Nửa Đời Phong Sương, Nửa Đời Ấm Áp

Chương 16



Bí Mật Của Người Phu Quân

Ta giật mình kinh hãi, chiếc muôi trong tay rơi xuống nồi canh, tạo nên một tiếng "cạch" khô khốc. Ba ngàn lượng? Đó là một con số khổng lồ mà ta ngay cả trong những giấc mơ điên rồ nhất cũng chưa bao giờ dám nghĩ tới. Tống Toàn nhìn ta, đôi mắt hắn ánh lên vẻ lo âu: "Nàng xem, nàng đã chịu nhiều vất vả như thế, người khác nếu biết được ta có số bạc này, họ sẽ làm thế nào? Nếu ta mang con gấu đó về thôn, không biết sẽ có bao nhiêu kẻ ghen ghét, tìm cách sinh sự nữa."

hằng nguyễn

Hắn hạ thấp giọng, bắt đầu kể lại hành trình hiểm nguy mà hắn đã giấu kín: "Ta với đám thợ săn vào núi rồi mỗi người một ngả. Dạo này trong rừng thú dữ ngày càng ít, chỉ toàn hoẵng với thỏ, ai ngờ lần này lại gặp đúng ổ gấu. Lần trước vào rừng, ta đã dò được hang của nó, lần này mới chuẩn bị chu đáo để hành động. Con gấu này là ta một mình săn trong rừng sâu, chưa từng nói với một ai."

Hắn nhấp một ngụm trà, kể tiếp: "Ta dùng t.h.u.ố.c mê rải lên mồi rồi ném vào đường kiếm ăn của nó. Chờ nó ăn xong, ta âm thầm theo dõi từ xa. Đó là lần đầu tiên ta dùng t.h.u.ố.c mê, cũng chẳng biết hiệu quả ra sao. Chỉ thấy nó ăn no rồi chui vào hang ngủ. Ta liền đào sẵn một cái bẫy ngoài cửa hang, sau đó lén lút vào trong, định dùng d.a.o đ.â.m thẳng vào tim nó."

Giọng hắn trầm xuống, mang theo hơi lạnh của những giây phút cận kề cái c.h.ế.t: "Nhưng d.a.o không trúng tim, có lẽ do lượng t.h.u.ố.c chưa đủ đô. Con gấu đau đớn, tỉnh dậy ngay lập tức. Nếu không phải ta phản ứng nhanh, e rằng lúc này ta đã bị nó vả c.h.ế.t rồi, làm gì còn sống mà quay về đây? Con gấu chịu đau không nổi liền lao ra ngoài, mà ngay cửa hang là cái bẫy ta đã đào, nó vừa lọt xuống đã bị những lưỡi nhọn đ.â.m xuyên qua người."

Hắn nhìn ta, đôi bàn tay thô ráp đan c.h.ặ.t vào nhau: "Chỉ có cách đó mới g.i.ế.c được nó mà không làm kinh động đến ai. Nếu dựa vào sức người săn bắt thông thường, dù có hai mươi tay săn cừ khôi cũng chưa chắc đã hạ nổi con quái vật ấy. Mà nếu thật sự g.i.ế.c được, tiền bán da thịt chia ra cho cả đám người thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Ta cứ để xác con gấu trong bẫy, vì rừng sâu vắng lặng chẳng ai bén mảng đến, nên ta rất yên tâm. Sau đó ta săn thêm vài con hoẵng rồi mới quay lại hội hợp với những người kia, cố ý nán thêm hai ngày mới vào thành bán thịt để không ai sinh nghi. Số bạc ta cũng không dám mang về nhà, vẫn gửi trong tiệm thu mua da thú ngoài thành."

Hắn nói xong thì xoa xoa tay, gương mặt lộ vẻ ngượng ngùng, như thể sợ ta trách hắn không thành thật ngay từ đầu. Ta nhìn hắn, trong lòng trào dâng một nỗi niềm khó tả. Trước giờ ta chỉ thấy hắn hiền lành, chất phác, nhưng giờ đây ta mới hiểu, hắn là người đàn ông thông minh, bản lĩnh và cực kỳ hiểu đời. Chẳng qua hắn không muốn so đo tính toán những chuyện nhỏ nhặt mà thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nhị nương, nàng có phải đang nghĩ ta quá ích kỷ không?" Hắn hỏi nhỏ.

Ta lắc đầu, nắm lấy bàn tay chai sần của hắn: "Tống Toàn, thánh nhân cũng nói 'người không vì mình trời tru đất diệt'. Con người như chàng mới là chân thật nhất. Ta gả cho nam nhân có dũng có mưu, lại thông hiểu nhân tình thế sự thế này, vui mừng còn không kịp, sao lại trách chàng?"

Hắn như trút được gánh nặng trong lòng, nhưng rồi lại cúi đầu, giọng chùng xuống: "Nhị nương, ta còn một chuyện nữa. Ta đã hứa với Đại Lang là sẽ đưa nó đi học. Bây giờ có tiền rồi, qua năm mới ta muốn đưa nó đi ngay. Học phí không hề rẻ, đến lễ Tết còn phải biếu thầy, nếu nó học giỏi, sau này còn phải đến những trường cao hơn, nếu may mắn thi đậu cử nhân, còn phải tốn kém chạy chọt giúp đỡ… E rằng ba ngàn lượng này e là không đủ..."

Hắn càng nói đầu càng cúi thấp, như thể đang mang lỗi lầm lớn lắm. "Nhưng nàng yên tâm, ta còn trẻ khỏe, sau này ta sẽ vào núi nhiều hơn, tìm cơ hội săn thêm vài con gấu nữa, nhất định sẽ không để nàng phải chịu khổ theo ta."

Ánh lửa trong bếp bập bùng, soi rõ đôi mắt đầy kiên định và ấm áp của hắn. Nhìn người đàn ông vì gia đình mà không tiếc thân mình, lòng ta bỗng dưng nghẹn lại. Ta ngồi xổm xuống trước mặt hắn, nhìn sâu vào đôi mắt ấy: "Tống Toàn, hiện tại, cuộc sống này đã là những ngày tốt đẹp nhất mà ta từng dám mơ tới. Chàng nói săn gấu nhẹ bẫng, nhưng ta biết thực tế nguy hiểm gấp trăm ngàn lần! Ta không cần cuộc sống giàu sang phú quý. Chàng đã cưới ta, thì ta với chàng là một thể. Ta đâu phải hạng người chỉ biết ăn rồi ngồi không? Ta cũng phải cùng chàng vun vén để cuộc sống này ngày càng tốt đẹp hơn. Đại Lang thông minh, lại chịu khổ được, nó muốn học thì cha mẹ nào lại có lý do ngăn cản chứ?"

Đêm đó, trong ngôi nhà nhỏ, giữa tiếng mưa rơi ngoài hiên, ta biết mình đã tìm thấy một bến đỗ vững chãi nhất cuộc đời. Chúng ta không chỉ là vợ chồng, mà là những người đồng hành, cùng nhau đi qua những ngày giông bão để đón lấy ánh mặt trời.