Nữ Phụ Văn Tiên Hiệp Sau Khi Thức Tỉnh

Chương 71



Hèn mọn đến mức chính nàng cũng muốn tự tát mình.

 

Tuy nhiên cuối cùng bàn bạc vô hiệu, Pháp Tắc là một hòn đá đặc ruột, băng giá vô tình —— Không được.

 

Lãnh Mộ Thi muốn nổi cáu, nhưng nghĩ lại lần này tuy là liều mạng mà làm, nhưng biết đâu chừng đền đáp lại là vô cùng tận!

 

Tôi rửa linh căn, áp chế các linh căn khác không phù hợp khi luyện đan, nếu việc này thành công, cộng thêm tỉ lệ thành đan ngay cả với những viên t.h.u.ố.c to như cái đầu người của nàng, thì Đan đạo là cái thá gì chứ?

 

Thiên hạ này còn ai ngoài ta nữa!

 

Thế là Lãnh Mộ Thi nghiến răng dậm chân, đứng phắt dậy ——

 

Nàng dũng cảm bước về phía bọn Lãnh Thiên Âm đang đứng. Thấy Dịch Đồ và Tinh Châu đều đã nhìn thấy mình, Lãnh Thiên Âm hôm nay trông gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, dường như có chỗ nào không khỏe, nhưng nhìn thấy nàng vẫn vui vẻ vẫy tay chào hỏi.

 

Lãnh Mộ Thi nhếch mép, cười tránh né ánh mắt như nhìn người c.h.ế.t của Tiêu Miễn, rảo bước nhanh về phía đó.

 

"Tỷ tỷ, tỷ rút được vòng thứ mấy?" Lãnh Thiên Âm cất giọng yếu ớt hỏi.

 

Lãnh Mộ Thi đứng lại cách đó không xa, đang định lên tiếng thì bên cạnh đột nhiên có người xông ra nắm lấy cánh tay nàng, không nói không rằng kéo nàng đi theo hướng ngược lại: "Ngươi theo ta một lát."

 

Lãnh Mộ Thi nghiêng đầu nhìn, chính là Du T.ử Sơ vừa mới phát thẻ gỗ cho nàng. Hắn kéo Lãnh Mộ Thi đi rất nhanh, dưới chân thậm chí còn vận cả linh lực, Lãnh Mộ Thi bị hắn kéo đi như con diều bay lơ lửng, chân không chạm đất, đi thẳng về hướng khu rừng phía sau Tế Sinh đại điện ——

 

"Này này này... Đại sư huynh? Huynh đang làm cái gì..." Tiếng của Lãnh Mộ Thi tan biến trong gió.

 

Cùng lúc đó, ngay giữa Tế Sinh đại điện, các phù văn đột nhiên chuyển động, nhanh ch.óng hình thành một mặt phù văn kính phản chiếu lại Xuất Thần trận đối chiến đài. Tất cả đệ t.ử có mặt đều có thể nhìn thấy rõ ràng, bao gồm cả đệ t.ử ngoại môn.

 

Trận đối chiến đầu tiên bắt đầu.

 

Còn Lãnh Mộ Thi lại bị Du T.ử Sơ - người đáng lẽ phải chủ trì sân đối chiến kéo vào rừng nhỏ.

 

Bốn bề không người, Du T.ử Sơ buông Lãnh Mộ Thi ra, hơi cúi người với nàng: "Mạo phạm sư muội rồi, nhưng chuyện này hệ trọng."

 

Lãnh Mộ Thi đứng vững, đầy mặt khó hiểu nhìn hắn. Hắn đưa tay ra trước mặt Lãnh Mộ Thi: "Sư muội hãy đưa ngọc bài trưởng lão của Nhị trưởng lão cho ta."

 

"Tại, tại sao?" Lãnh Mộ Thi hỏi, "Đó là sư tôn đưa cho muội, đại sư huynh huynh muốn lấy ngọc bài của sư tôn muội làm gì?"

 

Du T.ử Sơ nhận ra Lãnh Mộ Thi không biết tác dụng của miếng ngọc bài này, đương nhiên cũng không thể nói cho nàng biết, chỉ đưa tay về phía trước thêm chút nữa: "Chuyện này hệ trọng, mong sư muội đưa cho ta trước. Chờ đến khi Nhị trưởng lão quay về, ta tự khắc sẽ hoàn trả."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cái danh hiệu "người c.h.ế.t sống" của Du T.ử Sơ không phải là nói quá, hắn nổi tiếng là một kẻ khô khan không chút hơi người, quy củ nghiêm ngặt. Mọi việc hắn đều phải giảng quy tắc, tuy tu vi cực cao nhưng vì con người không chút tình người và quá mức cứng nhắc không biết biến thông nên trong môn phái người sợ hắn thì nhiều, nhưng người kính trọng hắn thì chẳng có mấy ai.

 

Hắn còn những việc khác phải bận, không có thời gian hao tổn ở đây với Lãnh Mộ Thi. Hắn đã bẩm báo với Chưởng môn sư tôn, sư tôn muốn hắn nhanh ch.óng xử lý, mà thái độ lúc này của hắn đã được coi là tốt nhất rồi.

 

Du T.ử Sơ thấy Lãnh Mộ Thi vẫn chưa chịu lấy ngọc bài ra, trong lòng lại sốt ruột, thái độ bắt đầu trở nên cứng rắn hơn.

