Tống Ly đã luyện chế ra tiên d.ư.ợ.c Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan.
Đan phương do Chung Ẩn Phàm hoàn thiện, về sau dù thuật luyện đan của Tống Ly đã đạt đến đại thành, nhiều lần cải tiến tinh chỉnh, nàng vẫn không dám chủ quan.
Vì vậy nàng đặc biệt đi đến Bắc Hải Cực Bắc, khi đó mọi người đều cho rằng nàng đi bế quan tu hành.
Tống Ly tìm một nơi không người bắt đầu luyện chế Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan.
Một là để tránh việc bị ám hại khi luyện đan như Chung Ẩn Phàm từng gặp phải, hai là để che giấu sự tồn tại của viên đan này.
Ngay cả Tống Ly, khi luyện đan cũng suýt mất nửa cái mạng, nhưng vẫn không dám chắc viên t.h.u.ố.c này có thật sự có thể cải t.ử hoàn sinh hay không.
Nhưng chỉ cần tin tức nàng luyện ra tiên d.ư.ợ.c truyền ra ngoài, người trong thiên hạ vì cầu t.h.u.ố.c này e rằng sẽ bất chấp tất cả, khi đó không biết sẽ gây ra bao nhiêu tai họa, bao nhiêu người vì muốn hồi sinh người thân đã khuất mà tẩu hỏa nhập ma.
Ngoài ra, nếu để Lạc Cảnh bên yêu quốc biết được sự tồn tại của Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan, hắn sẽ không lựa chọn giao chiến với nàng.
Không thể ép hắn lộ ra át chủ bài trong Thí Dược Cốc, nếu để hắn thoát đi, tai họa Hắc Hồ không trừ, thiên hạ khó an.
Tống Ly từ sớm đã tính toán xong, nàng nguyện dùng cái c.h.ế.t của chính mình, đổi lấy việc diệt trừ hậu họa, lấy một mạng để dập tắt tai ương về sau.
Đế vị chưa bao giờ là sân khấu của anh hùng, người ngồi trên đó còn phải có thủ đoạn.
Trước khi xuất chinh, Tống Ly giao phó cho Tống Quy rất nhiều việc. Nàng là quyến thuộc của mình, tuyệt đối trung thành, lại so với những “tiểu mộc nhân” hoạt bát khác thì càng tỉ mỉ, trầm ổn hơn.
Vì vậy giao Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan cho nàng giữ là thích hợp nhất.
Dĩ nhiên, đây là viên đan đầu tiên sinh ra trong tu chân giới, Tống Ly cũng không chắc nó có phải là chân chính Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan hay không, cũng không biết d.ư.ợ.c lực của tiên d.ư.ợ.c này có bị thượng giới áp chế hay không.
Nên nàng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, chuyến đi này có thể là thật sự thân t.ử đạo tiêu.
Vì thế, vật định giao cho Giang Đạo Trần cũng được để lại. Dù nàng không còn, hắn vẫn có thể nhờ đó tìm đến thế giới kia.
Lời dặn cuối cùng, là bốn mươi chín ngày dành cho Hà Tích Chi.
Dược lực của Cửu Chuyển Hoàn Hồn Đan cần bảy bảy bốn mươi chín ngày để hoàn toàn hóa giải trong cơ thể. Khi Tống Quy tìm đến, đã cho Tống Ly uống từ trước.
Sau đó, con đường hồi hương, dưới sự kiên trì của Hà Tích Chi, chọn cách đưa tang phàm tục, lại truyền bá sẵn khúc chiêu hồn, vừa vặn hành trình kéo dài đúng bốn mươi chín ngày.
Nếu không thể sống lại, đây chính là hành trình lá rụng về cội của trưởng công chúa.
Nếu sống lại… thì đó là nguyện lực của vạn dân, là tín niệm triệu hồi linh hồn nàng, giúp nàng tái sinh.
Như vậy, dân tâm quy tụ, việc hồi sinh cũng có lời giải thích.
Trước ánh mắt kích động và không thể tin nổi của tất cả mọi người, Tống Ly bước xuống linh xa.
Không gian tĩnh lặng, cuối cùng bị một giọng nói của Hà Tích Chi phá vỡ. Chỉ thấy hắn phất áo, quỳ thẳng xuống đất.
“Cung chúc trưởng công chúa điện hạ, hoàn hồn trùng sinh ——!”
Lời vừa dứt, xung quanh lập tức hàng loạt người quỳ xuống, đồng thanh hô vang:
“Cung chúc trưởng công chúa điện hạ, hoàn hồn trùng sinh ——!”
……
Ở một nơi hẻo lánh, trong một quán rượu, xuất hiện một vị khách kỳ lạ. Hắn mặc áo choàng, toàn thân bị bao phủ trong màu đen, không chỉ mặt, mà cả cổ và tay đều che kín.
