở miệng hỏi: “Ngươi hiện giờ đối với Hạc Dương Tử… còn mấy phần tình nghĩa thầy trò?”

 

Lời vừa dứt, Tô Chỉ Mặc ngẩn người.

 

Một lát sau mới lên tiếng: “Ông ta đối với ta, đã là tận tình tận nghĩa, ta đối với ông ta cũng vậy.”

 

Đối với cảm giác về Hạc Dương Tử, hắn hiện giờ thật khó mà nói ra được.

 

Trong Vô Tận Uyên, mình vốn tưởng ông ta sẽ nể tình nghĩa thầy trò, đối xử với mình cùng lắm là mắng mỏ, nhưng ngày đó ông ta lại đ.á.n.h mình đến nửa sống nửa c.h.ế.t, khoét đi đôi mắt của mình, đập nát mười ngón tay của mình.

 

Tám năm sau khi từ Vô Tận Uyên đi ra, hắn trở về Đông Vực, vốn tưởng bộ mặt hung ác của Hạc Dương T.ử đã bị phơi bày, cái danh thầy trò này e là đã sớm hữu danh vô thực rồi.

 

Nhưng ông ta lại thay đổi, mở rộng giảng đường, cứu tế bách tính, thái độ đối xử với mình cũng thay đổi rất lớn.

 

Có thể nói, ông ta đã cho mình tình cảm thầy trò mà thuở nhỏ mình từng luôn ao ước. Cho dù sau khi từ Ma Giới trở về mình chưa từng buông bỏ sự đề phòng đối với ông ta, nhưng luôn có thể nhìn ra từ trên người ông ta sự kỳ vọng tha thiết dành cho mình, đó là chân tình mà hắn chưa từng cảm nhận được.

 

Mà nay, An Nhất Minh và Diêm Phương Tu lần lượt c.h.ế.t đi, Hạc Dương T.ử với tư cách là sư tôn cũng sẽ nói đỡ cho mình.

 

Nhưng hắn luôn cảm thấy có chút gượng gạo, sự gượng gạo không thể nói rõ thành lời.

 

Liền chỉ có thể dùng bốn chữ “tận tình tận nghĩa” này để khái quát.

 

Câu trả lời của Tô Chỉ Mặc cũng nằm trong dự liệu của Sở Lạc. Có một số tình cảm từ đầu đến cuối đều không hề thuần túy, cô biết Tô Chỉ Mặc có thể phân biệt được.

 

“Lần này ta đi điều tra cái c.h.ế.t của An Nhất Minh, ở sa mạc đã gặp đệ t.ử Thất Trận Tông đang dùng Tẫn Hương Phục Hiện Trận để tra án…”

 

Sở Lạc đem tình hình lúc đó kể lại ngọn ngành, chuẩn bị nhắc nhở Tô Chỉ Mặc một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Tẫn Hương Phục Hiện Trận lúc xảy ra vụ án, nhất định là đã bị động tay động chân. Nhưng đây vốn dĩ là trận pháp cực kỳ phức tạp, đệ t.ử trong Thất Trận Tông nếu muốn thi triển, số người cần thiết cũng thường trên ba người, người có thể động tay động chân vào trận pháp này lại càng ít hơn.”

 

“Những người có mặt lúc đó, cơ hội động tay động chân là lớn hơn cả. Ai có khả năng nhất lợi dụng Tẫn Hương Phục Hiện Trận, vu oan cái c.h.ế.t của An Nhất Minh cho ngươi, trong lòng ngươi hẳn là có thể nghĩ đến.”

 

“Còn nữa, cái rương.”

 

“Trận pháp trên cái rương, là do chính tay ngươi làm. Ta đã gọi không ít trận pháp sư đến xem qua, đều nói chưa từng thấy loại trận pháp này, càng đừng nói đến chuyện trong thời gian ngắn giải khai trận pháp, đ.á.n.h tráo đồ vật bên trong, sau đó lại nhanh ch.óng tu bổ lại, hoặc là làm lại một trận pháp giống hệt như đúc.”

