Nữ Phụ Tu Tiên: Kẻ Nào Dám Cướp Vận Khí Của Ta

Chương 840: Xin Tân Nương Xuống Kiệu



 

Chỉ còn lại ngọn đèn hoa sen cuối cùng.

 

Sở Lạc viết tên Kim Tịch Ninh lên đó xong, ngẩn người hồi lâu.

 

Có phải là người đã khuất hay không, cô vẫn chưa rõ, thế là lại viết thêm tên Bạch Thanh Ngô ở bên cạnh.

 

Có sư tổ làm bạn, cũng không cô đơn.

 

Viết xong, ngọn đèn hoa sen cuối cùng cũng trôi theo dòng nước. Sở Lạc lẳng lặng nhìn, mãi cho đến khi những ngọn hoa đăng này đều biến mất khỏi tầm mắt.

 

Cô mới từ từ hoàn hồn, vỗ vỗ Khai Tâm suýt chút nữa thì ngủ gật, sau đó đứng dậy quay sang Tô Chỉ Mặc.

 

“Xong rồi, chúng ta cũng đi thôi.”

 

Tết Trung Nguyên còn được gọi là tết Quỷ, quỷ môn mở rộng, cho nên đến nửa đêm, trên phố gần như không có ai nán lại.

 

Bọn Sở Lạc cũng sớm trở về Tô Thị Cựu Phủ, một người đả tọa tu luyện, một người tiếp tục lĩnh ngộ.

 

Giờ Tý, một luồng sáng đột nhiên lóe lên từ bầu trời đêm, cuối cùng rơi xuống thành Vân Lai.

 

Trên con phố không một bóng người, phía xa đột nhiên xuất hiện một vệt màu đỏ tươi.

 

Màu đỏ đó bước ra từ trong ánh sáng xanh u ám, nơi đó hỗn độn và mờ mịt, dường như là hai thế giới hoàn toàn khác biệt với con phố được trải đầy ánh trăng.

 

Cùng với vệt màu đỏ đó ngày càng đến gần, âm thanh chiêng trống kèn xô-na cũng ngày càng rõ ràng hơn.

 

Đường nét màu đỏ đó cũng dần trở nên rõ ràng.

 

Kiệu tám người khiêng, những kẻ khiêng kiệu mặc đồ đỏ hỉ sự, giống như quan phục, có vóc dáng của con người, nhưng lại mang những cái đầu của rắn, chuột, cáo, sói, đội mũ đen đồng bộ với y phục.

 

Những kẻ gõ chiêng đ.á.n.h trống, cầm nghi trượng hai bên, cũng đều mang bộ dạng như vậy.

 

Tiếng nhạc này vang dội và ch.ói tai, nhưng lại cố tình không kinh động đến những người đang ngủ trong các ngôi nhà hai bên đường.

 

Cùng với sự rung lắc của cỗ kiệu đỏ, rèm hai bên cũng đung đưa theo gió. Đột nhiên gió đêm vén lên hơn nửa tấm rèm, lờ mờ có thể thấy nữ nhân đang ngồi ngay ngắn bên trong.

 

Dưới lớp khăn trùm đầu màu đỏ, đôi bàn tay với những chiếc móng dài đỏ tươi xinh đẹp đan chéo đặt trên đùi.

 

Sự ồn ào đến tột cùng, đồng thời lại là sự tĩnh lặng quỷ dị.

 

Và trên con phố này, có một hộ gia đình vẫn còn sáng đèn, chưa nghỉ ngơi.

 

Tiếng khóc và tiếng kêu cứu của nữ t.ử đứt quãng truyền ra.

 

“Lão gia… Lão gia ngài tha cho ta đi, ngài không sợ phu nhân nhìn thấy sao?”

 

“Cứu mạng a—”

 

“Ta cầu xin ngài, lão gia, ta sắp gom đủ tiền chuộc thân rồi, cầu xin ngài tha cho ta…”

 

“Đừng chạm vào ta! Cứu mạng, cứu mạng a!”

