Chương 10Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Thôn bên cạnh cũng giống như thôn Kháo Sơn, đều nằm sâu trong hốc núi, giao thông trắc trở. Dân làng đa phần đều bán mặt cho đất bán lưng cho trời, dựa vào vài sào ruộng để mưu sinh. Chỉ có một số ít thanh niên trai tráng là chọn cách lên trấn trên làm thuê làm mướn, bán sức lao động kiếm cơm.
Tuy nhiên, thôn bên cạnh có phần may mắn hơn vì có một con sông chảy vắt ngang qua, nhờ thế mà mùa màng thu hoạch cũng khấm khá hơn thôn Kháo Sơn đôi chút. Hơn nữa, vào mùa hạ, người dân còn có thể ra sông mò cua bắt ốc. Đối với người nhà nông mà nói, chỉ cần bỏ ra một buổi chiều là đã có thể kiếm được một món nhắm đưa rượu ngon lành.
Nhớ năm đó khi Hồ Chiêu Đệ gả sang thôn bên, nhà chồng đã đánh hẳn một chiếc xe bò sang đón dâu. Chuyện này khiến mấy cô nương cùng tuổi đang chờ gả hâm mộ đỏ cả mắt. Bởi lẽ ở cái chốn khỉ ho cò gáy này, điều kiện tốt lắm thì cũng chỉ mướn người dùng xe ván gỗ kéo cô dâu về, còn nhà nào nghèo thì tân nương cứ thế tự mình đi bộ sang nhà chồng.
Được đón rước bằng xe bò, đãi ngộ ấy quả thực hiếm như lá mùa thu, trong mắt bà con lối xóm là vô cùng nở mày nở mặt.
Hồi ấy, Mạnh Khê đã phải thức trắng mấy đêm liền, tranh thủ từng chút thời gian để thêu tặng Hồ Chiêu Đệ một chiếc khăn tay tượng trưng cho ý nghĩa “vĩnh kết đồng tâm” để làm của hồi môn thêm vào.
Vì chuyện này, Mạnh Khê còn bấm bụng tháo chỉ một chiếc áo lót mới tốt nhất mà mẫu thân từng may cho cậu khi còn sống, mới gom góp đủ chút vải vụn tử tế để làm quà.
Lúc bấy giờ, Trương thị đã sinh được Mạnh Tuyền và đứng vững gót chân trong nhà. Mạnh Khê vừa đưa khăn xong đã phải tức tốc chạy về lo liệu việc nhà, chẳng còn thời gian đâu mà tiễn đưa Hồ Chiêu Đệ xuất giá.
Mãi cho đến một lần nọ, Trương thị lại quen thói cũ, cạy tủ của Mạnh Khê, vơ vét hết những bộ quần áo có chất vải tốt nhất mang đi làm tã lót cho Mạnh Tuyền. Lần này, Mạnh Khê rốt cuộc không nhịn nổi nữa, cậu chạy đi tìm Mạnh Đại Hà để đòi lại công đạo.
Nhưng khi đối mặt với lời cáo trạng của cậu, Trương thị lại bày ra vẻ mặt hoàn toàn dửng dưng.
“Mày lớn tướng rồi, ngày nào cũng chui rúc trong bếp làm việc nhà, mặc đồ tốt như thế có ích lợi gì? Còn không bằng lấy ra làm tã cho Tuyền Nhi. Ông nó xem, trời đang nóng thế này, Tuyền Nhi dùng mấy cái tã vải thô ráp kia, mông thằng bé đỏ ửng lên cả rồi, xót lắm.”
Lời Trương thị nói cũng không phải không có lý. Mạnh Tuyền mới hơn một tuổi, đang tuổi hiếu động, suốt ngày chạy nhảy khắp sân. Nếu cứ dùng vải bố thô cứng, lâu ngày da thịt non nớt cọ xát chắc chắn sẽ bị hăm đỏ, sinh bệnh ngoài da.
Nhưng đó đâu phải là lý do để Trương thị tự tiện cạy tủ, lấy đi quần áo của cậu mà không thèm hỏi han một tiếng.
