Tống Ly nhớ rõ, khoảnh khắc trước đó, nàng đang nhảy lầu.
Xuyên không rồi sao?
Nàng lặng lẽ nhìn người đứng không xa.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
“Ngươi là ai?”
“Lạc Cảnh,” hắn dường như tâm trạng rất tốt, dừng lại một chút rồi nói thêm: “Tên trước kia.”
Hiện tại, hắn đã nhận lại họ của Hắc Hồ tộc, cũng nhặt lại cái tên mà mẫu thân từng đặt cho hắn.
Trưởng Tôn Nghiêu, nay chính là chủ nhân của toàn bộ Hắc Hồ tộc, cũng là kẻ thống trị thiên hạ này.
Hắn đưa Tống Ly về hành cung, điều duy nhất hắn không ngờ tới là nàng dường như không hề có hứng thú với thế giới này, thậm chí có vài lần hắn suýt không canh chừng kịp, để nàng suýt nữa tự sát thành công.
Hoàn toàn khác với Tống Ly trong ấn tượng của hắn, nhưng lại không thể nghi ngờ nàng vẫn là nàng, chỉ là ở một giai đoạn khác, trạng thái cũng khác.
Mà trạng thái hiện tại của Tống Ly… tiêu cực đến mức Lạc Cảnh cũng không nhịn được phải tìm nàng nói chuyện.
“Là ngươi kéo ta đến thế giới mới này sao?”
Trong tay Tống Ly cầm một miếng điểm tâm do cung nữ dâng lên, ánh mắt rõ ràng là thờ ơ, nhưng trên mặt lại mang theo nụ cười, ánh nhìn có vài phần dò xét nhìn người trước mặt, Lạc Cảnh mặc hắc bào.
Xét về thân phận, một người là nhân tộc thấp kém nhất thế gian, một người là vương giả tôn quý nhất trong Hắc Hồ tộc. Xét về tuổi tác, một người là thiếu niên, một người thì đủ làm tổ tiên mười tám đời của nàng…
Nhưng trong mắt cung nhân, nữ nhân tộc vừa được quân chủ mang về này… thật sự là quá vô lễ.
Hơn nữa, sau lần đầu mạo phạm quân chủ mà vẫn còn sống thấy mặt trời ngày hôm sau, rồi lại tiếp tục mạo phạm… mà quân chủ còn chưa từng tức giận lấy một lần.
Rốt cuộc là lai lịch gì vậy…
“Ngươi không phải vì ta mà đến, nhưng cũng không thể hoàn toàn tách rời khỏi ta.”
“Vậy là gián tiếp?”
Lạc Cảnh khẽ gật đầu, xác nhận suy đoán của nàng.
“Ngươi tìm ta, có chuyện gì?”
“Nói cho ngươi rồi, ngươi có thể ngoan ngoãn sống ở đây không?”
“Ta không hứng thú lắm.”
Lạc Cảnh biết, chỉ cần rời khỏi tầm mắt mình, nàng sẽ lại tìm cách tự sát, nên khi trở về hành cung đã lập tức sắp xếp.
Ngoài cửa cung, một thiếu niên trạc tuổi Tống Ly bước vào. Gương mặt hắn lạnh lùng, khí chất lại trưởng thành hơn hẳn người cùng tuổi.
“Hắn tên là Giang Đạo Trần, giống ngươi, là nhân tộc. Khi ta không có mặt, hắn sẽ chịu trách nhiệm trông chừng ngươi, tránh cho ngươi làm bậy.” Lạc Cảnh nói.
Ánh mắt Tống Ly lần lượt nhìn qua hai người họ, sau đó…
Trợn trắng mắt, xoay người đi vào phòng.
Nhìn bóng lưng nàng, Lạc Cảnh nheo mắt.
Hắn vốn tưởng mình đã hiểu rõ tính cách Tống Ly, nhưng bây giờ xem ra… vẫn cần nghiên cứu thêm.
Bên này, sau khi Tống Ly trở về tẩm điện không lâu, nàng nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng tiễn Lạc Cảnh.
Biết hắn đã rời đi, nàng lại vòng ra ngoài, nhưng không thấy thiếu niên được phái tới giám sát mình.
Tuy nhiên, Tống Ly không cho rằng hắn cũng đã rời đi, bởi vì từ tháp bỏ trẻ đến hành cung, trên đường đi nàng đã thấy quá nhiều chuyện phi lý, đủ để xác nhận đây là một thế giới có yêu, có đạo.
Trên bàn vẫn còn quyển sử thư nàng chưa đọc xong, có thể giúp nàng nhanh ch.óng hiểu về thế giới này. Dù nàng cũng không biết hiểu những điều đó để làm gì nhưng rảnh thì đọc thôi.
Khi nàng tiếp tục đọc sách, bóng cây bên ngoài chiếu vào sàn nhà vẫn đứng yên không động.
Tống Ly đọc rất lâu, trà trên bàn đã nguội, nàng liền gọi cung nữ bên ngoài vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đổ ấm trà này đi, pha lại một ấm thật nóng mang tới.”
