Núi Cao Yêu Trăng

Chương 4



Động tác của ta ngày càng nhanh, chỉ muốn mau ch.óng rời khỏi nơi này, trở về động phủ nhỏ bé của mình, dành chút thời gian cuối cùng để tu luyện, rồi sau đó triệt để rời xa.

"Chậm đã." Ngay khi sắp bước qua ngưỡng cửa, Sư tôn gọi ta dừng lại.

"Hôm nay, vì sao lại thay dải buộc tóc?" Người bình thản hỏi.

"Cái cũ, không thích nữa." Ta nhìn chằm chằm bậc thềm đá ngoài cửa, không hề quay đầu lại, thấp giọng đáp lời.

Phía sau hồi lâu không có tiếng hồi đáp. Ta cất bước, nhanh ch.óng rời đi.

6.

Tiên Giới Đại Hội diễn ra theo đúng kỳ hạn. Không nằm ngoài dự đoán, Bùi Vấn Tuyết một đường qua quan trảm tướng, tiến thẳng vào trận Chung kết. Còn ta nhờ vào hai tháng bế quan khổ luyện, tu vi tiến triển vượt bậc, cuối cùng đối mặt với Bùi Vấn Tuyết trên đài Quán quân.

Bùi Vấn Tuyết đoạt được vòng Nguyệt Quế, ta xếp hạng thứ Hai.

Sau khi trận đấu kết thúc, ta thậm chí chẳng kịp nói với Bùi Vấn Tuyết lấy một lời đã ngự kiếm phi hành, lao thẳng về phủ đệ của Sư tôn. Ta đã không thể chờ thêm được nữa.

"Sư tôn!" Ta quỳ rạp dưới đất, dập đầu trước Người.

"Không cần hành đại lễ này."

"Đồ nhi lần này tới đây, là muốn xin Sư tôn một món thưởng."

"Cứ nói đừng ngại." Nguyệt Sơn Hàn sắc mặt nhu hòa, khóe môi dường như ngậm lấy ý cười.

"Đồ nhi tự thỉnh xuống núi, nguyện cùng Sư tôn đoạn tuyệt quan hệ sư đồ, đi vào nhân gian lịch luyện." Nói đoạn, ta khom lưng, nặng nề dập đầu ba cái thật kêu.

"... Cái gì?" Một luồng gió lạnh ập tới, Nguyệt Sơn Hàn đã đứng ngay trước mặt ta. Sắc mặt Người âm trầm, đáy mắt như đang ủ một trận cuồng phong bão tố.

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

"Bớt nói lời càn rỡ. Lần này thành tích của con rất tốt, vi sư cho phép con nghỉ ngơi một thời gian. Về sau sẽ không ép buộc con tu luyện nữa." Người đứng thẳng tắp trước mặt ta, thân hình cao lớn đổ xuống một cái bóng đen kịt to lớn, bao trùm hoàn toàn thân hình đang cuộn lại của ta.

Ta ngẩng đầu, đập vào mắt là trường bào tố sắc của Nguyệt Sơn Hàn, Thủy Ngân Giao Sa, Kim Ty Vân Tú, là một kiểu dáng ta chưa từng thấy qua, có lẽ là do ái đồ Bùi Vấn Tuyết tặng chăng?

"Con không nói càn. Ngọc Đàm Tiên tôn, cảm tạ ơn nuôi dưỡng của Người, tình sư đồ này con thề c.h.ế.t không quên! Chỉ là con đã hạ quyết tâm vào nhân gian lịch luyện, từ nay về sau không làm phiền Người nữa."

"Không cho phép." Ba chữ này như thể được Người nghiền ngẫm hàng nghìn hàng vạn lần mới thốt ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sắc mặt Nguyệt Sơn Hàn âm hàn, từng chữ từng chữ nói ra, nói xong liền khuỵu gối, ngồi xuống nhìn thẳng vào ta, "Ta nói, ta không cho phép."