“Tiểu nhị, mang một vò rượu ngon!” Giọng nói từ dưới lớp mặt nạ truyền ra rõ ràng.
Tiểu nhị đáp lời, nhanh ch.óng mang rượu tới.
Do khách ăn mặc quá kỳ quái, tiểu nhị không khỏi nhìn thêm vài lần. Vừa quay đầu lại, liền thấy hắn nâng chén, rồi đưa cả bát rượu vào trong mặt nạ, ngửa đầu uống.
Fl Bống Ngọc trên facebook/ tiktok để ủng hộ nhà dịch nha.
Cảm ơn mọi người rất nhiều ạ.❤️❤️❤️
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Rượu đổ hết lên người, hắn không uống được giọt nào.
Tiểu nhị ngơ ngác, đúng lúc ấy vị khách dường như phát hiện ra hắn, quay đầu lại.
Ánh mắt dưới lớp mặt nạ như đang lạnh lẽo nhìn chằm chằm.
Tiểu nhị lạnh sống lưng, vội vàng rời đi.
Người áo đen lại nâng bát rượu lên, lần này rượu không chảy ra ngoài nữa, hắn uống một cách sảng khoái.
Trong quán lúc này có người bàn luận chuyện lớn nhất hiện nay.
“Sống lại từ cõi c.h.ế.t?”
“Khúc chiêu hồn hát suốt bốn mươi chín ngày, cuối cùng cũng gọi được hồn trưởng công chúa trở về!”
“Mấy hôm trước ta còn ngày nào cũng hát ba lần, hóa ra điện hạ đã sống lại rồi sao?”
“Trời có mắt, người tốt có báo…”
Đột nhiên, người áo đen đập mạnh bát rượu xuống bàn:
“Toàn là nói bậy!!!”
Tiếng gầm của hắn lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn. Hắn đứng bật dậy, hung hăng tiến tới người vừa nói, túm lấy cổ áo đối phương.
“Trên đời làm gì có chuyện cải t.ử hoàn sinh hoang đường như vậy! Dù có bịa cũng phải bịa cho giống một chút! Còn nói người tốt có báo? Nàng ta là người tốt chỗ nào, dã tâm của nàng còn chưa lộ ra thôi!”
Người kia ban đầu bị khí thế dọa sợ, nhưng nghe hắn x.úc p.hạ.m trưởng công chúa, liền cứng rắn lại:
“Ngươi là ai mà dám nói lời bất kính với trưởng công chúa! Không muốn sống nữa sao!”
Không chỉ một mình hắn, những người xung quanh cũng đồng loạt đứng dậy, tiến về phía người áo đen.
“Ta là ai à? Ha, khi ta tung hoành thiên hạ, tổ tông ngươi còn chưa sinh ra! Tống Ly là cái gì chứ, ta muốn c.h.ử.i thì c.h.ử.i! Có bản lĩnh thì thử xem!”
Hắn vốn định đơn đấu, nhưng hiển nhiên không thành.
Khách trong quán đồng loạt xắn tay áo xông lên.
Trong lúc xô xát, y phục người áo đen bị xé rách, làn da lộ ra, trong quán lập tức vang lên tiếng kinh hô.
“Không phải người! Hắn không phải người!”
“Là… là gỗ…!”
“Là tượng gỗ!!”
Khúc Mộ U vội kéo áo choàng che lại phần mặt nạ bị kéo rơi.
Thân thể Tống Ly vẫn chưa hoàn toàn c.h.ế.t, pháp tắc “thiên địa làm lò” vẫn tồn tại, dù hắn cố gắng phá phong ấn, cũng không thể biến lại thành người sống.
Hiện giờ có thể thoát ra, cũng nhờ Tứ Ác Phật trong ngọc tỷ hấp dẫn sự chú ý của Hoàng đế, hắn mới nhân cơ hội trốn đi. Dĩ nhiên cũng biết đang bị truy tìm, nên mới che chắn kín mít.
Vốn không muốn gây chuyện, chỉ muốn nhanh ch.óng tìm nơi an toàn, nhưng lại nghe đúng chuyện hắn không muốn nghe nhất.
Hoàn hồn? Nực cười!
Bị lộ thân phận, Khúc Mộ U không dám ở lại, lập tức lao ra ngoài quán. Nhưng chưa kịp bước qua cửa, trên người hắn đã bị một lực lượng k.h.ủ.n.g b.ố đè xuống.
“A a a a ——!”
Tiếng hét vang lên, thân thể hắn lập tức bị ép thành một pho tượng gỗ chỉ bằng bàn tay. Sau lưng xuất hiện một trận pháp không gian màu đen, trong nháy mắt hút hắn vào trong.