Sau khi linh khí bùng nổ, Tống Quy là yêu tộc được Tống Ly vô tình khai hóa. Cũng từ đó, nàng mới nghĩ ra việc bồi dưỡng, huấn luyện những yêu tộc đã được khai hóa rồi đưa sang yêu quốc làm gián điệp.
Trước đây nàng vẫn luôn ở trong Tán Tu Liên Minh hỗ trợ xử lý công việc. Nay nghe tin độc vụ ở Thí Dược Cốc đã được thanh trừ, liền vội vã chạy tới.
“Giang công t.ử, trước đó… chủ nhân có giao cho ta giữ một thứ, nói là lúc này phải đưa cho ngài.”
Giang Đạo Trần khẽ sững người, sau đó liền thấy Tống Quy lấy ra một chiếc hộp gỗ nặng trĩu.
“Chủ nhân nói, chuyện đã hứa thì nàng sẽ không thất hứa. Ngài cầm thứ này, sẽ tìm được người mà mình luôn muốn tìm.”
Nàng đưa hộp gỗ tới, nhưng Giang Đạo Trần không nhận, chỉ đứng ngây ra nhìn nàng.
“Ý cô là… nàng đã… đã đoán trước được hôm nay, còn sắp xếp cả hậu sự rồi sao?”
Khoảnh khắc này, cho dù hắn không muốn tin Tống Ly đã c.h.ế.t, cũng không thể không tin nữa.
Tống Quy cúi đầu, lau đi nước mắt nơi khóe mắt, rồi nói:
“Chủ nhân luôn suy nghĩ rất chu toàn. Nàng còn từng nói, nếu trận chiến này không xảy ra bất trắc, đến ngày khải hoàn hồi triều, nàng sẽ tự tay giao thứ này cho Giang công t.ử, nàng…”
“Vậy thì,” Giang Đạo Trần đột nhiên đẩy chiếc hộp trở lại vào tay Tống Quy, “coi như hôm nay cô chưa từng gặp ta. Đợi khi Tống Ly trở về, cô hãy đưa thứ này cho nàng, để nàng tự tay giao cho ta… hôm nay cô chưa từng gặp ta…”
Nói xong, hắn nhanh ch.óng bước ra khỏi phòng, hai hàng mày nhíu c.h.ặ.t.
Ban đầu hắn theo bên Tống Ly là vì muốn tìm Mạnh Tuế Tuế, nhưng theo thời gian, mong muốn tìm được Tống Ly đã không còn chỉ vì lý do đó nữa.
Sau khi hắn rời đi, Tiêu Vân Hàn cũng lập tức đuổi theo.
Tống Quy đành cất lại chiếc hộp, rồi tiến về phía quan tài đặt giữa phòng.
Cuối cùng cũng lại được nhìn thấy gương mặt quen thuộc ấy, Tống Quy không kìm được nước mắt.
“Đã nhiều năm rồi, chủ nhân…”
……
Khi linh xa tiến vào lãnh địa nhân tộc, trời mưa đầy những tờ tiền giấy, hai bên đường là dân chúng mặc đồ tang trắng, dọc đường hát vang khúc chiêu hồn.
Hồn ơi trở về, về quê hương.
Dân đau thương, vua lệ tuôn.
Đừng còn luyến, chớ dừng chân.
Đêm dài lạnh, cô quạnh thân.
Ác hồn vây, oán hận quân.
Mau trở về, chúng ta chờ.
U cốc ngủ, hồn khó yên.
Họa cốt giam, lòng ưu phiền.
Chiến hỏa tắt, về gia viên.
Sơn hà vẫn, đợi người về.
Tiếng khóc than vang lên từng hồi. Tống Trường Sinh dìu quan tài chậm rãi tiến bước, cả người tiều tụy đi nhiều.
Tần Dư Xuyên và những người khác lặng lẽ đi theo phía sau, cũng là lo nàng sẽ làm ra những hành động quá khích.
“Ta không hiểu,” Kỳ Ngôn Kim (bản bịt mắt) nói, “nếu dùng cách của tu sĩ, thì hiện giờ điện hạ đã về tới Tán Tu Liên Minh rồi.”
Bởi khi bàn bạc, chỉ có Hà Tích Chi kiên quyết dùng phương thức phàm tục đưa tang, còn nói phải hát chiêu hồn suốt bảy bảy bốn mươi chín ngày.
Đoạn đường vốn chỉ mất hai ba ngày, liền bị kéo dài thành bốn mươi chín ngày.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng không muốn nghĩ sâu xa, chỉ là không muốn nhìn thấy Tống Trường Sinh trong bộ dạng này.
Vốn dĩ nàng đã rất đau khổ, giờ lại thấy vạn dân cùng khóc, nỗi đau càng thêm nặng nề, mà còn phải kéo dài suốt bốn mươi chín ngày.