Nguyệt Sơn Hàn một tay bóp c.h.ặ.t cằm ta, khiến ta không thể không nhìn thẳng vào cơn thịnh nộ của Người. Ngón tay băng giá của Người mơn trớn trên da thịt ta, nốt ruồi đỏ nơi đầu ngón trỏ khẽ lướt qua khóe mắt, gò má ta, mang theo chút ý vị quyến luyến mờ ám.

Ta bị bóp đến đau đớn, trong mắt không tự chủ được mà ứa ra những giọt lệ sinh lý. Nguyệt Sơn Hàn ngẩn ra, lập tức buông tay, đứng thẳng dậy nhìn xuống ta. Trong mắt Người giấu biết bao điều phức tạp, có phẫn nộ, khốn hoặc, tổn thương, và cả những thứ khác nữa. Ta nhìn không thấu.

Sư tôn, rõ ràng là chính Người đã đẩy con đi, vì sao khi chúng ta thực sự sắp biệt ly, Người lại bày ra bộ dạng thế này?

"Chuyện ngày hôm nay, ta coi như chưa từng xảy ra. Từ ngày mai, con dọn tới phủ của ta, cùng ta tu luyện." Nói xong, Người phất tay áo, nghênh ngang rời đi. Chỉ để lại quanh ta làn hương lạnh lẽo thoang thoảng.

7.

Ta quỳ bên ngoài phủ đệ của Sư tôn suốt một đêm. Đến lúc hừng đông, ta mới gượng dậy. Vừa cử động, xương bánh chè đã kêu răng rắc, gần như mất hết cảm giác. Ta loạng choạng một cái, lại ngã nhào xuống đình viện.

Một đêm trôi qua, vạn vật đều phủ một lớp sương mỏng. Ta phủ phục trên đất, chật vật lấm lem bùn đất, nhưng lại thấy thống khoái vô cùng.

Sư tôn, đây chính là lần cuối cùng con gọi Người là Sư tôn. Từ nay về sau, hai sư đồ ta duyên phận đã tận. Những trì trệ, vùng vẫy, giày vò và thống khổ trước kia; tất cả những chua xót, hèn mọn, dõi theo và cầu xin của ta; xin hãy tan biến vào màn sương sớm này, theo ánh mặt trời lên mà tiêu tán đi thôi.

Từ nay về sau, ta chỉ là ta, Bách Lý Tranh Ương.

8.

"Tiểu Bạch ca——!"

Trấn nhỏ Giang Nam, bốn mùa như Xuân, một trận mưa xuống là vào Đông. Cô nương mặc áo xanh đi chân trần, giẫm lên vũng nước, hai tay giơ quá đầu để che mưa, tung tăng chạy về phía ta.

Ta vội vàng đón nàng vào nhà, rút một chiếc khăn bông bao quanh người nàng, chiếc khăn ấy đã được hơi lửa sưởi cho ấm áp.

"Tiểu Bạch ca, muội không lạnh, muội không lạnh đâu." Thiếu nữ áo xanh nhỏ nhắn xinh xắn, cuộn tròn trong chiếc khăn bông bồng bềnh, chỉ để lộ đôi mắt hạnh tròn xoe và mái tóc mái ướt đẫm. A Hà lắc lắc đầu, nhỏ giọng lầm bầm: "Còn hai ngày nữa là đến ngày thành thân của chúng ta, không ngờ lại mưa mất rồi."

"Nhưng mà muội thích mưa, Tiểu Bạch ca có thích không?"

Ta gật đầu, rồi lại lắc đầu. Núi Bất Hàn quanh năm nhiệt độ thấp, thời tiết mát mẻ, quả thực không thường thấy mưa. Lúc này đã là Đông Chí ở nhân gian, mà vùng sông nước Giang Nam này lại ấm áp như Xuân, nếu là núi Bất Hàn...

Ta chợt bừng tỉnh. Ta và núi Bất Hàn đã không còn quan hệ gì nữa rồi.