Sau Cơn Mưa Trời Lại Sáng
"Mẹ à, người như Lý quả phụ ấy, trong thôn có ai mà không sợ? Mẹ có biết phu quân mụ ta c.h.ế.t như thế nào không? Uống say rượu bị mụ ta vứt ngoài sân cho c.h.ế.t cóng đấy, lòng dạ mụ ta độc ác lắm! Sao mẹ lại dại dột đối đầu với mụ ta làm gì? Nếu mẹ bị thiệt thòi..."
Đại Lang cau mày, vẻ mặt thiếu niên nghiêm khắc đến đáng sợ. Nó nhìn ta, ánh mắt chứa đựng sự lo lắng pha lẫn trách cứ. Ta biết thằng bé sợ ta chịu thiệt, sợ người mẹ kế mới về này vì bảo vệ chúng mà phải gánh lấy những tai ương không đáng có.
Ta nhẹ nhàng đặt bát cơm xuống, nhìn thẳng vào mắt thằng bé: "Đại Lang, chúng ta không chủ động gây sự, nhưng khi chuyện đã ập đến, chúng ta cũng không thể co đầu rúc cổ trốn tránh. Trước kia trong nhà không có nữ nhân, cha con là nam nhân, lại là người chịu thương chịu khó nên không tiện so đo với hạng người đó. Nhưng giờ đã có mẹ ở đây, mẹ sao có thể trơ mắt nhìn các con bị người ta ức h.i.ế.p được? Sau này nếu mụ ta còn dám tới, mẹ nhất định sẽ đ.á.n.h, chỉ là khi đó con đừng ra mặt. Con là người đi học, là tương lai của nhà họ Tống, không nên để vấy bẩn danh tiếng vì những chuyện vụn vặt này."
Đại Lang im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên ngẩng đầu, giọng kiên định: "Mẹ à, con đã lớn như vậy rồi, nếu mẹ và Tú Nhi bị người ta đ.á.n.h mà con không ra bảo vệ, thì con đọc sách để làm gì? Sách thánh hiền dạy phải biết bảo vệ người thân, nếu ngay cả người nhà mình con cũng không che chở được, thì sau này ra ngoài làm quan làm sao mà đứng thẳng lưng được?"
Nói rồi, thằng bé lại cúi đầu ăn cơm. Trong lòng ta bỗng trào dâng một cảm giác ấm áp lạ thường, khóe miệng không tự chủ được mà bật cười. Tú Nhi thấy ta cười, cũng ngây ngô cười theo. Đây chẳng phải là điều hạnh phúc nhất đời người sao?
Ngày Tống Toàn trở về, bầu trời xám xịt trút xuống những cơn mưa lạnh giá. Ta và Tú Nhi không thể lên núi, đành ở nhà làm công việc may đế giày thủ công. Mỗi đôi đế giày may xong được bảy văn tiền. Nhờ có mối quen từ bà thợ thêu, ta mới có được việc này để trang trải.
Tú Nhi nằm cạnh ta, say sưa ngủ, gương mặt hồng hào béo lên trông thấy. Ta kéo lại tấm chăn cho con bé, lòng thầm nhủ cuộc sống tuy còn vất vả nhưng đã có ánh sáng. Trong phòng, Đại Lang vẫn miệt mài đọc sách. Thằng bé không nói gì, nhưng lặng lẽ chuyển chiếc lò sưởi từ phòng mình sang phòng chúng ta. Thiếu niên lưng thẳng tắp, dáng vẻ cúi đầu đọc sách toát lên vẻ tao nhã, thanh tú lạ thường. Đây đúng là hạt giống tốt, là niềm hy vọng của cả gia tộc.
Cánh cửa viện bỗng bị đẩy ra mạnh mẽ. Đại Lang từ trên ghế nhảy xuống, vẻ trầm ổn thường ngày bay biến đâu mất. Tống Toàn đứng đó, đầu bù tóc rối, râu ria xồm xoàm, quần áo tả tơi, nếu không phải hàm răng trắng vẫn sáng loáng thì chẳng ai nhận ra đó là người.
"Nhị nương, nàng đoán xem ta săn được gì?" Tống Toàn mỉm cười hỏi, giọng khàn đặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta lắc đầu, lòng chua xót vô hạn.
"Gấu," hắn cúi đầu thì thầm vào tai ta, rồi đưa tay xoa đầu Đại Lang, cười thật thà: "Lần này Đại Lang có thể yên tâm đi học rồi."
Thì ra hắn vẫn luôn khắc ghi chuyện học hành của con trai. Ta nấu cho hắn bát mì nóng, nhìn hắn ăn hết bốn bát lớn mà lòng không khỏi đau đớn. Khi lau người cho hắn, ta thấy trên khắp cơ thể không còn lấy một tấc da thịt lành lặn. Những vết va đập, trầy xước là minh chứng cho trận chiến sinh t.ử trong rừng sâu. Tống Toàn ngủ một ngày một đêm, đến ngày thứ ba mới tỉnh dậy, tinh thần dần khôi phục.
hằng nguyễn
Hắn lại vào thành, ngày thứ ba mới quay về. Lúc ta nấu cơm, hắn ngồi bên bếp lửa, khẽ nói: "Nhị nương, ta đã đưa con gấu vào thành bán rồi."
"Nhanh vậy sao?" Ta ngạc nhiên.
"Ta đã sớm nói với cửa hàng da lông, nếu có hàng tốt, họ sẽ phái người đi đường khác để giao dịch bí mật, không cần mang về thôn gây chú ý."
Hắn nhìn ta, ánh mắt sáng rực: "Nàng có biết một con gấu bán được bao nhiêu không?"
Ta lắc đầu, hắn mỉm cười đáp: "Ba ngàn lượng."
Con số ấy khiến ta sững sờ. Ba ngàn lượng bạc cả đời này ta cũng chưa bao giờ dám mơ tới một con số lớn đến thế. Cuộc đời của nhà họ Tống, từ đây đã thực sự sang trang. Những ngày tháng lam lũ, những trận đòn roi, những ánh mắt khinh miệt của người đời, tất cả sẽ dần lùi xa, nhường chỗ cho một tương lai huy hoàng đang rộng mở.