Tần Dư Xuyên cũng không nghĩ nhiều, chỉ nói:
“Hắn là bề tôi của trưởng công chúa. Sự kiên trì của hắn, có lẽ cũng chính là ý nguyện của trưởng công chúa.”
Chính vì nghĩ đến điều này, Hoàng đế Đại Càn mới đồng ý đề nghị ấy. Chỉ là long nhan khó dò, nếu không, có lẽ bệ hạ cũng muốn tự mình tiễn nàng đoạn đường này.
Trong triều cũng có người cho rằng Hà Tích Chi làm vậy là thừa thãi, nhưng đến giờ họ mới thật sự nhận ra, ảnh hưởng của Tống Ly trong dân gian lớn đến mức nào.
Nơi linh xa đi qua, trắng xóa như tuyết, đó là lớp tiền giấy dày đặc phủ kín mặt đất.
Người dân từ khắp nơi kéo tới: trẻ nhỏ trong dưỡng viện, tu sĩ từ Sa Mạc Trắng, những người từng bị ma tu Vọng Tiên Tông hãm hại… còn rất nhiều, không thể kể hết, nhưng tất cả đều thật lòng đến tiễn nàng đoạn đường cuối.
Thậm chí phía cuối đoàn xe, còn có một đội yêu tộc theo suốt từ Nam ra Bắc.
Khúc chiêu hồn vang vọng khắp phố phường, như thể mỗi lần vang lên, hy vọng nàng sống lại lại tăng thêm một phần.
Khi hành trình dài đằng đẵng ấy sắp tới điểm cuối, ngoài Phong Tranh quận đã có vô số người chờ sẵn.
Lục Diễn, Tiêu Vân Hàn, Giang Đạo Trần, Dương Sóc, Từ Diệu Diên, Cừu Linh, Lăng Viễn, Vô Niệm Phật Tử, Triệu Băng Đồng, Hoa Triều…
Họ từ khắp tu chân giới mà đến, đứng đây đợi, đón bằng hữu của mình trở về.
“Ta đã dọn dẹp thư phòng của Tống Ly rồi, còn sửa sang lại một chút. Nàng thích ở đó nhất.” Lục Diễn lẩm bẩm khi nhìn đoàn xe đang tiến lại gần.
Tiêu Vân Hàn định hỏi gu sửa sang của hắn có lệch khỏi Tống Ly không, nhưng nghĩ lại vẫn nuốt lời.
“Ta đã xới lại hết ruộng của nàng,” Giang Đạo Trần nói, “nếu nàng còn ở đây, sang năm có thể thấy linh thực trưởng thành.”
Tiêu Vân Hàn cũng định hỏi hắn có làm hỏng mấy cây linh d.ư.ợ.c quý không, nhưng lại thôi.
Đoàn xe phía trước càng lúc càng gần.
Dương Sóc đứng ngẩn ra:
“Ta từng nghĩ mình sẽ c.h.ế.t nơi chiến trường, sẽ là các ngươi tiễn ta… nào ngờ chiến tranh kết thúc rồi, ta lại là người tiễn nàng.”
“Không giống t.h.i t.h.ể,” Từ Diệu Diên khẽ nói, “nàng không khác gì trước kia, ta luôn cảm thấy nàng vẫn còn sống… có lẽ không còn ở thế gian này, nhưng vẫn còn sống…”
Nói đến đây, linh xa đã tới trước mặt mọi người, phía sau là đoàn người kéo dài không thấy điểm cuối.
Vô Niệm Phật T.ử đưa tay lau nước mắt, rồi nhìn về phía tướng quân hộ tống.
“Lý tướng quân, có thể để bần tăng tụng kinh cầu phúc cho điện hạ không?”
Lý Ngạn khẽ gật đầu:
“Xin mời.”
Vô Niệm Phật T.ử hít sâu một hơi, bước đến bên quan tài. Nước mắt vừa lau khô lại rơi xuống.
Hắn đặt tay lên nắp quan, cố gắng bình tĩnh lại, rồi truyền một đạo âm vào trong thức hải của người nằm đó…
Dù biết rằng, nàng sẽ không bao giờ nghe thấy nữa.
“Tống thí chủ, bần tăng đến tiễn ngươi đoạn đường cuối.”
Nói xong, hắn chắp tay trước n.g.ự.c, thành kính tụng niệm kinh văn. Cũng ngay lúc ấy, một giọng nữ quen thuộc vang lên trong thức hải của hắn.
“Đa tạ Phật t.ử.”
Âm thanh vừa dứt, Vô Niệm Phật T.ử đột ngột mở to hai mắt.
Trước ánh nhìn chăm chú của tất cả mọi người, nắp quan tài bị một luồng linh lực từ bên trong đẩy bật ra, mọi người không khỏi nín thở.
Ngay sau đó, một thân ảnh chậm rãi ngồi dậy từ trong quan tài.