Nữ Phụ Tu Tiên - Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con

Chương 670



Ban đầu, vì vẫn chưa tìm được nơi Tống Ly bỏ mình, mọi người còn có thể tự dối lòng rằng nàng vẫn còn một tia hy vọng sống sót.

Nhưng một tháng sau khi tin Trưởng công chúa vẫn lạc truyền về phương Bắc, lại có tin khác được báo về.

Ở một sơn thôn hẻo lánh, một thầy đồ bỗng nhiên mất tích. Dân làng liền báo quan.

Quan viên điều tra phát hiện, tuy lai lịch của thầy đồ này không rõ ràng, nhưng thời điểm hắn đến đây lại trùng khớp với lúc xảy ra sự kiện Thí Dược Cốc.

Tiếp tục điều tra, lại phát hiện ra vô số trùng hợp. Tin tức truyền về, Lục Diễn lập tức dẫn theo tu sĩ của Quan Tinh Tông đến đó.

Cuối cùng… họ đã tìm được nơi Tống Ly hồn diệt.

Sau đó, Tinh Tông tiến hành suy diễn, đưa ra kết luận cuối cùng. Tai họa Hắc Hồ… đã được trừ sạch.

Trong căn nhà gỗ, khắp nơi đều là dấu vết cháy xém.

Theo lời dân làng, đêm đó vẫn yên tĩnh như thường, mãi đến khi mặt trời lên cao, họ mới phát hiện nơi này đã xảy ra hỏa hoạn.

Không ai biết Tống Ly đã âm thầm mang Lạc Cảnh đi như thế nào.

Giờ nhìn lại… nàng đã dồn hết phong ba bão táp lên chính mình, quét sạch tai họa, để những người phía trước có thể buông tay hành động.

Cái giá… chính là bản thân nàng.

Không chỉ Lục Diễn, mà trước đó rất nhiều người đều cho rằng Tống Ly là người không gì không làm được, tính toán không sót.

Chính vì cảm giác ấy mà nàng mang lại, khiến họ tin tưởng tuyệt đối, đến mức quên mất thực tế tàn khốc.

Giờ đây nàng cứ thế rời đi, cùng với những yêu tộc mà chính tay nàng khai hóa.

Nhìn lại toàn bộ cuộc chiến này… Sự hy sinh t.h.ả.m khốc nhất chỉ thuộc về họ.

Một năm sau

Khi độc vụ tan hết, Hạ Từ Sơ đã đưa thân thể của Tống Ly ra khỏi Thí Dược Cốc, nhưng không vội trở về kinh thành.

Nam – Bắc đã hợp nhất. Yêu tộc cuối cùng cũng có thể sống như bách tính Đại Càn.

Và so với nhân tộc, rõ ràng họ dành cho Tống Ly tình cảm sâu đậm hơn.

Phần lớn yêu tộc kéo đến ngoài Thí Dược Cốc, quỳ lạy trước thân thể bất t.ử đang nhắm mắt trong lòng Hạ Từ Sơ.

Biển người chen chúc, nhưng không ai cản đường họ.

Rời nơi này để về kinh, Hạ Từ Sơ còn muốn đưa nàng đến một nơi khác.

Bia Trường Lạc của Công chúa.

Ngày trước, trong kinh thành Đại Càn có bia Trường Sinh của Kỷ sư do chính tay Hạ Từ Sơ dựng nên.

Còn tấm bia Trường Lạc này ở phương Nam là do dân chúng yêu tộc tự phát xây dựng.

Không có bất kỳ ép buộc nào, nhưng hương khói trước bia chưa từng dứt.

Khi Hạ Từ Sơ đến, vẫn có rất nhiều yêu tộc đang quỳ lạy nơi đây.

Người trong lòng hắn, thân thể vẫn còn ấm, làn da mịn màng hồng hào, như chỉ đang ngủ say.

Nàng đã có được trường sinh.

Vì thế, điều bách tính cầu nguyện là nàng được trường lạc.

Nhưng… Linh hồn nàng đã không còn nữa.

Trên trời mây đen tụ lại, mưa phùn thấm đất. Giọng Hạ Từ Sơ truyền thẳng vào thức hải của nàng, dù biết rằng nàng không còn nghe thấy.

“Đi mà không nói một lời… sư muội vô tâm.”

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Bia Trường Lạc phát ra ánh sáng nhàn nhạt, giống như bia Trường Sinh năm xưa.

Đó là sức mạnh của tín ngưỡng. Chỉ cần niệm lực tích tụ đủ nhiều…

Có thể vì người đã c.h.ế.t mà tái tạo tiên thân.

Chỉ là không còn ở thế giới này nữa.

Dẫu vậy, vẫn là trời người cách biệt.

Hạ Từ Sơ hiểu rõ.

Nếu cứ tiếp tục chờ, chỉ cần vẫn còn người đến cúng bái tấm bia này…

Một ngày nào đó, nàng sẽ tái sinh. Khi ấy, người trên trời kia cũng nên làm tròn trách nhiệm của một vị sư tôn.

Chỉ tiếc…

Hắn không thể nhìn thấy ngày đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dẫu biết tháng năm đau khổ này rồi sẽ có hồi kết… Nhưng chút hy vọng ấy vẫn không đủ để lấp đầy nỗi đau trong lòng.

