Nữ Phụ Văn Tiên Hiệp Sau Khi Thức Tỉnh

Chương 128



Hồi sinh nhật nàng, Tiêu Miễn tặng cái lò luyện đan Giới T.ử thực sự rất dễ dùng, dĩ nhiên Lãnh Mộ Thi cũng dùng mẩu xương Ba Lạc Cốt mà Tiêu Miễn mang lên núi hồi đó luyện chế cho hắn một viên Lạc Cốt Đan, có thể tạo ra một thế thân để đỡ tai vạ lúc nguy cấp.

 

Mấy ngày trước nàng thăng cấp, Tiêu Miễn hỏi nàng muốn gì, đợi ra khỏi di cảnh Ma tộc sẽ tìm cho nàng, khiến Lãnh Mộ Thi cũng không nhịn được mà cân nhắc xem nên tặng Tiêu Miễn cái gì để chúc mừng hắn thăng cấp.

 

Đêm nay định sẵn là một đêm không yên ả, phía Tiêu Miễn vừa mới yên tĩnh lại thì trên bầu trời của khách sạn cách đó không xa đã vang lên tiếng sấm rền rĩ.

 

Dĩ nhiên lần này không phải tu sĩ thăng cấp, tu sĩ không dễ dàng thăng cấp đến thế, nhất là những đệ t.ử mới vào cửa này.

 

Lần này là nữ tu Hoan Hỷ Tông và Phật tu chùa Chân Võ đ.á.n.h nhau.

 

Hoan Hỷ Tông tu luyện mị thuật, dĩ nhiên là để mê hoặc tu sĩ song tu, nhưng cũng không có gì đáng trách, suy cho cùng, đại đạo có ba ngàn con đường, đường nào cũng dẫn tới trời cao.

 

Vả lại song tu chú trọng việc ngươi tình ta nguyện, không ai trách được ai, dĩ nhiên trong cái sự tình nguyện này cũng chẳng bàn tới chân tình gì, tất cả đều là vì tu luyện, nghĩ nhiều là có vấn đề.

 

Vả lại tu sĩ Hoan Hỷ Tông giỏi mị thuật, cũng là những tay cừ khôi có thể phá giải huyễn thuật của yêu ma, vì thế giới tu chân không hề khinh bỉ thuật pháp họ tu luyện.

 

Nhưng duy chỉ có một ngoại lệ, đó chính là các Phật tu của chùa Chân Võ.

 

Họ tu luyện là đại đạo đoạn lục d.ụ.c trảm thất tình, xả thân cứu thương sinh, vì thế khác với tu sĩ các nhà khác, cho dù có đệ t.ử bị tu sĩ Hoan Hỷ Tông mê hoặc song tu thì cũng chẳng sao, coi như bị lấy mất một phần công pháp, coi như chịu thiệt thòi để học một bài học, dù sao cũng được một đêm tiêu hồn.

 

Nhưng Phật tu thì không được, giới luật của Phật tu vô cùng nghiêm ngặt, phá giới không chỉ không tu thành thân Chân Phật, mà còn trực tiếp bị đuổi khỏi Phật môn.

 

Vì vậy Phật tu có thái độ vô cùng "kính nhi vi chi" (kính trọng nhưng đứng xa) đối với Hoan Hỷ Tông, dù sao họ chiêu mộ đệ t.ử cũng chẳng dễ dàng gì.

 

Một khi vào Phật môn còn sâu hơn cả cửa hầu, từ đó phàm trần tục niệm đều là phạm giới, không giống các môn phái khác, cùng lắm chỉ khổ cái thân, vẫn có thể thỏa mãn d.ụ.c vọng ăn uống, d.ụ.c vọng tình ái, đợi đến khi đạt cảnh giới Nhật Trọng rồi mới bắt đầu đoạn nhân d.ụ.c.

 

Phật tu là bắt đầu đã đoạn ngay, dẫn đến việc hàng năm các tiên môn chiêu mộ đệ t.ử, duy chỉ có trước cửa núi chùa Chân Võ là điêu linh như mùa đông.

 

Mãi mới năm nay kiếm được vài hạt giống tốt, dĩ nhiên là nâng niu như ngọc quý, thế mà đệ t.ử Hoan Hỷ Tông tu luyện mị thuật, suy cho cùng cũng là đoạt công pháp của người khác để dùng cho mình, vả lại người tu tập mị thuật cần thể chất thiên về âm, vì thế họ cực kỳ yêu thích những tiểu hòa thượng đầu trọc tu tập Phật môn pháp môn chí dương chí cương, chí trừng chí tịnh này.

 

Phật tu cao giai họ không dám đụng vào, một chiêu "Tàn Dương Chiếu Tuyết" phá vọng của Phật tông là có thể làm mù mắt họ rồi, vì thế họ dĩ nhiên chuyên môn nhắm vào những tiểu đệ t.ử mới vào Phật môn không lâu, vừa bắt đầu tu hành Phật tông pháp môn nhưng vẫn chưa đoạn tuyệt được nhân d.ụ.c thất tình để câu dẫn.

 

Câu được một người là coi như nhặt được, không câu được bị đ.á.n.h một cái cũng chẳng sao.

 

Chuyện này khiến đệ t.ử Phật tông tức lộn ruột, nhưng thấy lần rèn luyện đệ t.ử mới nhập môn này, không chỉ có vài đệ t.ử cảnh giới cao đến, mà ngay cả Phật t.ử Bặc Kim của Phật tông cũng đến, đủ thấy chùa Chân Võ coi trọng những đệ t.ử mới này đến mức nào.

