Tiêu Miễn, Dịch Đồ và Tinh Châu bọn họ đều luôn đi theo nàng, nhưng khi bước vào kết giới của Thương Sinh Viện, họ không thể đi theo được nữa, thậm chí không thấy được bóng dáng nàng.
Lãnh Mộ Thi vào cửa khi đêm xuống, quá nửa đêm mới chật vật về tới ngôi nhà nhỏ, những cảm xúc mãnh liệt đều đã bị việc liều mạng tiêu hao hết sạch, ngay cả nỗi buồn cũng chẳng buồn xuất hiện.
Nửa đêm canh ba nàng đứng ở đầu giường Hoa Yểm Nguyệt, như một hồn ma bóng quế đòi mạng mà lay Hoa Yểm Nguyệt tỉnh giấc, mỉm cười để lộ hàm răng trắng ởn, bao nhiêu sự cung kính, giữ gìn đều vứt hết ra sau đầu, không giật tóc Hoa Yểm Nguyệt chỉ vì nàng đ.á.n.h không lại người ta.
Lãnh Mộ Thi u u hỏi: “Sư tôn, đệ t.ử ăn cơm về rồi, đêm nay đệ t.ử ngủ ở đâu ạ?”
Hoa Yểm Nguyệt bị nàng dọa cho không hề nhẹ, ngồi dậy dùng linh lực thắp sáng đèn trường minh, nhìn nàng áo quần xốc xếch bẩn thỉu nhưng đôi mắt lại sáng quắc như chứa cả bầu trời đầy sao, khiến người ta rợn tóc gáy.
“Sao ngươi về được... đây?” Hoa Yểm Nguyệt cứ ngỡ đêm nay nàng sẽ bỏ trốn ngay lập tức, phản bội sư môn. Không ngờ nàng lại thực sự quay về.
Hoa Yểm Nguyệt thần trí có chút hoảng hốt, cứ ngỡ người đứng trước mặt mình là Huyền Trúc năm đó.
Nàng ta mím môi, trước tiên sai bảo Lãnh Mộ Thi rót cho nàng ta một ly nước uống, sau đó mới có chút ngẩn ngơ nói: “Không có phòng dư đâu, Thương Sinh Viện này chỉ có một chiếc giường có thể ở được, đệ t.ử viện chất đầy củi khô, chỗ đó là ổ nhện, nếu đêm nay ngươi ngủ ở đó, sáng mai sẽ bị hút chỉ còn lại một lớp da thôi...”
Lãnh Mộ Thi nghe nàng ta kể như đang kể chuyện kinh dị vậy, thế mà lại không thấy sợ hãi nữa, suy cho cùng bất kể loại cảm xúc nào tiêu hao quá mức đều sẽ có xu hướng bình hòa, trở nên tứ đại giai không, nỗi sợ hãi cũng vậy.
Lãnh Mộ Thi cảm thấy giờ nàng mà cạo trọc đầu là có thể đi tu được luôn, cho nên thế mà nàng lại cảm thấy hoàn cảnh tồi tệ này có chút buồn cười.
“Thực ra lúc nãy đệ t.ử vừa đ.á.n.h c.h.ế.t một con nhện.” Lãnh Mộ Thi nói: “Con lớn nhất ấy.”
Hoa Yểm Nguyệt há miệng, ôm lấy tim nói: “Ngươi có biết tơ nhện do lũ nhện đó nhả ra có thể nối liền kinh mạch của tu sĩ không? Một sợi tơ chúng nhả ra... chỉ một sợi thôi, cũng đủ để khiến đám tu sĩ bị rách kinh mạch trong giới tu chân tranh nhau đến vỡ đầu chảy m.á.u đấy.”
Gương mặt Lãnh Mộ Thi không chút biểu cảm, Hoa Yểm Nguyệt thở dài: “Cái con lớn nhất đó, một ngày có thể nhả ra một b.úi tơ to bằng nắm tay.”
Hai thầy trò im lặng một lát, Lãnh Mộ Thi lại hỏi: “Vậy đệ t.ử ở đâu ạ?”
Hoa Yểm Nguyệt bật cười, trong lòng càng thêm hài lòng với Lãnh Mộ Thi, sống trong cái viện này của nàng ta, nếu cứ nơm nớp lo sợ thì thực sự sống chẳng được mấy năm đâu.
Phải để lũ súc sinh này biết sợ mới có thể bình an vô sự, còn về tơ nhện đó ư? Bộ chăn nệm này chính là dùng thứ đó nhồi vào, đôi khi còn dùng nó để đốt lò đan nữa.
Thế là Hoa Yểm Nguyệt vỗ vỗ vào chỗ nằm của mình: “Nếu ngươi không ngại thì đi tắm rửa sạch sẽ rồi ngủ cùng ta đi.”
Thế là ngày đầu tiên nhập môn, Lãnh Mộ Thi đã đ.á.n.h c.h.ế.t một con ma nhện mà một sợi tơ đáng giá vạn tiền linh thạch của sư tôn, buổi tối đi ngủ còn ôm cả sư tôn nhà mình.
Một ngày đặc sắc tuyệt luân đã kết thúc, Lãnh Mộ Thi ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của sư tôn nhà mình, mệt đến mức vừa nằm xuống là ngủ say như c.h.ế.t.
Sáng hôm sau, nàng bị làm cho nghẹt thở mà tỉnh giấc, có lẽ là do đêm qua nàng đ.á.n.h c.h.ế.t con ma nhện đầu đàn của lũ nhện này, chúng không vào được trong phòng nhưng lại nhả tơ từ cửa sổ, định thắt cổ nàng.
