Nữ Phụ Văn Tiên Hiệp Sau Khi Thức Tỉnh

Chương 81



Tươi tắn, xinh đẹp, loại dáng vẻ ngon lành chỉ cần chạm nhẹ một cái là sẽ rách lớp da thịt chảy ra dòng nước ngọt lịm.

 

Lãnh Mộ Thi bò dậy, không hề nhận ra mình lại tiến giai lần nữa, đã bước vào Tinh Trọng thượng phẩm, là độ cao mà các đệ t.ử mới nhập môn tuyệt đối không thể vươn tới được.

 

Nàng chỉ đứng dậy phủi phủi y bào của mình, trước khi ra ngoài xem ai đang gõ kết giới, nàng đứng bên bàn mân mê những viên đan d.ư.ợ.c điều khiển nhện ma luyện chế đêm qua.

 

Những viên đan d.ư.ợ.c đỏ rực đó, mỗi khi nàng dùng ngón tay gẩy nhẹ một chút, con nhện ma trên xà nhà lại "chi chi" kêu lên, bị một sợi tơ vô hình nào đó kéo về hướng Lãnh Mộ Thi gẩy viên đan d.ư.ợ.c.

 

Lãnh Mộ Thi từ từ nhếch môi, nhưng rất nhanh đã kiềm chế nén xuống.

 

Chuyện này không thể nói với bất kỳ ai, nếu tu sĩ thiên hạ có ai biết tu sĩ Đan tu có khả năng đạt đến mức có thể thao túng yêu ma thế này, đến lúc đó chắc chắn thiên hạ sẽ đại loạn.

 

Lãnh Mộ Thi cũng chỉ thử nghiệm tác dụng trên nhện ma, linh lực của nhện ma ở đây cực kỳ thấp nên nàng mới có thể thử đi điều khiển vì năng lực của nàng đủ để áp chế.

 

Mà nếu ngày sau tu vi nàng mạnh hơn, còn có vô số thứ có thể thử nghiệm... Chỉ cần theo những giả thiết trong lòng thoáng mơ tưởng một chút thôi Lãnh Mộ Thi đã hưng phấn đến mức run rẩy cả người.

 

Cánh cửa "Thiên giới" này mới chỉ mở ra có chút xíu thôi đã đủ để khiến thế nhân điên cuồng rồi.

 

Nàng đứng bên bàn bình phục tâm trạng hồi lâu mới đi đến bên kết giới, mở kết giới ra —— nhìn thấy Tiêu Miễn ở bên ngoài.

 

“Huynh đến làm gì?” Lãnh Mộ Thi không muốn thấy hắn cho lắm, từ nay về sau nàng chỉ muốn tránh hắn thật xa.

 

Tiêu Miễn tay xách hộp cơm, đối với thái độ lạnh nhạt như vậy của nàng hắn không hề ngạc nhiên, nàng vẫn luôn như thế.

 

Nhưng bàn tay hắn siết c.h.ặ.t hộp cơm lại siết càng c.h.ặ.t hơn, cuối cùng vẫn nhịn nhục tâm trạng mở lời trầm giọng nói: “Nàng đã một tháng rồi chưa ăn gì cả.”

 

Lãnh Mộ Thi: ...

 

“Ta không cần ăn.”

 

Nàng nói xong nhìn đôi lông mày rũ xuống của Tiêu Miễn, các đốt ngón tay hắn vì siết c.h.ặ.t mà trắng bệch.

 

Lãnh Mộ Thi nghĩ đến hộp cơm cứ cách vài ngày lại xuất hiện trên bậc thang đá ranh giới mà họ quét dọn, rốt cuộc vẫn không nhịn được dịu giọng đi đôi chút, bồi thêm một câu: “Huynh cũng đâu có lấy những thứ ta tặng huynh...”

 

Tiêu Miễn nghe vậy ngẩng đầu lên đối mắt với Lãnh Mộ Thi một đoạn ngắn.

 

Một lúc sau hắn chủ động dời tầm mắt đi, mím môi nói: “Những thứ đó quá quý giá.”

 

Lãnh Mộ Thi không nói gì nữa, nàng cảm thấy hộp cơm vẫn không thể nhận, Tiêu Miễn thích nàng nàng từ cảm thấy hoang đường đến nay cảm thấy nặng nề đến mức khó lòng chịu đựng nổi, là điều nàng không lường trước được.

 

Sau khi bị nàng sỉ nhục như vậy mà vẫn thường xuyên lén nhìn nàng, Lãnh Mộ Thi thực sự không biết phải làm sao cho tốt.

 

Nàng vốn định đưa cho hắn những đan d.ư.ợ.c và những thứ nối liền kinh mạch đó coi như bồi thường để coi như hai bên không ai nợ ai, không ngờ Tiêu Miễn không chịu lấy, lại còn cứ tặng đồ ăn cho nàng.

 

Thế là nàng mở miệng từ chối: “Ta không ăn những thứ huynh tặng, sau này cũng tuyệt đối sẽ không tìm rắc rối cho huynh nữa, Tiêu Miễn, ta không...”

 

“Ta chỉ đến để chúc mừng nàng!” Tiêu Miễn vội vàng cắt ngang.

