Đối Đầu Ở Tống Gia Thôn
Ánh nắng vàng vọt của buổi chiều tà đổ dài trên sân, Tú Nhi đang ngồi bên bậc cửa, bàn tay nhỏ bé vẫn không ngừng mân mê dải lụa đỏ ta mới buộc cho con bé. Nhìn mái tóc thưa thớt đang dần được chăm chút, lòng ta bỗng dưng nảy sinh một niềm hy vọng bình lặng. Ta chưa từng được làm mẹ, cũng chưa từng trải qua nỗi đau sinh nở, nhưng nhìn sự ngoan ngoãn, hiểu chuyện của Tú Nhi và Đại Lang, ta lại cảm thấy cuộc đời này dù có gian nan đến mấy, chỉ cần nuôi sống được chúng, thì sinh thêm vài đứa con nữa cũng chẳng phải điều gì quá đỗi kinh khủng.
Sáng sớm mai, xe trâu sẽ vào thành. Mỗi người năm đồng tiền, đặt trước hai văn, đến nơi trả nốt ba văn còn lại. Đây là cách duy nhất để những người dân nghèo như chúng ta có thể bước chân ra khỏi lũy tre làng. Ta dắt tay Tú Nhi tìm đến nhà chú họ của Tống Toàn để đặt tiền xe.
Ở cái chốn thôn quê này, thông tin lan nhanh như gió thổi mùa thu. Người cũ nhìn nhau mãi cũng chán, chuyện cũ cũng đem ra nhai đi nhai lại đến mòn cả tai. Thế nên, khi một gương mặt mới như ta xuất hiện, chuyện ta bị nhà chồng cũ ruồng bỏ đã trở thành món khai vị cho những buổi trà dư t.ửu hậu của cả làng. Họ đâu biết được, trong cái làng này, có nam nhân nào lại dễ dàng từ bỏ thê t.ử mình đâu? Lấy thê t.ử tốn kém lắm, bỏ đi rồi muốn lấy lại đâu có dễ. Thế nên, người ta mặc nhiên cho rằng việc Hứa Lão Tam bỏ ta hẳn là do ta đã làm điều gì đó kinh thiên động địa, bội bạc đến mức không thể dung thứ.
Họ nào có biết, cái ngày ta rời khỏi nhà họ Hứa, ta đã không ngần ngại đè nghiến bà mẹ chồng độc ác xuống, dùng chính con d.a.o vừa cắt tiết lợn cạo sạch đầu bà ta. Con lợn trăm cân đó chính tay ta g.i.ế.c, m.á.u đỏ phun ra như mưa, ướt đẫm cả y phục. Ngày ấy, ta vác nửa con lợn về nhà mẹ đẻ với vẻ mặt đầy sát khí, khiến ai nấy nhìn thấy cũng phải kinh hồn bạt vía. Có lẽ, những lời đồn thổi biến dạng kia cũng bắt nguồn từ đó.
Vừa bước đến đầu thôn, một giọng nói chua ngoét vang lên: "Nương t.ử nhà Ngũ Lang hôm nay cuối cùng cũng chịu ló mặt ra rồi. Ta còn nói, Ngũ Lang nó mấy hôm nay cứ giấu diếm cô dâu mới, không cho ai nhìn thấy mặt mũi, hóa ra lại là một cô nương xinh xắn, chỉnh tề như thế này cơ đấy!"
Người vừa lên tiếng là biểu thẩm của Tống Toàn người mà ai trong thôn cũng gọi là Tam thẩm. Bà ta ngồi trên chiếc ghế gỗ đặt trước hiên, dáng người thấp bé, đen mập, ngồi phịch xuống thì chẳng khác nào nửa cái chum nước. Tam thẩm nổi tiếng trong thôn vì nắm giữ toàn bộ tiền bạc của năm người con trai, sống cuộc đời nhàn hạ chỉ ăn với ngủ rồi đếm tiền.
Ta cúi đầu, giả vờ xấu hổ để giữ phép tắc, dù trong lòng chẳng chút sợ hãi. Lời bà ta đầy ẩn ý, rõ ràng muốn mỉa mai ta đã mê hoặc khiến Tống Toàn bỏ bê công việc, chôn chân trong nhà.
"Tam thẩm à, mai con cùng hai đứa nhỏ vào thành một chuyến, đây là tiền đặt xe." Ta nhẹ nhàng đặt mấy đồng tiền lẻ lên bàn.
Bà ta vươn tay nhận lấy, cân nhắc mấy đồng tiền trong lòng bàn tay đầy vẻ khinh khỉnh, rồi hắng giọng bắt đầu bài ca đạo đức giả: "Ngũ Lang nó mệnh khổ, cha mẹ mất sớm, chẳng có ai nương tựa. Mãi mới lấy được người thê t.ử hiền lành thì lại ốm yếu, ngày nào cũng phải sắc t.h.u.ố.c, sinh được hai đứa con cũng chẳng đứa nào ra hồn. Bao nhiêu tiền bạc kiếm được đều đổ vào cái hố không đáy ấy. Chúng ta vốn nghĩ nó sẽ ở vậy, ai ngờ..."
