Nữ Phụ Văn Tiên Hiệp Sau Khi Thức Tỉnh

Chương 129



Vả lại nhìn tiểu Phật tu kia tuy miệng lẩm bẩm, chắc là đang tụng kinh, nhưng dưới mí mắt đang nhắm nghiền nhãn cầu đảo loạn, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch mồ hôi lạnh đầm đìa, khóe mắt còn vương lệ.

 

E là chuyến này cho dù chưa kịp làm gì cũng rất khó để lấy lại tâm trí thanh tịnh đoạn tuyệt thất tình lục d.ụ.c, định lại thiền tâm rồi.

 

Chẳng trách Bặc Kim lại nổi đóa như thế.

 

Đại sư tỷ Nghê Hàm Yên của Hoan Hỷ Tông thấy Bặc Kim cứ bám riết không tha, cũng không ôm đầu chạy nữa, đôi mắt sắc lạnh, lấy ra pháp khí là một chiếc Thú Cốt Tiên có thể co giãn tùy ý.

 

Trong lúc vung roi linh quang nổ tung, vậy mà có thể tiếp lấy lôi quang trong Lôi Trận Đồ của Bặc Kim, cuốn theo lửa xanh lôi quang xèo xèo, quất về phía Bặc Kim như một rừng lửa nở hoa.

 

Lãnh Mộ Thi vừa nhìn thấy chiếc Thú Cốt Tiên đó mắt đã sáng lên, đồ tốt!

 

Lúc này Lãnh Thiên Âm và Chu Dung ríu rít vì căn phòng này của nàng hơi hẻo lánh, góc nhìn trận đấu không được rõ ràng trực quan cho lắm, liền kéo Lãnh Mộ Thi định xuống lầu.

 

Lãnh Mộ Thi lắc đầu như trống bỏi, sau khi đến đây gặp gỡ các môn phái khác nàng mới biết chút bản lĩnh này của mình thực sự là không bõ dính răng.

 

Vừa rồi Nghê Hàm Yên kia dưới sự truy kích của Lôi Trận Đồ mà vẫn có thể tự nhiên đùa giỡn, đủ thấy thân pháp của nàng ta khinh linh đến mức nào, pháp khí Thú Cốt Tiên lấy ra cũng không phải vật phàm. Tu sĩ Hoan Hỷ Tông không có v.ũ k.h.í chủ đạo mà còn lợi hại như thế, đây cũng chỉ là một đại sư tỷ môn phái mà thôi, tương đương với Du T.ử Sơ.

 

Đủ thấy đại đạo có ba ngàn con đường, núi cao còn có núi cao hơn.

 

Vả lại Lôi Trận Đồ kia triển khai có thể dẫn tới sấm sét cuồn cuộn, vậy mà bao nhiêu người đứng xem, Bặc Kim điều khiển lôi điện đ.á.n.h người, ngoài Nghê Hàm Yên ra ngay cả một cái cây cũng không bị thương tổn, đủ thấy khả năng khống chế của hắn vô cùng mạnh mẽ, vẫn chưa dùng hết toàn lực.

 

Vì thế Lãnh Mộ Thi không định tiến lại gần để nạp mạng, lắc đầu: "Có nguy hiểm, các muội cũng đừng đi..."

 

Hai người họ dĩ nhiên không nghe lời khuyên của nàng, ở cửa phòng nàng lại gặp thêm vài nữ tu khác, hăm hở chạy xuống lầu.

 

Lãnh Mộ Thi lắc đầu thở dài, tiếp tục quan sát cuộc giao tranh ngày càng quyết liệt bên dưới, tiểu Phật tu đang quỳ sau lưng Bặc Kim đã mở mắt ra, bắt đầu khóc lóc van xin hai người đừng đ.á.n.h nữa.

 

Lãnh Mộ Thi chỉ coi như đang xem biểu diễn pháo hoa, nhưng cũng xem cả v.ũ k.h.í, xem thân pháp của họ. Nàng không nhập bọn được với đám Lãnh Thiên Âm, nhưng không xuống lầu nàng cũng có thể nhờ đôi mắt cực tốt ăn từ Thiên Nhãn Ma Ưng mà nhìn rõ được những chiêu thức đang giao đấu cực nhanh, gần như chỉ còn là tàn ảnh ở bên dưới.

 

Mà ngay trong lúc nàng đang toàn thần quán chú quan sát, đột nhiên Nghê Hàm Yên trúng một chưởng ngay bụng vô cùng nặng nề.

 

Trong lòng bàn tay Bặc Kim ánh vàng rực rỡ, lúc này có người hét lên: "— Là Tàn Dương Chiếu Tuyết!"

 

"Phật t.ử đúng là Phật t.ử, vậy mà đã học được bí pháp Phật môn rồi..."

 

Nghê Hàm Yên bay v.út ra giữa không trung, Thú Cốt Tiên trong tay tuột ra, trên đó còn quấn lôi điện chi quang, quất thẳng về phía sau, vừa vặn quất trúng góc tầng hai hẻo lánh nơi Lãnh Mộ Thi đang đứng.

 

Phản ứng đầu tiên của Lãnh Mộ Thi khi đứng bên cửa sổ là: Quả nhiên nàng nên đi theo đám Lãnh Thiên Âm xuống lầu mới đúng!

 

Nàng đang định lách mình tránh né, một roi quấn lôi quang này mà quất trúng thì khách sạn e là phải sập mất một góc.