Hạ Từ Sơ nhắm mắt lại.

Gương mặt bình tĩnh.

Nhưng mưa trên trời càng lúc càng lớn.

“Là sư huynh đã không bảo vệ tốt cho muội… về sau, đừng mách tội ta trước mặt sư tôn nhé…”

“Cũng thôi, cũng thôi… công chúa trường lạc, chỉ cần muội được trường lạc, nói gì cũng được…”



Rời khỏi Thí Dược Cốc, cũng đến lúc phải hồi hương, trong ngoài đều đang chuẩn bị.

Lục Diễn từ sớm đã bắt đầu thu dọn, hắn muốn về tán tu liên minh trước một bước, chăm sóc d.ư.ợ.c thảo của Tống Ly, quét dọn phòng của nàng.

Hắn nghĩ rằng, chỉ có như vậy, khi Tống Ly trở về mới có thể vui vẻ.

Bên này có Lục Ngọc trông nom Lục Diễn, còn bên kia, Tiêu Vân Hàn lại phải trông coi Giang Đạo Trần.

“Ta vẫn không tin nàng cứ thế mà c.h.ế.t… nàng đã nói rồi, đợi chiến tranh kết thúc sẽ giúp ta đi tìm Tuế Tuế, nàng không phải là người thất hứa…”

Trên xe ngựa, Giang Đạo Trần bị trói c.h.ặ.t, ngồi dưới đất, ánh mắt nóng rực nhìn Tiêu Vân Hàn, người đang đeo mặt nạ che đi biểu cảm.

“Linh hồn của nàng nhất định vẫn còn, ngươi cũng muốn tìm nàng trở về đúng không? Thả ta ra, để ta đi tìm.”

Giang Đạo Trần không nhận ra rằng trạng thái hiện tại của mình đã gần như cố chấp đến mức tẩu hỏa nhập ma.

Tay cầm kiếm của Tiêu Vân Hàn siết c.h.ặ.t hơn.

“Cách của ngươi… quá nguy hiểm.”

Hắn vừa mới kéo Giang Đạo Trần ra khỏi một khe nứt không gian đang khép lại, trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Không biết vì sao, sau khi chiến tranh kết thúc, những hắc động và không gian rối loạn trong giới tu chân đều đang tự hồi phục.

Nếu lúc đó hắn không kịp kéo Giang Đạo Trần ra, thì giờ này, Giang Đạo Trần hẳn đã cùng khe nứt kia… bị quy tắc thế giới xóa sổ.

“Nhưng còn cách nào nữa! Hồn đăng của Tống Ly đã tắt rồi, muốn tìm nàng thì chỉ có thể tìm trong những không gian hỗn loạn đó thôi!”

Giang Đạo Trần lớn tiếng.

Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️

Tiêu Vân Hàn im lặng.

Rất lâu sau mới nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Đến rồi, vào thăm nàng đi.”

Ngày mai là ngày linh cữu của Trưởng công chúa hồi triều.

Tiêu Vân Hàn đã hứa với Lục Diễn sẽ cùng trở về, nên đến sớm để chuẩn bị, đồng thời cũng phải mang theo Giang Đạo Trần người có thể mất kiểm soát bất cứ lúc nào.

Suốt một năm qua, họ đều sống như vậy.

Lưu tướng quân cũng thế, lúc nào cũng giữ Tống Trường Sinh bên cạnh, không dám lơi lỏng chút nào.

Bước vào nơi đặt linh cữu, Lục Diễn đã ở đó.

Thấy họ đến, hắn lập tức nói về phát hiện mới của mình.

“Các ngươi xem, nàng vẫn còn sống!”

Trong tay Lục Diễn là một chiếc lông vũ, đặt dưới mũi Tống Ly trong quan tài.

Chiếc lông khẽ rung theo nhịp thở nhẹ nhàng.

Xung quanh không ai đáp lại, cũng không biết phải nói gì. Một lúc sau, hắn thu lại chiếc lông, quay người đi ra ngoài.

“Ta đi dọn đồ, à đúng rồi, trên đường còn phải mua ít trà dưỡng sinh, mỗi vị mua một ít…”

Tiêu Vân Hàn đã tháo dây trói cho Giang Đạo Trần.

Lúc này hắn bước lên phía trước, nhìn người đang yên giấc trong quan tài.

“Trông như đang ngủ vậy… tìm kiếm cả đời vì trường sinh, cuối cùng cũng đạt được rồi, nhưng linh hồn… lại không còn nữa.”

Tiêu Vân Hàn cúi mắt nhìn.

Dường như vẫn có thể thấy nàng khi cầm kiếm Khinh Ca giao đấu với mình sống động như ngày nào.

Không biết từ lúc nào, nước mắt đã làm mờ tầm nhìn.

Tống Ly trước mắt trở nên mờ ảo.

“Giang công t.ử, Tiêu công t.ử.”

Một giọng nữ bỗng vang lên từ ngoài cửa.

Hai người ngẩng đầu nhìn, thấy là Tống Quy. Nàng gấp ô để ngoài cửa, rồi bước vào.