Ngay sau đó, bóng đen từ mặt đất nhô lên, biến hóa thành hình người, trở thành dáng vẻ của Giang Đạo Trần.
Lúc này Tống Ly mới quay người lại, nhìn hắn.
“Khả năng biến thành bóng đen?”
Giang Đạo Trần không lên tiếng, bởi nhiệm vụ của hắn chỉ là trông chừng Tống Ly, không để nàng tìm c.h.ế.t, chứ không bao gồm việc đối thoại.
Là nhân tộc, lại sống trong cung toàn yêu tộc, vốn đã phải cẩn trọng hơn người khác.
“Ta rất hiếm khi thấy được một nhân tộc còn nguyên vẹn trong hành cung này.”
Những gì Tống Ly thấy, là nhân tộc thậm chí còn không có tư cách làm nô lệ trong hành cung… mà là lương thực.
Cho nên, thứ nàng nhìn thấy đa phần là tay chân đứt đoạn, hoặc là những thứ đã qua đủ loại xử lý.
Điều này khiến nàng vô cùng khó chịu, cũng là một trong những lý do khiến nàng không muốn ở lại thế giới này chút nào.
Giang Đạo Trần vẫn không đáp lại, chỉ có chút tò mò—nữ nhân tộc này trông không giống người từng trải, trên người cũng không có một tia linh lực, vậy mà lại có thể nhìn thấu hắn khi hắn hóa thành bóng cây.
Hắn dám chắc ấm trà nóng vừa rồi nàng đổ lên người mình là cố ý.
“Khả năng của ngươi nhìn qua thì tiềm năng không tệ, nhưng có lẽ vì còn trẻ, hóa thành bóng cây mà không nghĩ tới khi có gió, bóng cây cũng sẽ lay động sao?”
Khoảnh khắc này, ánh mắt Giang Đạo Trần mới khẽ d.a.o động.
Bị phát hiện thì cũng đành vậy. Dù ở trạng thái nào, hắn cũng phải hoàn thành nhiệm vụ giám sát lần này, không được xảy ra sai sót. Nếu không, tình cảnh của hắn và nghĩa phụ trong vương cung sẽ càng khó khăn hơn.
“Trong yêu tộc không thiếu những kẻ trẻ tuổi như ngươi, nhưng là nhân tộc mà ngươi vẫn có thể đứng được một chỗ ở đây, phía sau hẳn là có chỗ dựa nhỉ? Mà chỗ dựa đó… phần lớn không phải yêu tộc… là một nhân tộc mạnh mẽ?”
Đồng t.ử Giang Đạo Trần chấn động.
Nữ nhân này biết đọc tâm?!
“Ta đoán trúng rồi?” Tống Ly kéo chăn, chui vào, liếc hắn một cái cuối cùng:
“Cứ đứng yên ở đó, nếu sáng mai tỉnh dậy mà thấy ngươi đổi vị trí, ta sẽ đi tố cáo. Khi đó, cuộc sống của ngươi và chỗ dựa của ngươi ở đây sẽ càng khó khăn hơn.”
Nói xong, nàng quay lưng lại, an nhiên ngủ.
Thân hình Giang Đạo Trần như bị đóng đinh tại chỗ, không dám nhúc nhích chút nào, chỉ có hàng mày nhíu c.h.ặ.t thể hiện suy nghĩ thật sự của hắn.
Nữ nhân tộc mà quân chủ mang về này… thật sự không phải là yêu tộc biến hóa sao?
Sáng hôm sau, khi Lạc Cảnh đang xử lý công vụ, một chuyện hiếm thấy xảy ra, Tống Ly chủ động đến tìm hắn. Nhưng hắn cũng không quá bất ngờ.
Bởi lúc này trong thư phòng còn có mấy vị đại thần Hắc Hồ tộc chính là những kẻ hôm qua ra sức can gián muốn xử t.ử Tống Ly.
Cho nên nàng đến đúng lúc này… không phải tìm hắn, mà là tìm c.h.ế.t.
Quả nhiên, khi nghe thông báo, những đại thần vốn đã nguội đi khí thế lập tức lại kích động.
Nụ cười trên mặt Lạc Cảnh càng trở nên ôn hòa, tương ứng với đó, sát ý trong lòng hắn cũng càng mãnh liệt.
Nếu không phải còn giữ lại chút lý trí, hắn đảm bảo đám đại thần này không ai có thể sống rời khỏi hành cung.
Cuối cùng vẫn để Tống Ly vào. Dù nàng chẳng làm gì, chỉ cần xuất hiện ở đây thôi cũng đã là điểm mâu thuẫn gay gắt nhất.
Trong thư phòng diễn ra trận tranh cãi hỗn loạn nhất từ trước đến nay, cuối cùng thậm chí còn đ.á.n.h nhau.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
Khi Lạc Cảnh nhìn qua, chỉ thấy Tống Ly được một đám thị vệ vây quanh bảo vệ, đang cười híp mắt nhìn cảnh tượng trước mặt, như thể tìm thấy niềm vui nào đó.
