Lãnh Mộ Thi lại nhìn về phía Lãnh Thiên Âm đang được mấy đệ t.ử của Ngũ trưởng lão vây quanh, trong lòng quả thực nảy sinh một chút vị chua xót nhàn nhạt.
Nhưng chút chua xót này nhanh ch.óng tan biến, Lãnh Mộ Thi một mình đi tới chỗ rút thăm đối chiến, l.ồ.ng n.g.ự.c ưỡn lên, đưa ngọc bài của viện Nhị trưởng lão ra. Người phụ trách rút thăm chính là đại đệ t.ử dưới trướng Chưởng môn Chính Bình, Du T.ử Sơ - người chủ trì buổi thử nghiệm hôm nay.
Hắn vốn dĩ đang mặt không cảm xúc xem linh bài thân phận của đệ t.ử, sau đó cúi đầu đưa thẻ gỗ ra luôn. Kết quả đến lượt Lãnh Mộ Thi, nàng trực tiếp lôi ngọc bài của Nhị trưởng lão ra, khiến hắn thực sự kinh hãi.
Ngọc bài của trưởng lão có phù lệnh mở tất cả các trận pháp của sơn môn, từ kho v.ũ k.h.í, tàng thư các, cấm địa hậu sơn cho đến cả Tù Vọng trận giam giữ đại yêu đại ma đều có thể tùy ý mở ra.
Ngọc bài trưởng lão này chưa từng được đệ t.ử bình thường, nhất là đệ t.ử mới nhập môn cầm tùy tiện như vậy bao giờ.
Động tác của Du T.ử Sơ khựng lại, hơi đứng thẳng người, đứng trên đài rút thăm nhìn xuống Lãnh Mộ Thi, đôi môi mỏng khẽ động, hỏi: "Thân phận minh bài đệ t.ử của ngươi đâu?"
Lãnh Mộ Thi ngẩn ra, bấy giờ mới phát hiện ra quả thực những thứ đệ t.ử khác cầm trên tay tuy hình dáng giống ngọc bài của nàng nhưng những thứ khác hoàn toàn không giống. Trên minh bài của người ta đều có tên của mình, thậm chí cả ngày nhập môn, còn của nàng thì chỉ là một miếng ngọc bài trơn lùi, phía trên khắc ba chữ "Hoa Yểm Nguyệt".
Lãnh Mộ Thi gãi đầu: "Đại sư huynh, sư tôn của muội đêm qua đã xuống núi rồi. Cả tháng nay muội chưa từng xuống núi nên không biết lĩnh thân phận minh bài ở đâu, sư tôn có bảo muội rằng cứ cầm cái này thì làm việc gì cũng tiện cả..."
Du T.ử Sơ khẽ cau mày, hắn có biết chuyện ở Thương Sinh viện, nhưng Nhị trưởng lão làm vậy chẳng phải quá mức nuông chiều đệ t.ử hay sao? Nếu ngọc bài này không cẩn thận bị mất rơi vào tay yêu ma, hoặc tiểu đệ t.ử này không cẩn thận mở kết giới gì đó thì biết làm thế nào?
Du T.ử Sơ nhìn về phía Tế Sinh đại điện, rồi lại nhìn Lãnh Mộ Thi, thấy bộ dạng nàng dường như không biết ngọc bài này dùng để làm gì. Sau lưng nàng còn rất nhiều đệ t.ử đang chờ rút thăm, thời gian đã đến không thể trì hoãn được nữa, Du T.ử Sơ lúc này mới đưa cho nàng một thẻ gỗ.
Tuy nhiên hắn vẫn quyết định lát nữa sẽ thu lại miếng ngọc bài này trước, giao cho sư tôn định đoạt. Du T.ử Sơ vốn là người tâm tư cẩn mật, chuyện này hệ trọng, không nên nói trước mặt mọi người.
"Lát nữa ngươi ra khu rừng nhỏ không người đằng kia đợi ta, ta có chuyện muốn nói với ngươi." Khi Du T.ử Sơ đưa thẻ gỗ cho Lãnh Mộ Thi, hắn không lập tức buông tay mà hơi ghé sát nàng truyền âm nói.
Lãnh Mộ Thi giật nhẹ thẻ gỗ, Du T.ử Sơ vẫn không buông tay. Lãnh Mộ Thi nghi hoặc ngước mắt lên, vừa vặn đ.â.m sầm vào đôi mắt nhạt màu trắng dã của hắn.
Thật là một đôi... mắt cá c.h.ế.t.
Lãnh Mộ Thi bây giờ rất sợ mấy chữ "ta có chuyện muốn nói với ngươi", nghe thấy là nàng lại không nhịn được mà nhớ tới câu nói Tiêu Miễn ghé sát tai nàng ngày hôm đó: "Ta cũng thích ngươi".
Y hệt như giọng nói của Du T.ử Sơ vang lên bên tai nàng lúc này, khiến Lãnh Mộ Thi chỉ muốn ngoáy tai.
Nàng thẫn thờ một chút, Du T.ử Sơ thấy vẻ mặt Lãnh Mộ Thi ngây ra thì hơi nhướn mày, ánh mắt hỏi nàng đã nghe thấy chưa.
Lãnh Mộ Thi cứ ngỡ hắn đang nói chuyện trực diện, nào có nhận ra hắn đang truyền âm, lập tức gật đầu, cất giọng oang oang nói: "À, muội nghe thấy rồi, lát nữa muội sẽ ra rừng nhỏ đợi đại sư huynh."