 

Thiếu niên Tiêu Miễn tóc mai y phục không mảy may rối loạn nhưng thần sắc trong mắt lại như một mớ bòng bong quấn quýt: “Nàng tiến giai rồi, ta chỉ đến để chúc mừng nàng thôi...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Nàng không chúc mừng một chút sao?” Tiêu Miễn nhìn nàng hỏi.

 

Dưới sự chú ý của đôi mắt như những vì sao vỡ của hắn, Lãnh Mộ Thi như cách một đời nhớ lại chuyện mình tiến giai mấy ngày trước.

 

Đây vốn là một chuyện rất lớn, rất lớn, nếu đổi lại là đệ t.ử khác e là đã sớm đi báo cho mọi người biết, rình rang đi nhận phần thưởng tiến giai của môn phái rồi.

 

Lúc đó sau khi tôi rửa kinh mạch tiến giai nàng vui sướng điên cuồng nhưng lại không có ai để chia sẻ, cũng không rảnh rỗi để chia sẻ với người khác, nàng chỉ đành đè nén niềm vui sướng đó lại đem toàn bộ tinh lực đổ vào luyện đan.

 

Không ngờ... người đầu tiên muốn cùng nàng chúc mừng lại là Tiêu Miễn.

 

Tiêu Miễn thấy nàng thần sắc do dự liền mở hộp cơm ra, bên trong có thức ăn tinh xảo, thậm chí còn có một vò rượu nhỏ.

 

Ngón tay thuôn dài của hắn gẩy gẩy bình rượu, có chút ngượng ngùng nói: “Tự ta ủ đấy, dùng những quả dại bên suối linh khi đi quét đường núi mấy ngày nay, hơi chua nhưng mùi vị cũng không tệ đâu.”

 

Tiêu Miễn nhìn Lãnh Mộ Thi khẽ nhếch môi, mỉm cười một cách vô cùng kiềm chế, dịu dàng hỏi nàng: “Có muốn uống một chén không?”

 

Lãnh Mộ Thi còn chưa nếm được rượu quả đã cảm thấy chua xót cả lòng rồi.

 

Nàng đã rất cố gắng gánh vác nhưng không gánh nổi.

 

Nàng cho Tiêu Miễn vào trong.

 

Chương 33 Ta xoa cho nàng (Cái đồ ch.ó này chuẩn bị theo kiểu luộc ếch bằng nước ấm...)

Lãnh Mộ Thi hối hận, vô cùng hối hận.

 

Sau khi nàng mở kết giới Thương Sinh viện cho Tiêu Miễn vào thì hối hận đến xanh cả ruột.

 

Họ căn bản không phải là mối quan hệ có thể nâng chén vui vẻ, họ định sẵn cũng không đi chung trên một con đường, Lãnh Mộ Thi càng nhìn thấy đại đạo càng hiểu ra con người nếu muốn leo lên cực cảnh thì nhất định phải đi một con đường cô độc mới được.

 

Mà Tiêu Miễn còn ôm lấy tình ái để tiếp cận nàng, dù cho Lãnh Mộ Thi không biết tương lai, không biết hắn và Lãnh Thiên Âm sẽ nảy sinh tình cảm vào ngày sau,糾 kết oanh thiên động địa, cho dù tất cả đều có thể thoát ra khỏi thì nàng cũng không thể có sự hồi đáp nào đối với Tiêu Miễn.

 

Con đường Lãnh Mộ Thi muốn đi chưa bao giờ là có được một người, giữ trọn một đời.

 

Trong căn phòng nhỏ, Tiêu Miễn từng chút từng chút bày biện những thức ăn trong hộp cơm lên bàn, dáng vẻ dè dặt và giữ lễ, ngay cả ánh mắt cũng không hề phóng túng nhìn về phía nàng, rõ ràng là sợ nàng đổi ý.

 

Lãnh Mộ Thi không hiểu tình cảm của hắn bắt nguồn từ đâu, cũng giống như không hiểu hắn rốt cuộc thích mình ở điểm nào, nhưng đối với tình ái này của Tiêu Miễn nàng càng nhìn rõ lại càng mịt mờ, càng m.ô.n.g lung lại càng muốn lùi bước.

 

Tình ái là thứ không thể khống chế nhất trên đời này, nó không giống như đan d.ư.ợ.c, nàng dùng nguyên liệu gì dùng hỏa hầu thế nào, rót vào bao nhiêu linh lực thì nó sẽ phản hồi cho nàng d.ư.ợ.c hiệu có thể khống chế được như thế.

 

Tình ái thì không phải, mẫu thân nàng đã dùng cả đời để tưới tắm ra một đóa hoa tà ác khiến bà phải hương tiêu ngọc vẫn, đóa hoa này lại nở trên người tình lang mà bà yêu mến lúc thiếu thời, Lãnh Mộ Thi dù chỉ là người đứng xem mà còn thấy rợn cả tóc gáy.

 

Lòng người quá dễ thay đổi, Lãnh Mộ Thi chưa bao giờ kỳ vọng.

 

Nàng đứng ở cửa, suy tính xem mở miệng thế nào để bảo Tiêu Miễn đi.

 

Nhưng ánh nắng ban mai men theo khung cửa sổ rắc vào, phản chiếu đường nét cơ thể cao gầy của Tiêu Miễn, có một sự ấm áp lười biếng khiến trong cổ họng Lãnh Mộ Thi như bị chặn bởi thứ gì đó, mấp máy môi mấy lần nhưng rốt cuộc vẫn không phát ra được âm thanh nào.