 

Trên phố, hỉ kiệu đi đến trước cổng phủ của hộ gia đình này, đột nhiên dừng lại.

 

Một tên tùy thị hô to: “Xin tân nương xuống kiệu—”

 

Gió đêm thổi u ám, mây đen che khuất một nửa vầng trăng.

 



 

Sở Lạc dạo gần đây bắt đầu nghiên cứu luyện đan, vo một viên t.h.u.ố.c cho Khai Tâm ăn, nhưng nhìn viên t.h.u.ố.c khó nói nên lời kia, ch.ó cũng không thèm ăn.

 

Sở Lạc hỏi thăm bằng hữu của mình ở Đan Đỉnh Tông. Đỗ Khê Mi nghe Sở Lạc miêu tả quá trình luyện đan xong, một mình trầm mặc hồi lâu, lại sắp xếp ngôn từ nửa ngày, mới truyền một bức thư về.

 

“Nếu muốn dựa vào đan d.ư.ợ.c để mở linh trí cho tiểu cẩu, ngươi vẫn nên từ bỏ ý định này đi, bởi vì loại đan d.ư.ợ.c này ngươi luyện không ra đâu, hơn nữa trong Tu Chân giới cũng rất ít luyện đan sư đi luyện chế loại đan d.ư.ợ.c này.”

 

“Thú loại mở linh trí theo lý nên thuận theo tự nhiên, hoặc bản thân thông minh, hoặc có đại cơ duyên, còn có rất nhiều thú loại tu luyện đến Kim Đan Nguyên Anh cũng chưa từng mở linh trí, huống hồ là một con ch.ó nhỏ bình thường.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Nhưng ngươi cứ làm theo lời ta nói, thường xuyên cho nó ăn chút linh thảo, trước tiên cường kiện thể phách của nó, kéo dài tuổi thọ của nó, sau này cơ hội mở linh trí cũng lớn hơn một chút.”

 

“Còn nữa, viên độc đan ngươi vừa vo đó, mau ch.óng tiêu hủy đi! Đừng để bất kỳ ai nhìn thấy, càng đừng nói là ta dạy ngươi!”

 

Nghe xong, Sở Lạc liền nhón viên t.h.u.ố.c lên.

 

“Thứ ta luyện không phải là Thanh Trần Đan sao, sao lại thành độc đan rồi?”

 

“Ngươi đang nghi ngờ một luyện đan sư chuyên nghiệp sao?”

 

“Xùy… Vậy mà còn phải tiêu hủy, phiền phức.”

 

Sở Lạc nói xong, liền nhét viên độc đan này vào miệng mình.

 

Vừa xuống bụng, đan d.ư.ợ.c liền bị Nghiệp hỏa bùng lên thiêu rụi.

 

Lúc hoàn hồn lại, chỉ thấy Khai Tâm đang ngây ngốc nhìn chằm chằm mình.

 

“Gâu gâu gâu!”

 

“Ta đoán nó nhất định đang nói “sao ngươi còn chưa c.h.ế.t”.”

 

“Chó con có thể thông minh như vậy sao, có thể ngửi ra đan d.ư.ợ.c này có độc sao?”

 

Sở Lạc nghi hoặc lẩm bẩm một câu. Đúng lúc này, ngoài cổng phủ vang lên tiếng gõ cửa.

 

Đợi cô bước ra xem xét, liền thấy Tô Chỉ Mặc đã mở cửa, bên ngoài đứng hai đạo tu nhếch nhác, mặc đệ t.ử phục của Thượng Vi Tông.

 

Sở Lạc ngẫm nghĩ một chút, gần đây hình như có một Thượng Vi Quan, bộ dạng của hai đệ t.ử này cũng có chút quen mắt, hình như chính là đệ t.ử trú quan ở đó.

 

“Chúng ta tìm Sở tiền bối, nghe nói Sở tiền bối hiện giờ đang sống ở đây, không biết Sở tiền bối có ở đây không?” Một trong hai đệ t.ử Thượng Vi Tông sốt sắng hỏi.