“Nếu dì Trương thực sự là hiền thê lương mẫu, thì tự đi lên trấn trên mua vải mới mà may cho Mạnh Tuyền, chứ không phải đi vơ vét quần áo mà mẹ ta để lại cho ta như thế.”
Mạnh Khê không cam lòng yếu thế mà phản bác lại. Đó là áo do chính tay mẫu thân từng đường kim mũi chỉ may cho cậu, tháo ra rồi là coi như mất hẳn. Cứ thế bị Trương thị lấy đi làm tã lót dính phân dính nước tiểu, cho dù Mạnh Khê có hiền lành như cục đất thì lúc này cũng phải nổi ba phần nóng nảy.
“Ôi chao ôi, cái thằng ranh con này, đúng là không lo việc nhà không biết củi gạo đắt đỏ. Nhà mình lấy đâu ra tiền mà lên trấn mua vải mới? Hơn nữa, mấy bộ đồ cũ đó mày giờ có mặc vừa đâu, để trong tủ cũng mục nát, chi bằng để tao làm tã cho Tuyền Nhi. Chẳng lẽ Tuyền Nhi không phải là em ruột của mày à?”
Cái miệng lưỡi trơn tru của Trương thị chặn họng Mạnh Khê khiến cậu không thốt nên lời. Cậu đành quay sang nhìn Mạnh Đại Hà, hy vọng cha có thể đứng ra phân xử công bằng.
Nhưng kết quả định sẵn là Mạnh Khê phải thất vọng. Lúc này Mạnh Đại Hà vẫn còn đang chìm đắm trong niềm vui sướng khi già rồi mới có con trai nối dõi, hắn coi Mạnh Tuyền như hòn ngọc quý trên tay, nên hoàn toàn tán đồng với lời Trương thị.
“Đúng đấy, mẹ kế mày nói không sai đâu. Mày làm anh, tự nhiên phải nhường nhịn em trai. Trước kia mẹ mày không đẻ được cho mày đứa em trai, giờ có Tuyền Nhi là em ruột, mày còn không thấy vui à? Chỉ là mấy bộ đồ cũ nát thôi, có gì đâu mà phải so đo tính toán.”
Mạnh Khê không thể ngờ rằng Mạnh Đại Hà chẳng những không bênh vực cậu, mà còn bắt cậu phải hiếu kính Trương thị, yêu thương huynh đệ, không được tùy hứng làm bậy.
Thậm chí ông ta còn tẩy não cậu, nói rằng cậu là một ca nhi, sau này đi lấy chồng rồi mới biết việc có anh em trai ruột thịt trong nhà giúp đỡ là chuyện tốt đẹp đến nhường nào.
Ngày hôm đó, Mạnh Khê tức đến mức bỏ cả cơm. Để không phải nhìn thấy cái gia đình phiền lòng ấy, cậu chạy một mạch lên núi giải sầu, mãi đến đêm khuya mới trở về. Thế nhưng, trong nhà tuyệt nhiên không có một ai đi tìm cậu. Cũng từ ngày đó, cậu dần nhìn thấu một sự thật phũ phàng.
Sau chuyện này, Mạnh Khê cũng học được cách đề phòng hơn. Cậu biết Trương thị chắc chắn sẽ còn quay lại cướp bóc phòng cậu. Căn phòng chứa củi cậu ở vốn chẳng có khóa, mà cho dù tủ có khóa thì cũng sẽ bị Trương thị nghĩ cách cạy ra, cho nên ở nhà không hề an toàn.
Nhớ tới dưới gầm giường, chỗ viên gạch lỏng lẻo còn giấu nửa thất vải tốt, Mạnh Khê suy nghĩ cả đêm, quyết định đem thất vải này gửi gắm cho Hồ Chiêu Đệ nhờ nàng bảo quản giúp.
Thất vải này là của mẫu thân để lại cho cậu tập may vá trước khi qua đời, giờ đây nó trở thành thứ tài sản duy nhất có giá trị còn sót lại trong tay cậu. Những thứ tốt khác đã sớm không cánh mà bay dưới bàn tay vơ vét ngày qua ngày của Trương thị, còn lại chỉ là mấy món rách nát mà ngay cả mụ ta cũng chướng mắt.