“Vâng.” Cung nữ cúi đầu, ngoan ngoãn đáp lời.
Nhưng đó cũng chỉ là biểu hiện bề ngoài của nàng.
Thị nữ là yêu tộc, hơn nữa còn là chính thống Hắc Hồ tộc. Theo những gì Tống Ly vừa đọc được trong sử sách, từ khi Hắc Hồ tộc nắm quyền thống trị toàn bộ tu chân giới, địa vị của vạn vật sinh linh đã hoàn toàn thay đổi.
Nhân tộc trở thành tầng lớp thấp kém nhất, còn yêu tộc đứng trên tất cả. Mà trong yêu tộc, Hắc Hồ tộc lại là cao quý nhất, mức độ cao quý đến mức ra ngoài mua đồ không cần trả tiền, còn có vô số yêu tộc tự nguyện dâng lên.
Cho nên, để một Hắc Hồ tộc đi hầu hạ một nhân tộc, ở nơi này đúng là chuyện nực cười đến cực điểm.
Vì vậy, thứ khiến thị nữ này vẫn cam tâm tình nguyện ở đây rót trà cho Tống Ly, chỉ có thể là sự kính sợ đối với quân chủ… và sự quý trọng cái mạng của mình.
“Phải thật nóng.” Tống Ly lại bổ sung thêm một câu.
“Tuân lệnh.”
Khi trà được mang tới, Tống Ly trực tiếp đổ cả một ấm nước nóng đang bốc khói trắng xuống vùng bóng cây in trên mặt đất.
Nhưng trong phòng không có bất kỳ phản ứng nào, chỉ có thị nữ đang chăm chú quan sát sắc mặt Tống Ly, cố gắng phân tích vì sao nàng lại có hành động kỳ quái như vậy.
Ở chung với Hắc Hồ tộc nhiều ngày, Tống Ly cũng đã nhận ra một điều.
Khi một chủ t.ử biểu hiện khác thường, những hạ nhân bình thường sẽ lập tức tự kiểm điểm xem mình có làm sai gì không, hoặc quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Nhưng Hắc Hồ tộc thì không. Bọn họ sẽ phân tích chủ t.ử, suy đoán chủ t.ử, rồi… dẫn dắt chủ t.ử.
“Trà vẫn chưa đủ nóng…” Thị nữ liếc nhìn sắc mặt Tống Ly, khẽ nói: “Nếu cô nương muốn, có thể dùng dị hỏa để đun. Chỉ là dị hỏa tốt nhất trong cung… đều ở chỗ quân thượng.”
Nàng ta muốn xem Tống Ly lại một lần nữa mạo phạm quân thượng, liệu còn có thể sống sót hay không.
Tống Ly cong mắt cười với nàng ta: “Vậy lần sau khi quân thượng tới, ngươi nhớ lặp lại câu vừa rồi, xem hắn có cho ta dị hỏa không?”
Thị nữ cúi đầu: “Nô tỳ cáo lui.”
“Vội cái gì, đi pha thêm một ấm trà mới, nhớ đừng quá nóng.”
Lạc Cảnh buộc phải rời đi, là vì trong hành cung có rất nhiều đại thần Hắc Hồ tộc tới.
Chuyện này xảy ra thường xuyên. Một khi Lạc Cảnh đưa ra quyết định lớn hay thay đổi gì đó, bọn họ sẽ kéo nhau vào cung can gián, bất kể việc hắn làm là đúng hay sai, mục đích duy nhất chỉ là buộc hắn thu hồi quyết định.
Những đại thần này đều là dòng chính của Hắc Hồ tộc, cho nên Lạc Cảnh không thể không gặp, không thể không nghe.
Dù trong lòng hắn vẫn luôn tính toán… phải tìm cơ hội g.i.ế.c sạch bọn họ.
Mà hôm nay, việc quần thần tới can gián, chính là xoay quanh chuyện Lạc Cảnh mang về một nữ nhân tộc.
Rõ ràng, mục đích của bọn họ là muốn hắn xử t.ử Tống Ly.
Đến khi tiễn hết đám đại thần này thì trời đã tối. Sở dĩ mất nhiều thời gian như vậy là vì họ không thể thuyết phục được Lạc Cảnh, hơn nữa trên đường về còn đang tính ngày mai lại tiếp tục đến.
Những chuyện này Tống Ly không biết, nhưng dùng đầu ngón chân cũng đoán ra được.
Nếu thật sự có thể bị xử t.ử, nàng ngược lại còn thấy thanh thản.
Đối với Tống Ly, từ lúc xuyên không đến giờ, mọi chuyện xảy ra đều quá đỗi vô lý.
Nàng cũng không ngờ, muốn c.h.ế.t mà còn phải trải qua nhiều “thủ tục” như vậy.
Đọc sách đến mức hơi buồn ngủ, Tống Ly lên giường nghỉ. Đang định cởi y phục thì động tác bỗng dừng lại, nàng nghiêng mắt nhìn về phía khoảng không phía sau.
“Cái này ngươi cũng muốn xem?”
Không có động tĩnh.
Giọng Tống Ly đã mất kiên nhẫn.
“Cút ra đây.”