 

Sở Lạc vừa vặn đi tới đây, liền trực tiếp mở miệng: “Tìm ta có chuyện gì vậy?”

 

“Sở tiền bối, vãn bối là Chúc Sâm của Thượng Vi Tông, hắn là Đồng Tập, chúng ta đều là đệ t.ử trú quan được phái đến Thượng Vi Quan năm nay. Hôm qua nhận được ủy thác của quan phủ, nói là phát hiện một t.h.i t.h.ể nam giới trung niên ở ngoại ô thành, sau khi ngỗ tác khám nghiệm t.ử thi, xác định không phải c.h.ế.t tự nhiên, lúc này mới chuẩn bị chuyển giao vụ án cho Thượng Vi Quan chúng ta.”

 

“Hơn nữa, người c.h.ế.t Hoàng Đại Hải, cũng là một phú hộ có chút danh tiếng trong thành Vân Lai, nhưng t.h.i t.h.ể đã c.h.ế.t ba ngày, ba ngày không về phủ, trong nhà hắn lại không có một ai đến quan phủ báo án.”

 

“Hai chúng ta liền đến Hoàng Phủ điều tra án, nhưng… nhưng hộ viện thị vệ mà nhà hắn thuê, thực lực đều trên chúng ta, không cho điều tra án thì thôi, còn đ.á.n.h hai chúng ta một trận rồi đuổi ra ngoài.”

 

Chúc Sâm này càng nói càng thấy tủi thân: “Hai chúng ta cũng nghĩ không ít cách, nhưng chính là không vào được Hoàng Phủ, thật sự hết cách rồi mới báo cáo tin tức về tông môn.”

 

“Sau đó… sau đó Liễu trưởng lão liền truyền thư tới nói, Sở tiền bối hiện giờ đang sống trong Tô Thị Cựu Phủ, bảo chúng ta đến tìm tiền bối giúp đỡ. Liễu trưởng lão còn nói, dù sao ngài cũng đang nợ hắn một đống nợ, giúp một việc nhỏ còn có thể gán nợ, cho nên… cho nên hai chúng ta liền tới đây…”

 

Nghe đến đây, Sở Lạc có chút nghiến răng nheo mắt lại: “Cái tên Liễu Tự Miểu này, đã bao nhiêu năm rồi mà vẫn chưa quên ta nợ hắn linh thạch.”

 

Nghe vậy, Tô Chỉ Mặc bất giác nhìn sang.

 

“Ngươi đang đợi hắn quên đi à…”

 

“Ừm, đáng tiết kiệm thì tiết kiệm, đáng tiêu thì tiêu.”

 

Sở Lạc gật gật đầu, thấy hai tiểu bối trước mắt một tiếng tiền bối hai tiếng tiền bối gọi, lại dùng ánh mắt tha thiết như vậy nhìn mình, liền vung tay lên.

 

“Được rồi, ta đi xem cùng các ngươi.”

 

“Đa tạ tiền bối! Đa tạ tiền bối!” Hai người vội vàng nói.

 

Thấy Sở Lạc sải bước ra khỏi cửa, Tô Chỉ Mặc cũng đi theo, đồng thời gọi một tiếng đại hoàng cẩu vẫn đang ngây ngốc nhìn Sở Lạc ở phía sau.

 

“Khai Tâm, theo kịp!”

 

Đoàn người đi đến trước cổng Hoàng Phủ, mất một khoảng thời gian. Nơi này cách Tô Thị Cựu Phủ mười mấy con phố, cũng vì thành Vân Lai thực sự quá lớn, khoảng cách thực tế rất xa.

 

Trước cổng Hoàng Phủ vốn không có thị vệ canh gác, nhưng khi bọn Sở Lạc đến nơi, bên trong dường như nhận ra là nhắm vào bên này, tất cả tán tu ùa ra như ong vỡ tổ.