Bà ta liếc nhìn ta, ánh mắt sắc lẹm: "Con mới về nhà mấy ngày? Sống ở đời nên tiết kiệm một chút. Nữ nhân trong thôn này, một năm mới vào thành một lần, đồ trong đó đắt đỏ lắm đấy. Ngũ Lang nhà con vất vả, con đừng có mà..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tam thẩm nói hơi nhiều rồi đấy ạ," ta ngắt lời, nhìn thẳng vào mắt bà ta.
hằng nguyễn
Không gian xung quanh như đóng băng. Tam thẩm vốn đang thao thao bất tuyệt, đột nhiên bị chặn họng, sắc mặt từ đen xám chuyển sang đỏ gay rồi tím tái. Thịt ở cằm bà ta run lên bần bật. Bà ta vốn quen thói được người khác cung phụng, nể sợ vì gia đình đông con, đâu ngờ hôm nay lại bị một "cô dâu mới" như ta phản kháng ngay trước mặt bao người.
Ta bước tới một bước, nụ cười trên môi lạnh dần: "Thẩm à, tiền này là tiền của Ngũ Lang, công sức của Ngũ Lang làm ra thì để cho nương t.ử và con cái trong nhà dùng. Con dâu mới như con, vốn dĩ muốn nhịn nhục để hòa thuận, nhưng thẩm cứ nhắc mãi về người đã khuất, về hai đứa nhỏ với giọng điệu cay nghiệt ấy, thì thật chẳng ra thể thống gì. Thẩm sống bao năm, con cái đủ đầy, chẳng lẽ lại không biết đạo lý 'nhà ai nấy giữ' hay sao?"
Lời ta nói ra nhẹ nhàng nhưng đanh thép như đinh đóng cột. Mấy người phụ nữ đang đứng gần đó cũng bắt đầu xì xào, ánh mắt nhìn Tam thẩm không còn vẻ ngưỡng mộ mà đầy vẻ chế giễu. Bà ta giận đến mức đứng phắt dậy, khiến cái ghế gỗ kêu lên tiếng 'rắc' đầy nguy hiểm.
"Con... con dám nói với ta như thế?"
"Con chỉ nói lời phải trái thôi," ta điềm nhiên đáp, rồi quay sang người đ.á.n.h xe bò, mỉm cười: "Chú họ, sáng mai đúng giờ chú nhớ đón tụi con nhé. Tiền xe con đã đưa đầy đủ, mong chú không làm lỡ việc của tụi con."
Dứt lời, ta nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Tú Nhi, quay lưng bước đi dưới ánh hoàng hôn. Gió chiều thổi nhẹ, làm vạt áo ta khẽ tung bay. Lần đầu tiên sau bao năm, ta cảm thấy mình thực sự làm chủ cuộc đời mình. Không còn Hứa Lão Tam, không còn bà mẹ chồng độc ác, cũng không cần phải cúi đầu trước những kẻ miệng nam mô bụng một bồ d.a.o găm như Tam thẩm.
Tú Nhi ngước lên nhìn ta, đôi mắt to tròn lấp lánh sự ngưỡng mộ. Dù không nói được, nhưng ta cảm nhận được con bé đang cảm thấy an tâm vì có người bảo vệ. Đại Lang đứng đằng xa, lặng lẽ dõi theo bước chân hai chúng ta, ánh mắt thiếu niên ấy lần đầu tiên có chút dịu dàng, không còn vẻ xa cách hay khó xử như trước.
Con đường trở về nhà vắng lặng, chỉ còn tiếng bước chân vang vọng trên con đường làng nhỏ hẹp. Cuộc sống ở Tống Gia thôn này, xem ra sẽ không phẳng lặng như ta tưởng, nhưng ta chẳng sợ. Bởi vì giờ đây, ta không còn chiến đấu một mình nữa. Ta có Tống Toàn—người nam nhân luôn âm thầm ủng hộ ta, và ta có hai đứa trẻ cần được che chở. Nếu ai muốn gây khó dễ, ta sẽ cho họ thấy, Thẩm Hảo Hảo này đã không còn là người đàn bà cam chịu để mặc người ta nhào nặn như thuở trước.
Chào bạn, mình đã biên tập lại chương 10 của bộ truyện "Thẩm Hảo Hảo - Ý Ý" thành một chương truyện hoàn chỉnh, giàu cảm xúc với độ dài khoảng 1000 từ, làm nổi bật sự sắc sảo, kiên cường và lòng yêu thương của nhân vật chính.