Nữ Phụ Văn Tiên Hiệp Sau Khi Thức Tỉnh

Chương 82



Cuối cùng lời thốt ra lại là: “Hình như huynh cao lên rồi.”

 

Tiêu Miễn đã bày xong hai bộ bát đũa, những món ăn đó đã được điều chỉnh thứ tự nhiều lần, những món bên phía Lãnh Mộ Thi đều là những món hắn thấy nàng thích nhất mỗi khi xuống núi, còn phía bên mình... cũng là những món nàng thích.

 

Hắn nghe vậy động tác rốt cuộc khựng lại, quay lưng về phía Lãnh Mộ Thi nhẹ nhàng hít một hơi sâu để vẻ mặt đang căng thẳng thả lỏng hơn đôi chút, lúc này mới quay đầu lại nói với Lãnh Mộ Thi: “Nàng cũng cao lên một chút... nàng còn gầy đi hai vòng rồi đấy.”

 

Tiêu Miễn dưới cái nhìn của Lãnh Mộ Thi hơi nghiêng đầu, ngón tay chỉ chỉ vào tóc của Lãnh Mộ Thi, nói khẽ: “Tóc dài thêm hơn một thốn rồi...”

 

Lãnh Mộ Thi có chút nghẹt thở, Tiêu Miễn cũng không nói gì nữa mà cúi đầu nhìn xuống mặt đất.

 

Hai người đứng đó một cách gượng gạo, da sau gáy Lãnh Mộ Thi cũng muốn nhăn nhúm lại, vẫn là hối hận.

 

Tại sao lại cho Tiêu Miễn vào chứ.

 

Tuy nhiên đúng lúc hai người đang im lặng không nói gì thì một con nhện ma từ trên xà nhà thòng xuống lao thẳng về phía thức ăn trên bàn.

 

Lãnh Mộ Thi nhanh chân bước tới bàn không trực tiếp đ.á.n.h con nhện ma đó mà chộp lấy viên đan d.ư.ợ.c màu đỏ bên bàn thu vào túi trữ vật —— con nhện ma "chi" một tiếng, lập tức rụt về trên xà nhà mất hút.

 

Lãnh Mộ Thi lúc này mới mở lời: “Ngồi xuống ăn đi, đồ nguội hết rồi.”

 

Lãnh Mộ Thi ngồi xuống trước, cố gắng hết sức để bản thân trông có vẻ phóng khoáng tự nhiên nhưng Tiêu Miễn quá dè dặt rồi, dè dặt đến mức Lãnh Mộ Thi nhìn hắn thì bản thân cũng trở nên căng thẳng theo.

 

Nàng đã từng thấy hắn nồng cháy như lửa là vào ngày hắn làm rõ lòng mình, bày tỏ với nàng.

 

Nàng tự nhiên cũng đã thấy hắn lạnh lùng như băng chính là lúc nàng nói rõ không thích hắn chỉ là trêu đùa hắn, hắn giận dữ quay lưng bỏ đi.

 

Nhưng Lãnh Mộ Thi thực sự chưa từng thấy Tiêu Miễn có dáng vẻ thế này, cẩn thận từng li từng tí, ngay cả hơi thở cũng như đã luyện tập qua nhiều lần vậy, nghe qua không thấy có gì khác lạ, được khống chế rất tốt nhưng hơi thở có thể khống chế, còn trái tim đang đập cuồng loạn ồn ào thì lại căn bản không thể khống chế được.

 

Lãnh Mộ Thi sau khi tiến giai thì ngũ quan nhạy bén hơn trước không ít, vì thế nghe thấy vô cùng rõ ràng.

 

Lãnh Mộ Thi nhìn Tiêu Miễn có dáng vẻ thế này không khỏi nhớ đến mẫu thân mình, lúc ban đầu mẫu thân của Lãnh Thiên Âm mới vào cửa phụ thân nàng cũng có mấy ngày cảm thấy áy náy thường xuyên đến bám lấy mẫu thân.

 

Nhưng lúc đó sự dịu dàng thư thái ban đầu của mẫu thân đã không còn nữa, bà chính là cẩn thận từng li từng tí như Tiêu Miễn thế này, hơi thở bình thuận như Tiêu Miễn thế này nhưng mình khi tựa vào l.ồ.ng n.g.ự.c bà lại có thể nghe thấy nhịp tim đập mạnh như tiếng chuông đồng của bà.

 

Hà tất phải hèn mọn như vậy?

 

Lãnh Mộ Thi là người được ái mộ nhưng lại cau mày còn khó chịu hơn cả Tiêu Miễn.

 

Luôn có người nói rằng ảnh hưởng của cha mẹ là điều không thể khống chế cả đời. Lãnh Mộ Thi mong muốn mình có thể giống mẫu thân biết bao nhiêu nhưng trong đoạn thời gian chơi bời lêu lổng ở bên ngoài hễ gặp người nào quen biết phụ thân thì người đó sẽ nói: “Ngươi với phụ thân ngươi lúc trẻ quả thực y hệt như đúc từ một khuôn ra.”