Thôn bên cạnh không xa lắm, Mạnh Khê đi bộ khoảng nửa giờ là tới. Do sự áp bức của Trương thị, đã gần một năm nay cậu không được đi thăm Hồ Chiêu Đệ, cũng không biết nàng sống thế nào.
Năm ngoái khi Mạnh Khê sang thăm, Hồ Chiêu Đệ còn làm một bữa cơm thịnh soạn để chiêu đãi cậu, nghĩ đến cuộc sống của nàng chắc chắn tốt hơn cậu rất nhiều.
Để cảm ơn Hồ Chiêu Đệ giúp mình giữ vải, Mạnh Khê đặc biệt mang theo ít rau dưa trong nhà trồng, cùng một hũ tương củ cải cậu lén lút làm. Tuy không đáng giá là bao, nhưng đó là tất cả tấm lòng của cậu.
Rất nhanh đã đến nhà Hồ Chiêu Đệ. Mạnh Khê gõ cửa, đợi một lúc lâu, lại dùng sức gõ thêm mấy cái, bên trong mới vang lên một giọng nói có phần cay nghiệt.
“Ai đấy? Sáng sớm ngày ra đã gõ cửa ầm ầm, tao thấy đúng là rảnh rỗi sinh nông nổi mà.”
Mạnh Khê còn chưa thấy người đâu đã bị mắng một trận, da mặt mỏng liền cảm thấy sượng sùng. Nhưng nhớ tới mục đích chuyến đi này, cậu đành cố nén ý định bỏ về.
“Đại nương, con chào người ạ. Con là Mạnh Khê, bạn hồi nhỏ của Chiêu Đệ đây ạ. Người còn nhớ con không?”
Thấy cánh cửa hé ra một khe nhỏ, Mạnh Khê vội vàng nở nụ cười tươi rói, nói vọng vào với người phụ nữ tóc đã hoa râm bên trong.
“À, ngươi tìm Chiêu Đệ làm gì? Nó đang ở cữ, không rảnh tiếp khách đâu.”
Lão phụ nhân nói xong liền định đóng sầm cửa lại. May mà Mạnh Khê tay mắt lanh lẹ chặn cửa, nếu không đã ăn no một bụng canh bế môn rồi.
“Dạ, đại nương, con nghe nói Chiêu Đệ mới sinh em bé nên muốn mang chút quà quê sang thăm nó thôi ạ. Đại nương cho con vào nhà rồi nói chuyện nhé.”
Mạnh Khê lại cười làm lành, giọng điệu nhỏ nhẹ ôn tồn. Tuy cậu hoàn toàn không biết chuyện Hồ Chiêu Đệ đã sinh con, nhưng cũng không ảnh hưởng gì đến việc cậu dùng nó làm cái cớ.
Lão phụ nhân kia vốn đang sa sầm mặt mày, nghe thấy Mạnh Khê mang quà tới thì sắc mặt dịu đi đôi chút, cuối cùng cũng đồng ý cho Mạnh Khê vào.
“Con Chiêu Đệ chắc tỉnh rồi đấy, nó nằm ở phòng kia kìa, ngươi vào mà xem.”
Bà lão này hẳn là mẹ chồng của Hồ Chiêu Đệ. Mạnh Khê thấy thế liền gật đầu lia lịa, giao hết đống đồ mang theo cho bà ta rồi rảo bước nhanh về phía căn phòng được chỉ để thăm bạn.
Cánh cửa phòng được đẩy ra, căn phòng tối tăm lập tức được ánh mặt trời chiếu rọi, mọi cảnh tượng bên trong đều thu hết vào đáy mắt Mạnh Khê.
Nếu không phải đã biết trước Hồ Chiêu Đệ vừa sinh con đang ở cữ, Mạnh Khê suýt nữa đã tưởng người nằm đó là một ai khác.
Người phụ nữ nằm trên chiếc chiếu manh mỏng tang kia mặt mũi vàng vọt, gầy trơ xương, làn da thô ráp sạm đi. Cả căn phòng nồng nặc mùi tanh tưởi của người mới sinh xong, nằm đó tử khí trầm trầm, trông không giống vừa sinh con mà như vừa bị lột đi một tầng da sống.
