Nửa Đời Phong Sương, Nửa Đời Ấm Áp

Chương 10



Uy Quyền Của Người Làm Mẹ

Chiều tà nhạt nhòa đổ dài trên nền đất sân nhà Tam thẩm. Không khí như đông cứng lại sau những lời mỉa mai cay nghiệt của bà ta. Ta đứng thẳng người, đối diện với người đàn bà thấp bé nhưng đầy vẻ hống hách ấy, giọng nói ta vang lên đanh thép, đủ để bất cứ ai quanh đó cũng phải nghe rõ.

"Tống Toàn tận tâm tận lực lo liệu cho mẹ của Đại Lang, đó là tình nghĩa của một người nam nhân chính trực, là phúc phận của người đã khuất. Còn hai đứa trẻ nhà ta thì sao? Tú Nhi khéo léo, Đại Lang thông minh, hiếu thuận. Cha chúng vất vả bán mặt cho đất, bán lưng cho trời, kiếm từng đồng tiền mồ hôi nước mắt, chẳng lẽ không phải để lo cho con mình hưởng chút cơm ngon áo ấm, mà lại phải đem dâng cho người ngoài tiêu xài sao?"

Ta nhìn thẳng vào đôi mắt đang bắt đầu lộ vẻ chột dạ của Tam thẩm. "Nếu Tống Toàn không tái hôn, liệu ai sẽ lo cho chúng? Bao năm qua, mỗi lần vào núi săn b.ắ.n, chàng đều gửi gắm con cái nhờ bà con trông nom. Nhưng việc đó đâu có miễn phí? Ta thừa biết mỗi lần như thế đều phải đưa tiền bạc. Thế mà nhìn lại hai đứa trẻ xem: đứa thì tóc vàng xơ xác, đứa thì gầy trơ xương, mặc quần áo rộng thùng thình đến tội nghiệp. Nghe nói quần áo của chúng đều là do các thím, các tẩu trong nhà 'góp' nhau may vá. Hay là giờ ta mời hết tất cả những người đó ra đây, cùng ngồi lại tính toán sổ sách xem sao?"

Ta mỉm cười lạnh lẽo: "Xem thử số bạc mà Tống Toàn đã bỏ ra có đủ để chăm sóc bọn trẻ đến mức này không? Tam thẩm, danh tiếng của ta như thế nào, chắc thẩm cũng đã nghe qua. Lời ta nói hôm nay, cứ thoải mái mà truyền ra ngoài. Ngày trước ai đã nhận bao nhiêu bạc, đối xử với hai đứa trẻ ra sao, ta không nhắc lại nữa. Nhưng từ nay về sau, hai đứa trẻ này đã có mẹ rồi. Nếu ai còn muốn xì xào, muốn lợi dụng nhà ta để trục lợi, thì đừng trách ta không khách khí!"

Nói đoạn, ta vươn tay lấy lại mấy đồng tiền đặt xe trên bàn, quay lưng bước đi một cách dứt khoát: "Xe bò nhà bà, ta không thèm ngồi nữa!"

Tam thẩm bị ta dồn vào thế bí, lắp bắp không thành lời. Ta bỗng nhớ ra điều quan trọng, liền dừng bước, quay lại chặn ngang: "À, suýt nữa thì quên. Tống Toàn nói nhà thẩm năm ngoái cưới con dâu út có vay của chàng ba lượng bạc. Nay thấy nhà thẩm sống sung túc hơn nhà ta gấp bội, hay là trả luôn cho ta đi!"

hằng nguyễn

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ta... ta vay khi nào chứ..." bà ta hốt hoảng kêu lên.

"Tống Toàn hiền lành nhưng không phải kẻ ngốc. Giấy nợ có cả dấu vân tay của thẩm đều nằm trong rương gỗ nhà ta đấy! Thẩm định trả tiền ngay, hay muốn ta cầm giấy nợ lên nha môn cho quan gia xét xử?" Ta ưỡn n.g.ự.c, ánh mắt đầy sát khí: "Chắc thẩm chưa quên chuyện ta từng cầm d.a.o g.i.ế.c lợn rồi tiện tay 'dạy dỗ' người ta thế nào chứ?"

Bà ta tái mặt, im bặt, lầm lũi quay vào nhà. Một lát sau, bà ta cầm ra ít tiền lẻ ném cho ta, miệng vẫn không quên lẩm bẩm: "Đúng là lấy phải mụ dạ xoa sống mà..."

Ta nhận lấy tiền, dõng dạc tuyên bố trước khi rời đi: "Số tiền này ta mang về cân lại, nếu thiếu một xu ta sẽ quay lại đòi. Nhắn với những kẻ còn nợ tiền nhà ta, nếu còn giấu giếm thì đừng trách ta lòng dạ độc ác. Đợi qua năm mới, ta sẽ đưa Đại Lang đi học, nợ nhà ta, một xu cũng không được thiếu!"

Bỏ lại sau lưng những tiếng c.h.ử.i rủa đầy cay nghiệt của Tam thẩm, ta dắt tay Tú Nhi bước đi. Bà ta chê ta mù quáng, chê ta làm mẹ kế mà đòi cho con đi học. Nhưng ta mặc kệ. Nhà bà ta có cháu được đi học, sao nhà ta lại không thể? Trước đây ta chưa từng vào phòng Đại Lang, nhưng hôm trước, khi Tú Nhi mở cửa sổ thông gió cho nó, ta thoáng thấy trên bàn thằng bé có hai quyển sách cũ nát. Ta vốn nghĩ đứa nhỏ này không phải người có thể theo cha lên núi săn b.ắ.n, nhưng nếu nó thích đọc sách, ta nhất định sẽ tạo điều kiện.

Người sống ở đời, phải có một cái đích để hướng tới. Ta nhìn con đường phía trước, lòng tràn đầy quyết tâm. Từ nay, dù có phải đối đầu với cả làng, ta cũng sẽ bảo vệ gia đình này bằng tất cả sức mạnh của một người làm mẹ.