 

“Trong Thất Trận Tông, ai quen thuộc với trận pháp của ngươi nhất, ai có khả năng làm được những điều này nhất, ngươi hẳn là, cũng có thể nghĩ đến chứ.”

 

Những lời này đã kìm nén trong lòng Sở Lạc nhiều ngày rồi, nhưng cảm thấy trạng thái tinh thần của Tô Chỉ Mặc vẫn luôn không được tốt, sợ nói ra hắn sẽ phát điên, Sở Lạc liền cứ kìm nén mãi, bây giờ cuối cùng cũng đợi được cơ hội rồi.

 

Tô Chỉ Mặc trầm mặc xuống, những ngày qua, hắn cũng đã nhớ lại vô số lần.

 

Trong đầu cũng đã có đáp án.

 

Tô Chỉ Mặc không biết trên người mình còn thứ gì để ông ta mưu đồ. Nếu có, thì nhất định là Thiên Cơ Thần Binh Phù mà hắn chưa từng rêu rao, nhưng Hạc Dương T.ử lại biết.

 

Suốt dọc đường đi, Tô Chỉ Mặc đều không nói thêm gì nữa. Sở Lạc biết mình chỉ cần đem những chuyện này bẩm báo sự thật, bản thân hắn sẽ tự suy nghĩ rõ ràng sau này nên làm thế nào.

 

“Đúng rồi, còn có Mạnh chưởng môn…”

 

Khi Sở Lạc nhắc đến Mạnh Tố, chỉ thấy thân hình Tô Chỉ Mặc rõ ràng cứng đờ.

 

Nghĩ lại cũng phải, người duy nhất trong Thất Trận Tông từng thật lòng đối xử tốt với mình, nay lại là người không tin tưởng mình, đích thân hạ lệnh phế bỏ mình.

 

Đả kích mà ông ta mang đến cho Tô Chỉ Mặc, e rằng không ít hơn việc bị Hạc Dương T.ử tự tay khoét đi đôi mắt.

 

“Mạnh chưởng môn gần đây đang điều tra chi tiết hai vụ án mạng rồi. Lúc ta rời khỏi Thất Trận Tông, ông ta muốn giao ngọc bài thân phận của ngươi cho ta, ta không nhận.”

 

Tô Chỉ Mặc khẽ lắc đầu: “Ta không muốn quay lại nữa.”

 

Lúc nói xong, hai người cũng đã đi về đến trước cửa Tô Thị Cựu Phủ.

 

Ngày rằm tháng bảy, tết Trung Nguyên.

 

Màn đêm buông xuống, bên bờ sông ngoài thành Vân Lai đã chật kín người.

 

Dòng nước sông chầm chậm trôi mang theo từng ngọn đèn hoa sen sáng rực, tựa như vô số linh hồn sớm nở tối tàn trong dòng sông thời gian.

 

Sở Lạc và Khai Tâm một người một ch.ó ngồi xổm bên bờ sông, Tô Chỉ Mặc thì đứng phía sau, dùng thần thức yên lặng nhìn.

 

Sở Lạc viết chữ lên đèn hoa sen, thắp sáng đèn thả xuống nước, sau đó lẩm nhẩm cầu nguyện. Quá trình dài dòng nhàm chán, cô lại làm vô cùng nghiêm túc.

 

Về sau Khai Tâm đều lười biếng nằm rạp trên mặt đất rồi, cô vẫn tiếp tục từng ngọn từng ngọn một.

 

Dần dần, người bên bờ sông lục tục rời đi, cô vẫn còn rất nhiều đèn hoa sen chưa thả, cuối cùng chỉ còn lại bọn họ.

 

Người đến rồi người lại đi, mặt trời lặn mặt trăng lên.

 

Tô Chỉ Mặc tĩnh lặng cảm nhận những điều này, đột nhiên một tia sáng tỏ dâng lên trong lòng.

 

Nếu lấy thiên địa làm bàn cờ, vạn vật làm binh tướng.

 

Thế gian này, dường như biến thành một Binh Giải Kỳ Sơn lớn hơn, sinh linh vạn vật đều bị nhốt tại nơi đây.

 

Mà thứ trói buộc bọn họ lại là sự vật không nhìn thấy sờ không được, mang tên trật tự.