Nữ Phụ Văn Tiên Hiệp Sau Khi Thức Tỉnh

Chương 39



Lãnh Mộ Thi nhếch môi một cái, Hoa Yểm Nguyệt liền xoay người đi vào trong nhà, nàng do dự một chút rồi đi theo, sau đó vấp ngã ở cửa, mặt đối mặt với con nhện lớn mà nàng vừa đạp xuống lúc nãy.

 

Lãnh Mộ Thi “a da” một tiếng bò dậy, xoay người chạy về phía con trăn đỏ ——

 

Cuối cùng trước khi trời tối, nàng cũng lấy lại được đan d.ư.ợ.c phục, nhờ việc nhanh ch.óng leo lên cây hái những quả vàng óng kia, sau đó cưỡi con Toái Cốt Tích đó nhanh ch.óng lấy lại được trong lúc con trăn đỏ đang ngủ gật.

 

Những thứ khác không mấy dám chọc vào Toái Cốt Tích, lực c.ắ.n của hàm răng nó quá dữ dội, loài thú cũng sẽ biết loại kẻ thù nào mình có thể địch nổi, loại nào không.

 

Chỉ là con trăn đỏ này rõ ràng không nằm trong danh sách không dám chọc vào, Lãnh Mộ Thi chỉ có thể tranh thủ lúc nó đang ngủ gật.

 

Đồng thời qua việc lấy đệ t.ử phục, nhặt ngọc bội và túi trữ vật rơi vãi để thử nghiệm, Lãnh Mộ Thi phát hiện chỉ cần nàng ở gần rìa ngôi nhà nhỏ này, ngoài nhện ra thì không có yêu ma thú nào dám bám theo.

 

Lãnh Mộ Thi đoán chừng là do Hoa Yểm Nguyệt đã đặt cấm chế gì đó, cho nên trong vạn cái bất hạnh nàng có một cái may mắn nhỏ, đó là nàng không phải không có thời gian để thở, ít nhất là ở ngôi nhà nhỏ này không cần sợ buổi đêm ngủ sẽ bị nuốt vào bụng trăn đỏ.

 

Đêm đến, nàng thay đệ t.ử phục, chỉnh đốn lại bản thân, dùng một hai quả nhỏ cuối cùng dụ dỗ Toái Cốt Tích chở nàng nhanh ch.óng tới cửa, cái miệng đỏ lòm của con trăn đỏ đã lơ lửng trên đỉnh đầu nàng rồi, chỉ thiếu một chút nữa thôi là Lãnh Mộ Thi đã bị nó tóm gọn.

 

Tất nhiên nàng không phải chưa từng nghĩ đến việc cứ ở lỳ trong ngôi nhà nhỏ không ra ngoài, ăn những quả vàng óng nhỏ kia để lót dạ, tuy nhiên ngay khi định ăn, Hoa Yểm Nguyệt đột ngột nói một câu: “Đó là Sơ Anh Quả, ngươi ăn xong sẽ biến thành...”

 

Hoa Yểm Nguyệt dùng hai tay ra hiệu, dài khoảng một cánh tay, nói tiếp: “Sẽ biến thành to chừng này, sau đó con nhện trên mái hiên đó quấn ngươi lại chưa đầy một nén nhang là hút khô rồi, ngươi có lẽ chỉ còn lại một lớp da mỏng hơn cả con đại yêu kia của ngươi thôi.”

 

Cái miệng đang há ra của Lãnh Mộ Thi cứng đờ, Hoa Yểm Nguyệt nói: “Đó là một con Toái Cốt Tích trưởng thành, ta vất vả lắm mới mang về được để luyện d.ư.ợ.c, chỉ vì không dễ khống chế nên mới cho nó ăn thứ đó, nếu không ngươi tưởng vì sao nó lại biến thành nhỏ bé như vậy?”

 

Lãnh Mộ Thi ngậm miệng lại, sau đó cưỡi Toái Cốt Tích liều mạng ra ngoài tìm đồ ăn.

 

Người không ăn sẽ c.h.ế.t.

 

Khi nàng liều mạng đến được Linh Cốc Điện, bên trong có rất nhiều đệ t.ử nội môn, còn có đệ t.ử ngoại môn mới nhập môn, đều đang vừa ăn vừa trò chuyện.

 

Bên hông Lãnh Mộ Thi đeo ngọc bội trưởng lão của Hoa Yểm Nguyệt, vừa bước vào, tiếng trò chuyện của các đệ t.ử nhỏ dần, sau đó lại từ từ to lên, rất nhiều người đang quan sát nàng.

 

Lãnh Mộ Thi thực sự là sợ đến mức quá độ, lúc này đầu óc đều đờ đẫn, biết có người đang bàn tán về cuộc kiểm tra nhập môn hôm nay, cũng biết có người đang bàn tán về nàng, nhưng giờ nàng quá đói, đói đến mức cảm giác mình có thể ăn hết cả một con Toái Cốt Tích non.

 

Nàng một mình lấy đầy cơm, sau đó ngồi đó như quỷ đói đầu t.h.a.i không màng đến hình tượng mà ngốn ngấu, thầm tính toán buổi tối quay về nàng phải di chuyển thế nào để không bị trăn đỏ nuốt chửng, còn phải né tránh mấy con dị thú đầy mụn mủ kia, không còn Sơ Anh Quả nữa, Toái Cốt Tích chắc chắn không cho nàng cưỡi rồi...