 

Mà lúc này đây, tại nơi cách hai tòa khách sạn không xa, một trong hai người đang giao chiến chính là Phật t.ử Bặc Kim kia, hắn khoác trên mình lớp sa y đầy những kinh văn bằng vàng ròng, giữa màn đêm đen kịt này, những dòng kinh văn vàng ròng di động, trông chẳng khác nào một mặt trời nhỏ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Phật môn luôn là khắc tinh tốt nhất của yêu tà, vả lại thấy sau lưng Bặc Kim chính là lối vào trận pháp di cảnh Ma tộc, hắn ở bên này triển khai Lôi Trận Đồ, những Ế Ma lảng vảng quanh năm trên di cảnh trong trận pháp sau lưng hắn đều chạy tán loạn như chim muông gặp thú dữ.

 

Từng đợt sấm rền từ mây đen trên trời dội xuống, đ.á.n.h cho nữ tu Hoan Hỷ Tông đối diện hắn như con kiến dưới thiên lôi, chỉ biết ôm đầu chạy thục mạng.

 

"Đừng đ.á.n.h nữa, đừng đ.á.n.h nữa, mới chỉ chạm vào tay một cái thôi! Còn chưa kịp làm gì, thắt lưng còn chưa kịp cởi ra thì ngươi chẳng phải đã tới rồi sao!"

 

Nữ t.ử kia dung mạo cực đẹp, đôi mắt đẹp xếch lên, đôi môi đỏ như m.á.u, là đại sư tỷ của tông môn dẫn đệ t.ử đến rèn luyện lần này của Hoan Hỷ Tông, tên là Nghê Hàm Yên.

 

Bặc Kim làm ngơ như không nghe thấy, tay cầm Lôi Trận Đồ, sa y trên người bay phấp phới, mái tóc dài màu xám trắng tung bay dù không có gió, hắn đang làm cái việc muốn sát nhân diệt khẩu này mà trên mặt vẫn một vẻ thong dong, rũ mi cụp mắt, bảo tướng trang nghiêm.

 

Hắn là Phật tu duy nhất của chùa Chân Võ để tóc tu hành, nghe đồn ngay cả Lãnh Mộ Thi - người không bao giờ đi nghe giảng - cũng từng nghe qua. Hắn vốn là một công t.ử thế gia bình thường trong dân gian, chỉ vì lúc xảy ra ôn dịch, không đành lòng nhìn bá tánh cả thành bị triều đình g.i.ế.c hại nên đã dẫn theo gia đinh trong phủ kháng binh.

 

Cuối cùng tuy cũng không thể cứu được bá tánh, nhưng lại thấu hiểu được luân hồi sinh t.ử, trong nháy mắt tóc bạc trắng, tại chỗ quy y cửa Phật, quanh thân ánh vàng rực rỡ, kinh văn di động bao quanh, được người đời xưng tụng là Phật t.ử giáng thế.

 

Trận ôn dịch đó sau khi dị tượng trên người Bặc Kim hiển hiện cũng rút đi như thủy triều.

 

Vừa hay lúc đó có Phật tu chùa Chân Võ xuống nhân gian trừ yêu, nghe thấy có chuyện tốt như vậy, liền nhặt không một vị Phật t.ử về núi.

 

Còn về việc sau khi vào Phật môn tại sao vẫn mãi không xuống tóc...

 

Lãnh Mộ Thi ở bên cửa sổ chen chúc cùng Lãnh Thiên Âm và Chu Dung, hai người họ thò cổ ra ngoài nhìn, hào hứng giải thích cho Lãnh Mộ Thi.

 

"Nghe nói là vì trước khi hắn thấu hiểu sinh t.ử quy y cửa Phật, còn có một vị hôn thê đã định ước từ nhỏ." Lãnh Thiên Âm nói.

 

Chu Dung vội vàng cướp lời: "Nghe bảo lúc Phật t.ử dẫn gia đinh kháng cự quan binh, vị hôn thê bị gia đình ép gả cho người khác, nhưng Phật t.ử vẫn mãi không quên được nàng ấy, bảo rằng mái tóc trắng này phải đợi sau khi vị hôn thê kia c.h.ế.t đi vào luân hồi rồi mới chịu cạo đi, tỷ có cảm động không?!"

 

Lãnh Mộ Thi nghe vậy cứng cả cổ, chiếc trâm ngọc trên đầu Chu Dung không biết lén đeo từ lúc nào, cái mũi nhọn chỉ cách cằm Lãnh Mộ Thi có hai ngón tay, nàng dở khóc dở cười, chỉ biết đảo mắt nói: "Không dám động."

 

Nàng biết đây e là giai thoại tốt đẹp nhất lưu truyền trong nhân gian, nhưng có thật hay không thì còn phải bàn lại. Giờ đây thế gian kỳ sự liên miên, nói vị Phật t.ử này với thân xác phàm nhân thấy lê dân thống khổ mà thấu hiểu sinh t.ử, quy y cửa Phật, cái này Lãnh Mộ Thi tin.

 

Nhưng nói vị Phật t.ử này vì không buông bỏ được vị hôn thê nên không chịu xuống tóc... bốc phét quá, sinh t.ử còn thấu hiểu được mà không nhìn thấu được duyên nợ?

 

Lãnh Mộ Thi đoán lý do hắn không xuống tóc... nói không chừng là trên đầu mọc nấm da đầu thì sao?

 

Trận chiến bên dưới vẫn đang tiếp diễn, cách đó không xa sau lưng Bặc Kim đang quỳ một tiểu đầu trọc y phục xộc xệch, Lãnh Mộ Thi tinh mắt nhìn một cái, thấy tiểu Phật tu kia thắt lưng đã bị nới lỏng, nữ tu Hoan Hỷ Tông kia e là nói dối rồi, chẳng phải thắt lưng đã bị kéo ra rồi sao.