 

Mà ngay tại khoảnh khắc này, nàng đột nhiên bị một người từ phía sau ôm lấy kéo ra xa, giây tiếp theo kết giới bảo hộ đã mở ra trên thân hai người —

 

Lãnh Mộ Thi không cần quay đầu lại, ngửi mùi thôi cũng biết là Tiêu Miễn.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ánh vàng nổ tung bên ngoài cửa sổ của hai người, như pháo hoa nở rộ khắp trời, Lãnh Mộ Thi quay đầu, trong đôi mắt hơi mở to vì lo lắng của Tiêu Miễn, nàng nhìn thấy chính mình đang mỉm cười.

 

Lãnh Mộ Thi không nhịn được mà nghĩ, Trời ạ, sự xuất hiện của huynh ấy là có thể khiến ta vui vẻ đến thế sao.

 

Cái này bắt ta phải làm sao đây?

 

Chương 46 Nhưng dựa vào cái gì? (Có chút ngoài ý muốn,...)

Kết giới mà Tiêu Miễn mở ra cho Lãnh Mộ Thi rốt cuộc vẫn không cần dùng tới, sức mạnh lôi điện quấn quanh Thú Cốt Tiên cuối cùng nổ tung trên kết giới ngoài cửa sổ.

 

Kết giới này ngoài việc chặn đứng chiếc Thú Cốt Tiên đang lao về phía Lãnh Mộ Thi, còn vì đòn đ.á.n.h này mà đột nhiên sáng rực lên, những phù văn di động khắp cả khách sạn, hiện ra trước mắt mọi người như một con kim long đang canh giữ.

 

Có người đứng xem không nhịn được hít sâu một hơi: "Chuyện này... đúng là hào phóng quá đi."

 

"Chắc là đại đệ t.ử chưởng môn núi Thái Sơ Du T.ử Sơ rồi, hồi ta mới nhập môn khi đó, sư tôn nhà ta suốt ngày lấy hắn ra để dạy bảo ta đấy..."

 

Một người khác tiếp lời, nhưng nhanh ch.óng im miệng, bởi vì Du T.ử Sơ ở tầng dưới Lãnh Mộ Thi đã đẩy cửa sổ ra nhìn Bặc Kim và Nghê Hàm Yên đang giao chiến.

 

"Muốn đ.á.n.h thì đi xa một chút," Gương mặt người c.h.ế.t của Du T.ử Sơ dưới màn đêm và lôi quang này trắng bệch như một con quỷ treo cổ tái thế.

 

"Làm tổn thương đệ t.ử trong môn phái ta, tuyệt đối không để yên cho các người đâu."

 

Hắn thực sự là chẳng biết điều chút nào, càng không thể thương hoa tiếc ngọc.

 

Nghê Hàm Yên bị một chưởng Tàn Dương Chiếu Tuyết của Bặc Kim đ.á.n.h gục xuống đất, vốn dĩ còn tưởng lời nói của Du T.ử Sơ có thể làm dịu bớt bầu không khí này, kết quả nghe hắn nói xong nhất thời cười khổ, người phái Thái Sơ này sao còn khó nhằn hơn cả Phật tu thế này!

 

"Xin lỗi, là ta không cầm chắc Thú Cốt Tiên," Nghê Hàm Yên chống tay quay đầu lại nhìn Du T.ử Sơ, áy náy nói, "Nhưng trận pháp của đạo hữu quả thực lợi hại..."

 

Du T.ử Sơ lạnh lùng liếc nàng ta một cái, ngay cả môi cũng không nhúc nhích lấy một cái, lại nhìn sang Bặc Kim, sau đó "rầm" một tiếng, đóng cửa sổ lại.

 

Theo tiếng đóng cửa của hắn, những phù văn trên trận pháp dần biến mất ẩn nấp đi, nhưng tất cả tu sĩ xem náo nhiệt đều biết khách sạn này đã hoàn toàn nằm trong sự bảo hộ của trận pháp, ai cũng không chạm vào được.

 

Màn bảo vệ "gà nhà" hào phóng như vậy, lại là phương thức ứng đối không nể mặt mũi chút nào, mọi người cũng chỉ xì xào bàn tán chứ không thấy lạ.

 

Dù sao Du T.ử Sơ vốn luôn như vậy, hoàn toàn không biết biến thông là gì, nếu không cũng chẳng bị gọi là cái danh hiệu "xác sống".

 

Đến nước này Bặc Kim và Nghê Hàm Yên dĩ nhiên cũng không đ.á.n.h tiếp được nữa.

 

Bặc Kim thu lại Lôi Trận Đồ, nhìn vị đệ t.ử mới vào Phật môn đang ôm chân mình cầu xin đừng đ.á.n.h nữa, cúi đầu thầm niệm một tiếng Phật hiệu, sau đó nói: "Trần tâm chưa c.h.ế.t, thiền tâm khó định, chùa Chân Võ ta và ngươi rốt cuộc là không có duyên, cứ thế mà hoàn tục đi thôi..."

 

Giọng của Bặc Kim là giọng thanh niên, nhưng mở miệng lại mang theo âm trầm hùng hậu như tiếng hồng chung trên đỉnh núi, gõ từng nhịp vào lòng tiểu Phật tu.

 

"Không! Sư huynh, sư huynh..."

 

Hắn khóc lóc t.h.ả.m thiết chộp lấy vạt áo của Bặc Kim, rõ ràng đã nắm được một góc sa y, nhưng không hiểu sao góc áo sa bào nắm trong tay lại hóa thành phù văn chảy đi mất hút từ lòng bàn tay hắn, giống như đạo pháp mà hắn không nắm bắt được.