Lúc Lãnh Mộ Thi ngồi dậy, đang có hai con ma nhện hỗ trợ lẫn nhau nhả tơ lên cổ nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nàng đưa tay gạt một cái, vo tơ nhện thành một b.úi, hai con ma nhện thấy nàng tỉnh dậy liền sợ hãi sải đôi chân dài chạy mất.
Lãnh Mộ Thi cầm b.úi tơ nhện to bằng nắm tay trong tay đang định thức dậy đi tìm Hoa Yểm Nguyệt, bỗng nghe thấy một tiếng “ầm ——”.
Trời long đất lở, chấn động khiến ngôi nhà nhỏ cũ nát này cũng rung chuyển ba lần, âm thanh cực lớn truyền tới.
Lỗ tai nàng trong phút chốc ù đi, sau đó tận mắt thấy Hoa Yểm Nguyệt hớn hở từ một lối cầu thang dẫn xuống hầm ở giữa nền đất bò lên, trong tay cầm một nắm t.h.u.ố.c viên nóng hổi nhét vào tay Lãnh Mộ Thi.
“Tới đây! Thuốc sư phụ mới luyện chế, tới thử d.ư.ợ.c hiệu xem sao!”
Lãnh Mộ Thi cười không nổi, khước từ nói: “Sư tôn, buổi sáng đệ t.ử chưa ăn cơm, sợ là d.ư.ợ.c hiệu không thử ra được, hay là để đệ t.ử ăn cơm xong rồi nói sau ạ?”
“Chưa ăn cơm thì càng tốt, ăn cái này cho no!” Hoa Yểm Nguyệt lại móc từ trong túi trữ vật ra cả một nắm, nhét vào tay Lãnh Mộ Thi.
Nàng suốt ba ngày trời không xuống núi ăn cơm, chủ yếu là cũng bò không nổi, Hoa Yểm Nguyệt thực sự không nói đùa với nàng, làm đồ đệ của nàng ta đúng là phải thử t.h.u.ố.c.
Mà quá trình thử t.h.u.ố.c này như thế nào, cứ nhìn bộ dạng của mấy vị trưởng lão chừng này tuổi rồi mà gặp Hoa Yểm Nguyệt vẫn không thoát khỏi ác mộng tuổi thơ thì biết, rất đơn giản, tóm gọn trong bốn chữ —— sống không bằng c.h.ế.t.
Giữa chừng khi Lãnh Mộ Thi cảm thấy mình bị trướng đến mức sắp nổ tung, cuối cùng nàng cũng tìm được cơ hội túm lấy mái tóc dài suôn mượt của Hoa Yểm Nguyệt, định làm chuyện khi sư diệt tổ.
Nhưng không thành công, cuối cùng lại bị nhét thêm một nắm nữa, ợ, no quá.
Đợi đến bảy ngày sau, khi d.ư.ợ.c hiệu đã tan hết nàng xuống núi tìm đồ ăn, vẻ ngoài trông nàng đã hoàn toàn khôi phục bình thường.
Chỉ là lúc ăn cơm có chút dọa người, giữa trưa nắng, một mình nàng ăn hết sạch ba chậu cơm lớn, cộng thêm hai đĩa thịt linh thú, làm vị sư huynh múc cơm ở Linh Cốc Điện nhìn mà ngây người.
Thực ra hôm nay đáng lẽ nàng cũng không xuống được, sáng nay sư tôn kính yêu của nàng lại luyện một lò t.h.u.ố.c mới, chuẩn bị cho hai thầy trò hôm nay không ăn gì khác nữa.
Đúng vậy, Hoa Yểm Nguyệt không chỉ ép nàng ăn, chính nàng ta cũng đem đống thứ mình luyện ra đó ăn thay cơm, lúc Lãnh Mộ Thi thần trí hoảng hốt không khỏi nghi ngờ, một ngày nào đó hai thầy trò bọn họ sẽ bị người ta phát hiện c.h.ế.t trong Thương Sơn Viện, nguyên nhân cái c.h.ế.t có lẽ không phải bị trúng độc c.h.ế.t mà là bị t.h.u.ố.c làm cho no c.h.ế.t.
Nàng không nhìn ra Hoa Yểm Nguyệt là đại sư Đan đạo gì, một ngày nàng ta có thể luyện rất nhiều lò, mỗi lần mở lò đều kinh thiên động địa, có lúc còn làm cho chính mình mặt mũi lấm lem khói bụi, thế mà vẫn vui vẻ không thôi.
Lãnh Mộ Thi tổng kết, nàng ta là một kẻ điên cuồng Đan đạo, thiên tư cao bao nhiêu Lãnh Mộ Thi không biết, nhưng nàng ta tuyệt đối là một kẻ điên.
Sở dĩ hôm nay có thể xuống núi được còn phải cảm ơn Lãnh Thiên Âm mấy ngày nay không chịu tu luyện đàng hoàng, ngày nào cũng sáng chiều như đi “khóc tang” ở cửa Thương Sinh Viện.
Hoa Yểm Nguyệt sợ nếu không thả nàng ra, Lãnh Thiên Âm sẽ tập hợp một đám sư huynh sư tỷ không đành lòng nhìn nàng ta khóc như hoa lê đái vũ mà dùng nước mắt nhấn chìm Thương Sinh Viện.
Thế là Lãnh Mộ Thi được ra ngoài, cuối cùng cũng được ăn cơm nước bình thường.