Lãnh Mộ Thi gật đầu xong cầm thẻ gỗ đi luôn, không nhìn thấy vẻ mặt cứng đờ của Du T.ử Sơ sau khi nàng quay đi, cùng với biểu cảm kinh ngạc của đám đệ t.ử như vừa nghe thấy chuyện gì đó kinh thiên động địa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tất nhiên rồi, trong số đó có Tiêu Miễn - người đang thay Lãnh Thiên Âm bị đau bụng xếp hàng rút thăm. Hắn không hề lộ ra biểu cảm khoa trương hay sốt sắng thì thầm như các đệ t.ử khác, mà ánh mắt hắn cứ bám theo bóng lưng Lãnh Mộ Thi vừa lướt qua bên cạnh, dường như muốn nhìn chằm chằm ra hai cái lỗ sau lưng nàng vậy.
Chương 30 Huynh... huynh ấy muốn sàm sỡ ta (Hai chương gộp làm một...)
Chuyện đại đệ t.ử của Chưởng môn công khai truyền âm hẹn đệ t.ử của Nhị trưởng lão vào rừng nhỏ chui lủi đã lan truyền ch.óng mặt trước khi trận đấu bắt đầu.
Nơi nào có nhiều người thì nơi đó không bao giờ thiếu chuyện thị phi, ngay cả tiên môn cũng vậy.
Đặc biệt nhân vật trung tâm của chuyện thị phi này lại là Du T.ử Sơ, nói hắn là tấm gương điển hình cho đệ t.ử trong cả Thái Sơ môn cũng không quá lời. Hơn nữa trước giờ hắn đối với bất kỳ ai cũng đều là bộ dạng nghiêm nghị, hắn có một biệt danh do những đệ t.ử từng bị hắn tố giác lên Hình Phạt điện chịu phạt đặt cho, gọi là "Người c.h.ế.t sống".
Một người quy củ đến mức hận không thể để mỗi ngày b.úi tóc hay xõa tóc đều phải y hệt như đúc, một tấm gương điển hình của tiên môn như vậy mà lại hẹn nữ tu đi chui rừng nhỏ, chẳng phải quá kích nồng sao?
Cái này so với việc xem đệ t.ử mới nhập môn mổ nhau còn thú vị hơn nhiều.
Đám đệ t.ử hưng phấn thì thầm bàn tán, Lãnh Mộ Thi hoàn toàn không biết mình đã bị cuốn vào vòng xoáy của cơn bão dư luận này.
Tai nàng thính một cách bình thường, nhưng mắt nàng nhờ ăn nhãn cầu của Ma Ưng nên lại cực kỳ tinh tường. Thế nên nàng không nghe thấy người khác bàn tán chuyện nàng và Du T.ử Sơ có quan hệ không bình thường, ngược lại lại thấy rất nhiều đệ t.ử từ xa cười với mình.
Mấy vị sư huynh sư tỷ này... sao đột nhiên lại thân thiện thế nhỉ?
Lãnh Mộ Thi cũng đành phải mỉm cười thân thiện đáp lại, nheo đôi mắt hồ ly tiêu chuẩn của mình, để lộ hàm răng trắng tinh đều đặn. Lãnh Mộ Thi thực ra rất tin vào việc kết giao rộng rãi bạn bè thì đường đi sẽ càng rộng mở, dù sao trước kia nàng cũng từng lăn lộn ngoài phố phường mà.
Nhưng sau khi vào sơn môn này, nàng bận rộn đến mức kinh người, cả ngày cứ đi ra đi vào bên bờ vực cái c.h.ế.t, không có thời gian để phát triển mối quan hệ với các sư huynh sư tỷ này.
Nhưng nếu họ đã chủ động tỏ vẻ thân thiện, Lãnh Mộ Thi đương nhiên đáp lại nhiệt tình, lỡ sau này đi lịch luyện gặp nguy hiểm, biết đâu chừng trong số những sư huynh sư tỷ này lại có ai đó cứu được mạng ch.ó của nàng.
Thế là sau chuyện "Người c.h.ế.t sống hẹn đệ t.ử Nhị trưởng lão vào rừng nhỏ", cuộc thảo luận của các đệ t.ử lại biến thành "Đệ t.ử Nhị trưởng lão đầu óc không được tốt cho lắm".
Lãnh Mộ Thi hoàn toàn không biết mình đột nhiên trở nên nổi tiếng khắp phái, nàng cúi đầu nhìn thẻ mình vừa rút được, vòng đối chiến thứ tư, đối thủ là đệ t.ử của Tứ trưởng lão —— Tôn Vũ Phương.
Vậy thì còn phải chờ một lúc nữa, biết đâu chừng phải tới tối mới đến lượt, vòng thứ nhất này vẫn còn chưa bắt đầu mà.
Lãnh Mộ Thi nắm c.h.ặ.t thẻ gỗ, cùng đứng chờ với các đệ t.ử ở vòng thứ nhất, đôi mắt cứ liếc về phía Lãnh Thiên Âm và Tiêu Miễn, không được tự nhiên cho lắm khi định bước qua đó.
"Hay là đợt tình tiết này không diễn nữa, sau này diễn có được không?" Lãnh Mộ Thi khom người ngồi xổm dưới đất, để mình chìm nghỉm giữa đám đệ t.ử, nhỏ giọng bàn bạc với Pháp Tắc.
Chủ yếu là vì Tiêu Miễn trông có vẻ vẫn chưa hết sốc vì bị nàng kích thích. Lời Lãnh Mộ Thi nói hôm đó tuyệt tình bao nhiêu thì giờ ghé sát vào lại thấy... hèn mọn bấy nhiêu.