 

Nàng ăn chuyên tâm, nghĩ cũng chuyên tâm, không biết đối diện có người ngồi xuống từ lúc nào, mà còn là mấy người.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lãnh Mộ Thi ngẩng đầu nhìn lên, bị nghẹn một cái, sau đó vội vàng bưng bát canh trên bàn uống ừng ực.

 

“Tỷ tỷ, tỷ không sao chứ, muội nghe người ta nói viện của Nhị trưởng lão rất nguy hiểm, trước đây nàng ta từng có đồ đệ bị c.h.ế.t rồi...” Lãnh Thiên Âm nói rồi lại rưng rưng nước mắt, “Muội và Tiêu ca ca đã sắp thuyết phục được Ngũ trưởng lão rồi, sao tỷ không đợi thêm chút nữa, có lẽ Ngũ trưởng lão sẽ thu tỷ làm đồ đệ mà.”

 

Lãnh Mộ Thi liếc nhìn nàng ta một cái, thế mà kỳ lạ là ngay cả tâm trạng bực bội cũng không còn nữa, trong đầu nàng có quá nhiều việc, cả người toát ra vẻ mơ hồ như tách biệt với thế giới bên ngoài.

 

Dịch Đồ và Tinh Châu cũng đầy vẻ lo lắng: “Muội quá nóng nảy rồi, muội cũng không nhìn xem, có ai chủ động đ.â.m đầu vào viện của Nhị trưởng lão đâu, hôm qua thật sự không làm muội sợ sao, gan muội cũng quá lớn rồi, trong viện của Nhị trưởng lão đó thực sự rất nguy hiểm phải không? Sao muội không nói lời nào? Sợ phát khiếp rồi sao?”

 

Tiêu Miễn đứng dậy múc cho nàng một bát canh mới, ngồi xuống đưa cho nàng, thấp giọng nói: “Ta sẽ tiếp tục khuyên sư tôn, Thiên Âm cũng đã bái vào môn hạ của sư tôn ta rồi, chúng ta sẽ cùng nhau khuyên nhủ, sư tôn ta đã d.a.o động rồi, đến lúc đó người sẽ tới chỗ Nhị trưởng lão đòi nàng, nàng... đừng sợ.”

 

Lãnh Mộ Thi nhìn mấy người đối diện, ăn chậm lại, bọn họ đều muốn tốt cho nàng, điều này nàng biết.

 

Nàng cũng đã thấy sự tàn nhẫn của Hoa Yểm Nguyệt, cùng với sự nguy hiểm của lũ độc vật trong viện nàng ta, nhưng nghe họ nói chuyện, nhìn đôi lông mày quan tâm của họ, Lãnh Mộ Thi đột nhiên cảm thấy rất xa vời.

 

Xa vời giống như bị ngăn cách bởi một tầng kết giới, là tầng kết giới mà nàng không thể phá vỡ.

 

“Nhưng mà... linh căn của ta kém cỏi, cho dù có ra khỏi viện của Nhị trưởng lão thì có thể đi đâu được chứ?”

 

Lãnh Mộ Thi chậm rãi ngẩng đầu nhìn mọi người, nuốt đồ ăn trong miệng: “Cho dù ta bái vào môn hạ của Ngũ trưởng lão, ta cũng không tu luyện được công pháp cao thâm gì, đợi đến ngày sau...”

 

“Đến ngày sau khi xuống núi lịch luyện, lẽ nào các sư huynh còn phải luôn bảo vệ ta sao?” Lãnh Mộ Thi nhìn mọi người, nhếch môi, nghĩ đến con đường đã định sẵn của mình, có chút tự giễu nói: “Các người không ai có thể mãi mãi trông chừng ta được, cũng không ai... có thể sống thay ta cả.”

 

Nàng nói xong bèn uống nốt bát canh rồi đứng dậy.

 

Mọi người đều nhìn nàng, lại khuyên nhủ điều gì đó, Lãnh Mộ Thi đều không nghe lọt tai.

 

Nàng một mình bước lên bậc thềm đá dẫn tới Thương Sinh Viện, đi trước mặt tất cả mọi người, hướng tới con đường do chính mình lựa chọn, bất kể đúng hay sai, nguy hiểm hay an toàn, nàng đều phải đi.

 

Bởi vì nàng quá hiểu rõ, cuộc đời này, không ai có thể thực sự bầu bạn với ngươi.

 

Mẫu thân nàng có bao giờ không toàn tâm toàn ý tin tưởng vào lời cha nàng nói là một đời một kiếp một đôi người? Nhưng cuối cùng chẳng phải vẫn đi tới con đường bạc tình đến c.h.ế.t không gặp mặt sao.

 

Mẫu thân cũng từng ôm lấy nàng hứa rằng sẽ yêu nàng cả đời, bên nàng đến già, nhưng bà cũng không thể khống chế được vận mệnh của mình mà buông tay nhân gian, để nàng một mình cô độc giữa thế gian khổ cực phiêu bạt làm vai phụ cho người ta.

 

Lãnh Mộ Thi từng bước tiến về phía thềm đá dẫn tới Thương Sinh Viện, sau lưng Lãnh Thiên Âm khóc đến đỏ bừng hai mắt, thề nhất định phải tu luyện thật tốt để bảo vệ tỷ tỷ.