Kết cục cuối cùng là thư phòng biến thành đống đổ nát. Đám đại thần rời đi, Lạc Cảnh chỉnh lại mũ tóc rối loạn, quay sang Tống Ly:
“Đã đến giờ ngọ, ngươi nên về cung dùng bữa rồi.”
Thân thể nàng hiện tại chỉ mới Luyện Khí kỳ, không ăn sẽ c.h.ế.t đói, mà Lạc Cảnh sẽ không cho phép chuyện đó xảy ra.
Tống Ly gật đầu, đi ngang qua hắn thì hơi nghiêng đầu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngày mai ta lại đến?”
“Chắc phải đổi chỗ rồi, nơi này xây lại cần thời gian.” Lạc Cảnh cười nhẹ.
Tống Ly dừng một chút, lại hỏi:
“Chúng ta trước đây từng quen nhau?”
Lạc Cảnh im lặng.
“Là kẻ địch?” nàng hỏi tiếp.
Không phải hắn né tránh hay muốn giấu, mà là phản ứng của nàng quá nhanh.
Đổi lại là người khác, có lẽ cả đời cũng không nghĩ ra những điều này.
Điều đó càng chứng minh rằng, việc hắn giữ lại sợi nhân quả thuộc về nàng trong vô số tuyến nhân quả, chờ đợi suốt mấy chục vạn năm… là đúng.
Dù không nhận được câu trả lời, Tống Ly cũng không hỏi thêm, rời đi dưới sự hộ tống của đám thị vệ Hắc Hồ.
Ở một nơi khác trong hành cung, Giang Đạo Trần tận mắt thấy thư phòng biểu tượng của quyền lực và sức mạnh sụp đổ, quay sang nhìn người đàn ông áo tím bên cạnh.
“Nàng chắc chắn không sống nổi.”
Khúc Mộ U lại thở dài, lấy một con d.a.o rạch cổ tay mình.
Khúc Mộ U… chính là nghĩa phụ của Giang Đạo Trần.
Từ khi dung hợp với Bất T.ử Quả, hắn từng nghĩ mình có thể làm nên đại sự trong thời loạn Hắc Hồ thống trị này.
Ai ngờ vừa dung hợp xong, liền bị yêu tộc Hắc Hồ đưa vào cung, nói rằng quân chủ coi trọng tài năng của hắn, muốn trọng dụng.
Khúc Mộ U nghĩ cũng không tệ, đầu quân cho yêu tộc làm quan lớn, trong lòng lại dấy lên tham vọng mới.
Kết quả lại được giao chức… trông coi vườn trà.
Hơn nữa có một số loại trà đặc biệt cần dùng m.á.u người để tưới. Mà trong cơ thể hắn có Bất T.ử Quả, dù bị rút cạn m.á.u cũng có thể tái sinh, cực kỳ thích hợp để nuôi dưỡng vườn trà này…
Máu từ cổ tay phun ra, sắc môi Khúc Mộ U lúc đỏ lúc trắng. Hắn vừa tưới vườn trà, vừa nói:
“Quân chủ đối với nữ nhân tộc này không bình thường, nàng có thể là hy vọng duy nhất của chúng ta.”
“Phụ thân,” Giang Đạo Trần đã chấp nhận hiện thực: “Chúng ta không thoát khỏi sự khống chế của Hắc Hồ đâu.”
“Không bảo ngươi trốn,” Khúc Mộ U liếc hắn, “ngươi lấy lòng nàng, biết đâu có thể xin được một chức quan bên cạnh quân chủ. Chỉ cần không phải trông coi vườn trà, cuộc sống của hai cha con ta sẽ khá hơn nhiều.”
“Nhưng hôm nay nàng chắc chắn sẽ c.h.ế.t.”
Giang Đạo Trần lại nhìn về phía thư phòng đổ nát.
Đã khiến quân chủ phải ra tay với quần thần, nếu còn không c.h.ế.t… thì cái danh “hồng nhan họa thủy” e rằng thành thật rồi.
“Ít nhất bây giờ nàng vẫn chưa c.h.ế.t. Về trước đi, chờ xem tình hình.”
Giang Đạo Trần gật đầu, vừa định rời đi, lại hỏi:
“Hôm nay ta vẫn chưa được nói chuyện sao?”
“Tai họa từ miệng mà ra,” Khúc Mộ U đã cẩn trọng đến mức quá đà, “cứ quan sát thêm đã.”
Giang Đạo Trần kịp thời trở về bên cạnh trước khi đám thị vệ Hắc Hồ hộ tống Tống Ly rời đi.
Không lâu sau khi về cung, từng món sơn hào hải vị hợp khẩu vị nhân tộc được các thị nữ dâng lên, đãi ngộ vẫn như thường lệ, thậm chí hôm nay còn có thêm vài nhân tộc đến thử độc.
Giang Đạo Trần hóa thành bóng đen, ẩn mình trong góc tối. Tuy có chút kinh ngạc, nhưng trong lòng vẫn không khỏi thở dài.
Bữa cơm cuối cùng rồi.
Ăn đi.