Ngày đó, ta quỳ một đêm trong sân của Ngọc Đàm Tiên tôn, vừa rạng sáng đã phi thân trốn chạy xuống núi, lặn lội vào nhân gian, đi thẳng về phía Nam. Hành lý đơn sơ ta cũng chỉ mang theo bội kiếm Vấn Thiên, vài bộ y phục và chút tiền tích cóp. Dải buộc tóc của Nguyệt Sơn Hàn mà ta "trộm" về, ta đã giặt sạch sẽ, gấp gọn đặt trên bàn. Còn về miếng ngọc bội đệ t.ử, trước khi rời khỏi phủ của hắn, ta đã đập nát nó. Dù Thiên thần tái thế cũng đừng hòng truy tìm được hành tung của ta.
Có lẽ giờ này, ta đã bị núi Bất Hàn, thậm chí là Huyền Vi Tông gán cho cái danh phản đồ. Nhưng không còn quan trọng nữa. Nay ta định cư tại đây, lấy hóa danh là Bạch Tranh Ương, dạy kiếm thuật cho đám học trò. Thu nhập không cao nhưng ngày tháng lại thong dong tự tại. Chỉ là đằng sau cuộc sống bình lặng ấy, thỉnh thoảng đêm khuya tỉnh giấc, ta vẫn thấy lệ tràn ướt gối.
Ngày tháng trôi qua không nhanh không chậm, ta và cô nương A Hà quen biết nhau, tình cảm thâm hậu, thường xuyên ngồi đàm đạo đêm khuya. Có đôi khi uống say, ta ôm vò rượu khóc không ngừng, hôm sau tỉnh rượu, A Hà sẽ tò mò hỏi: "Tiểu Bạch ca, người mà huynh gọi là 'Sư tôn' đêm qua là ai thế?"
Mỗi lần như vậy, ta đều im lặng không nói. Chỉ là thần sắc không tránh khỏi đau thương. Nhiều lần như vậy, A Hà cũng học được cách nhìn sắc mặt, dần dần không hỏi nữa.
Bên chén rượu, ta cũng biết được nỗi khổ của A Hà, bà mai khó tính muốn gả nàng cho Nhị Tráng trong trấn, nhưng A Hà lại có một trái tim tự do muốn theo đuổi học vấn. Ta cũng đang muốn tìm việc gì đó để phân tán sự chú ý. A Hà đề nghị, chúng ta làm một cuộc giao dịch, thành thân giả, sau khi mọi chuyện xong xuôi, nàng sẽ được đưa đến Học đường trong trấn. Như vậy, ta cũng bớt được phiền phức khi bị người trong thôn làm mai mối.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Thế là, hai chúng ta vừa khớp ý nhau, ta bằng lòng phối hợp cùng A Hà, diễn một vở kịch "tình chàng ý thiếp" này.
9.
Đêm thành hôn, ta uống đến nửa say nửa tỉnh.
Khách nhân đã giải tán đến chín phần, ta dùng hết sức bình sinh để tiễn nốt những người cuối cùng, loạng choạng đi rửa mặt rồi mới quay về tân phòng. Vừa bước qua cửa, ta đã gục ngay xuống chiếc bàn vuông trước giường. Trước mắt hoa lên, đầu óc quay cuồng. Những đĩa bánh trái xếp chồng trên bàn bị ta va phải ngả nghiêng tứ tung, ta cũng chẳng còn tâm trí đâu mà quản nữa.
Ta vốn dĩ t.ửu lượng không tốt, hôm nay bị quan khách chuốc rượu, đúng là muốn lấy đi nửa cái mạng già này.
"A Hà à... ta... thực sự muốn nôn quá. Thành thân sao lại cực khổ thế này... hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ái chà, Tiểu Bạch ca vất vả rồi. Ngày mai chúng ta sẽ được tự do." A Hà hất khăn voan đỏ lên, thè lưỡi tinh nghịch với ta. Tân nương bước đi tựa từng bước sinh Liên, tiến về phía ta: "Tiểu Bạch ca, để muội giúp huynh t.h.o.á.t y nhé? Muội xem trong họa bản, người ta đều làm như vậy cả."
"Không, không cần. Ta nằm bò ra bàn một đêm là được..." Ta khẽ lắc đầu từ chối, thực sự không còn sức để đứng dậy.
Ngay lúc đó, cánh cửa lớn bỗng rầm rầm đổ sập. Trong nhất thời bụi mù mịt khắp nơi, che khuất tầm mắt. Trong cơn hốt hoảng, ngoài cửa sổ bỗng có sấm sét kinh thiên, điện chớp liên hồi, ánh sáng trắng lòa lóe lên, in hằn một bóng người đen kịch lên lớp giấy dán cửa sổ rách nát. Giấy dán bay phấp phới, bóng đen ấy lúc thì tụ lại, lúc lại vỡ vụn.
Nhìn kỹ lại, người nọ thân hình cao ráo, ngọc quan buộc cao, sát khí đằng đằng, một tay cầm kiếm, đang sải bước lớn tiến về phía chúng ta. Trong chớp mắt, một mũi kiếm đ.â.m xuyên qua người A Hà nhanh như chớp. Tốc độ nhanh đến mức người ta còn chưa kịp nhìn rõ màn sương m.á.u phun ra. Chỉ thấy thân thể A Hà như tòa tháp cát sụp đổ, hóa thành những điểm sáng xanh biếc, ngưng tụ thành một đóa Sen bay vào lòng bàn tay hắn. Cả quá trình chỉ diễn ra trong hơi thở, nhanh đến mức ta không kịp phản ứng.
Ta trợn mắt gần như sắp nứt toạc. Nguyệt Sơn Hàn sắc mặt âm trầm, mũi kiếm đã chạm vào cổ họng. Hắn từng bước ép sát, ta từng bước lùi sau, va đổ cả chén rượu giao bôi và đĩa đậu phộng, tiếng đổ vỡ loảng xoảng vang lên nhưng người hoàn toàn ngó lơ. Cho đến cuối cùng, khoeo chân ta chạm vào thành giường, cả người ngã nhào vào lớp chăn gấm đỏ rực, ngã thẳng xuống đó.
Thanh kiếm Tố Sương mạnh mẽ cắm phập xuống bên tai ta, chỉ cách tai phải chừng vài phân, c.h.é.m đứt một lọn tóc đen. Thân kiếm bạc trắng ấy vậy mà không hề dính một giọt m.á.u.
Ta kinh ngạc đến á khẩu, chỉ biết ngơ ngẩn nhìn khuôn mặt quen thuộc kia. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, nhanh đến mức ta thậm chí không kịp phản ứng, không kịp triệu hồi thanh Vấn Thiên.
10.
Hỷ phục trên người ta bị xé rách tan tành. Tố Sương dọc theo cơ thể ta, khều mở vạt áo. Thân kiếm lạnh lẽo lướt qua da thịt, kích động một trận run rẩy khắp người ta. Ánh nến đỏ lay động, dưới ánh đèn mờ ảo, người ngậm lấy vành tai ta, răng khẽ nhấm nháp mơn trớn. Hơi nóng phả vào bên tai ta, những ngón tay chai sần thâm nông tùy ý đùa giỡn nơi hầu lưỡi của ta.
Ta bị đùa giỡn đến mức lệ nhòa đôi mắt.
"Thành thân?" Hắn cúi xuống, môi gần như dán c.h.ặ.t vào vành tai ta, "Mặc hỷ phục đỏ rực, cùng kẻ khác bái Thiên Địa?"