 

"Ngươi có biết ngọc bài trưởng lão không được để đệ t.ử mang theo không? Còn không mau đưa cho ta, muốn ta đưa ngươi tới Hình Phạt điện sao?" Du T.ử Sơ lạnh lùng nói.

 

Lãnh Mộ Thi bị hắn quát mắng vô lý khiến lông mày cũng nhíu lại. Nếu hắn giải thích đàng hoàng, thái độ có lý... Lãnh Mộ Thi cũng sẽ ăn nói hẳn hoi, nhưng ngọc bài thì vẫn sẽ không đưa.

 

Dù sao đây cũng là thứ sư tôn đích thân đưa cho nàng. Sư tôn vừa mới xuống núi đã có kẻ gấp gáp đòi nàng như vậy, nghĩ tới những viên cực phẩm đan d.ư.ợ.c trong địa cung mà các tu sĩ nhìn thấy sẽ phát điên, Lãnh Mộ Thi làm sao có thể đưa ngọc bài mở trận pháp Thương Sinh viện cho người khác được.

 

Đại đệ t.ử của Chưởng môn cũng không được, Chưởng môn đích thân đến cũng không xong, trừ phi là sư tôn của nàng lên tiếng bảo nàng đưa cho người khác.

 

Hơn nữa hàng tháng đệ t.ử dưới trướng các vị trưởng lão đến Thương Sinh viện lấy đan d.ư.ợ.c dùng hàng ngày, có ai là không khách sáo quy củ đâu? Từ khi bái nhập Thương Sinh viện đến nay, đây là lần đầu tiên Lãnh Mộ Thi gặp phải sự đối đãi ngang ngược như của Du T.ử Sơ.

 

Vì thế sự tôn trọng ngoài mặt của Lãnh Mộ Thi biến mất, nàng cảnh giác lùi lại một bước, lạnh mặt nói với Du T.ử Sơ: "Muội không biết, muội chỉ biết đây là sư tôn đích thân đưa cho muội. Không cho đệ t.ử mang theo mà muội cũng đã mang suốt ba tháng rồi. Sư tôn của muội ngay từ ngày đầu tiên nhập môn đã đưa cho muội rồi, nếu huynh muốn thì đợi sư tôn muội về, huynh đi mà tìm người đòi."

 

Du T.ử Sơ không ngờ nàng lại không đưa, ngẩn người ra một lúc rồi lại bảo: "Là Chưởng môn bảo ta hỏi lấy từ ngươi, mau đưa đây. Chờ Nhị trưởng lão về, Chưởng môn tự khắc sẽ có lời giải thích với người."

 

Miếng ngọc bài của nàng cứ thế phô trương treo bên hông, Lãnh Mộ Thi nghe vậy liền bịt lấy, lùi lại hai bước nữa. Khoan hãy nói việc miếng ngọc bài này là chìa khóa ra vào Thương Sinh viện, không có nó nàng không vào được trận pháp. Hơn nữa nếu Chưởng môn muốn ngọc bài này, tại sao đêm qua không hỏi lấy từ Hoa Yểm Nguyệt.

 

Lãnh Mộ Thi biết rõ đêm qua Hoa Yểm Nguyệt vì chuyện xuống núi mà đã đi tìm Chưởng môn, lúc đó không đòi, cứ nhất quyết đợi bà ấy đi rồi mới sai Du T.ử Sơ tới đòi, bất kỳ ai nghe xong cũng thấy có gì đó không đúng.

 

"Đại sư huynh, muội không quản nhiều như vậy đâu. Muội là đệ t.ử dưới trướng Nhị trưởng lão, muội chỉ nghe lời sư tôn của muội thôi." Lãnh Mộ Thi nói năng không chút cung kính, cũng không trách nàng ngang ngược, nàng là người đã cân nhắc qua nhiều phương diện rồi.

 

Thứ nhất là sư tôn đi rồi, Thương Sinh viện đương nhiên nàng phải trông coi cho kỹ, bao nhiêu đan d.ư.ợ.c đó không phải chuyện đùa.

 

Thứ hai, Lãnh Mộ Thi cảm thấy hành động của Du T.ử Sơ rất kỳ quặc, lời lẽ lại không đủ sức thuyết phục, e rằng có âm mưu gì đó.

 

Còn về phần thứ ba, hừ, nàng sớm đã nhận ra Hoa Yểm Nguyệt chính là một đóa Đại Vương Hoa trong Thái Sơ môn này. Ngày bái sư đó, giọng điệu thương lượng khiêm nhường của Chưởng môn Chính Bình đã khiến Lãnh Mộ Thi nhận ra sư tôn nhà mình căn bản không thèm nể mặt bất cứ ai.

 

Sư tôn nàng mạnh mẽ như vậy, vị sư huynh không tồn tại Huyền Trúc của nàng cũng là một nhân vật ác mộng trong lời bàn tán của đám đệ t.ử, nàng dù sao cũng là người của Thương Sinh viện, nếu để người ta tùy tiện bắt nạt thì e rằng theo tính cách của Hoa Yểm Nguyệt, nếu biết chuyện chắc sẽ đuổi nàng ra khỏi sư môn mất.

 

Cái này so với vấn đề nàng luyện đan không thành còn lớn hơn nhiều.

 

Cái gọi là "chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng", nàng bây giờ nhất định phải cậy thế của Hoa Yểm Nguyệt. Ai bảo bây giờ con ch.ó này vẫn chưa đứng vững gót chân, chưa trở thành một đại năng Đan đạo được người ta vây quanh nịnh nọt cơ chứ.