 

Sự nhanh mồm nhanh miệng và khéo léo giả tạo mà nàng giỏi đều đến từ sự kế thừa m.á.u mủ của kẻ mà nàng hận nhất, Lãnh Mộ Thi trước kia tuyệt đối không muốn thừa nhận nhưng bây giờ, ngay lúc này đây, nàng không khỏi nghĩ có lẽ ngay cả sự bạc tình bạc nghĩa nàng cũng không thể tránh khỏi việc di truyền từ cái đồ già mà nàng oán hận kia, khắc sâu vào trong xương tủy nàng rồi.

 

Nếu không tại sao lại đặt một người tốt như Tiêu Miễn vào cảnh ngộ như thế này.

 

Trong lòng Lãnh Mộ Thi rối bời thành một mớ khó nói, Tiêu Miễn thì cầm bình rượu bắt đầu rót rượu cho nàng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Mùi vị rất thơm nồng.” Lãnh Mộ Thi ngửi thấy mùi rượu quả quả thực rất thơm nồng không khỏi thốt lên lời khen ngợi.

 

Ngón tay trắng trẻo của Tiêu Miễn bóp lấy bình rượu khựng lại một chút, rót đầy cho nàng xong mới quay sang rót cho mình.

 

“Thái Sơ môn ngoài những buổi yến tiệc nhất định của môn phái thì không được phép uống rượu,” Tiêu Miễn khẽ nhếch môi, “Ta đã thử mấy lần đều thất bại, đây là lần duy nhất thành công, giấu giấu giếm giếm cũng chỉ được bấy nhiêu một vò nhỏ này thôi.”

 

Lãnh Mộ Thi chống khuỷu tay lên bàn khẽ nhướng mày, ngón tay xoa xoa chân mày mình đợi Tiêu Miễn rót xong bưng chén rượu đến trước mặt nàng, Lãnh Mộ Thi lúc này mới ngồi thẳng dậy.

 

“Chúc mừng tiến giai.” Tiêu Miễn nói.

 

Lãnh Mộ Thi mím môi cầm lấy chén rượu chạm nhẹ với Tiêu Miễn cũng khẽ mở lời: “Cảm ơn... nhưng sáng sớm đã uống rượu, lát nữa huynh gặp người khác thì tính sao?”

 

Tiêu Miễn nói: “Ta có thể dùng linh lực xua tan mùi rượu, không sao đâu.”

 

Lãnh Mộ Thi nghe vậy không nói gì nữa, hai người mỗi người đưa chén lên miệng nhấp một ngụm rất nhẹ.

 

Lãnh Mộ Thi trước kia hay đi chơi bời nên t.ửu lượng cũng coi như được nhưng nhấp một ngụm mới phát hiện rượu quả này ngửi thì thanh tao ngọt lịm nhưng uống vào lại rất mạnh.

 

Nàng thở hắt ra, bị xộc lên đầu nên vò vò trán mình nhìn Tiêu Miễn cười cười: “Quả gì ủ vậy, cũng mạnh dữ hả?”

 

Tiêu Miễn cũng cười: “Quả Hoa Trúc.”

 

Tiêu Miễn nói: “Rất khó bảo quản, thường hái xuống là héo ngay, phải tìm cách lừa nó là vẫn còn trên cành thì mới lấy dùng được.”

 

Lãnh Mộ Thi bật cười, nghe thấy vô cùng thú vị, Tiêu Miễn thấy nàng thích nghe những chuyện này nên giọng nói dịu dàng bắt đầu kể về quá trình ủ rượu, đã dùng những thứ gì.

 

Lãnh Mộ Thi nghe một hồi thấy thứ này vậy mà lại có những điểm tương đồng kỳ lạ với việc luyện đan.

 

Tuy nhiên qua lời mô tả của Tiêu Miễn nàng cũng phát hiện ra vò rượu này là Tiêu Miễn bắt đầu chuẩn bị từ lúc lén nhìn nàng phát hiện nàng tiến giai, tức là vào mấy ngày đầu tiên họ mới bị phạt quét bậc thang đá.

 

Điều này có nghĩa là Tiêu Miễn bị nàng đối xử như vậy mà không những không để bụng chút nào lại còn âm thầm chuẩn bị rượu chúc mừng nàng tiến giai.

 

Lãnh Mộ Thi nghe nghe rồi cúi đầu xuống, bưng chén rượu lên lầm lũi uống một ngụm nhưng lại bị vị cay nồng làm cho cổ họng muốn nở hoa.

 

Tình cảm của Tiêu Miễn đối với nàng mà nói giống như chén rượu ngửi thì thơm nồng thanh tao nhưng lại cay nồng vô cùng này, Lãnh Mộ Thi có chút không gánh nổi.

 

Đặt chén rượu xuống nàng dùng hai tay chống cằm mình suy nghĩ một chút rồi vẫn mở lời: “Tiêu Miễn, ta đối với huynh... ưm.”

 

Tiêu Miễn nhanh ch.óng gắp một viên thịt viên nhét vào miệng Lãnh Mộ Thi, chặn đứng lời nàng định nói.

 

Lãnh Mộ Thi: ...

 

Nàng hậm hực c.ắ.n miếng thịt viên, nước thịt b.ắ.n ra bốn phía, hương thịt thơm phức tỏa ngào ngạt.

 

Tiêu Miễn chậm rãi bưng chén rượu nhấp một ngụm nhỏ, cũng không biết là do cay hay do nguyên nhân nào khác mà đôi gò má hắn hơi ửng hồng