Trên người phụ nữ này, Mạnh Khê không còn tìm thấy chút bóng dáng nào của cô bạn Hồ Chiêu Đệ khỏe mạnh chất phác ngày xưa.
“Chiêu Đệ, là ta, Mạnh Khê đây. Ngươi có khỏe không? Chúc mừng ngươi sinh em bé. Ta cũng không biết tin, chỉ mang được chút rau dưa tươi sang thăm ngươi thôi.”
Mạnh Khê có chút không dám nhìn thẳng vào một Hồ Chiêu Đệ tiều tụy như vậy, nhưng vì muốn lấy lại thất vải, cậu đành căng da đầu mở lời.
“Là Mạnh Khê à? Ngươi tới thăm ta sao, ngồi đi.”
Đôi mắt lồi ra vì gầy rộc của Hồ Chiêu Đệ cứ nhìn chằm chằm vào Mạnh Khê sau khi cậu ngồi xuống, nhìn đến mức Mạnh Khê cảm thấy không được tự nhiên, đành phải kiếm chuyện để nói.
“Chiêu Đệ, ngươi sinh em bé rồi, cha mẹ ngươi chắc vui lắm nhỉ? Lâu rồi ta không gặp chú thím Hồ, hai người vẫn khỏe chứ?”
Mạnh Khê rõ ràng chỉ nói những lời hỏi thăm xã giao bình thường, nhưng không ngờ lại vô tình chạm vào vết sẹo trong lòng Hồ Chiêu Đệ. Nước mắt nàng lập tức trào ra.
“Mạnh Khê, ta hận lắm… Ta không nên tin rằng chỉ cần sinh con thì Hà Thư sẽ hồi tâm chuyển ý.”
Đây là lần đầu tiên Mạnh Khê gặp tình huống thế này, cậu luống cuống tay chân, chỉ biết im lặng làm một thính giả, nghe Hồ Chiêu Đệ trút hết nỗi thống khổ trong suốt một năm qua.
Hóa ra lúc mới cưới, mọi chuyện đều rất tốt đẹp. Đáng tiếc là sau ba bốn năm kết hôn mà bụng Hồ Chiêu Đệ vẫn phẳng lì, không có dấu hiệu mang thai, tất cả đã thay đổi.
Bà mẹ chồng vốn hiền lành bỗng trở nên cay nghiệt, chanh chua. Người chồng từng ân cần săn sóc bắt đầu đi đêm không về.
Hồ Chiêu Đệ cũng từng lặn lội ra ngoài tìm chồng, tìm gã Hà Thư kia, lại không ngờ bắt gặp hắn đang uống rượu hoa với đám bạn xấu. Hắn còn oang oang cái mồm rằng mình tốn bao nhiêu tiền lại rước về một con gà mái không biết đẻ trứng. Nếu không phải cha Hồ Chiêu Đệ năm xưa từng giúp đỡ nhà hắn một phen, thì có chết hắn cũng không thèm cưới loại đàn bà như vậy.
Hồ Chiêu Đệ từ khi còn ở nhà mẹ ruột đã hiểu rõ một đạo lý: Phụ nữ mà không đẻ được đứa con trai thì ở trong nhà đừng hòng ngẩng đầu lên được.
Cũng giống như cái tên của nàng vậy. Năm xưa mẹ nàng vất vả lắm mới mang thai, lại sinh ra nàng là con gái, thế là cha liền đặt tên nàng là Chiêu Đệ – với ý nghĩa cầu mong đứa sau sẽ là con trai.
Cũng may mẹ nàng khổ tận cam lai, mãi đến khi nàng sáu bảy tuổi thì bà sinh được một đứa con trai. Từ khi có em trai, mọi đãi ngộ trong nhà đều tốt hơn hẳn, nụ cười trên mặt cha cũng nhiều hơn, mẹ cũng bớt u sầu đi.
Tất cả những gì từng xảy ra với mẹ nàng, giờ đây lại tái diễn trên chính người nàng. Nếu không sinh được con trai, nàng sẽ là tội nhân thiên cổ của nhà họ Hà.
Thế là Hồ Chiêu Đệ bắt đầu điên cuồng tìm kiếm các phương thuốc bí truyền sinh con trai, rồi tìm cả bà cốt để cầu tự. Nàng uống thuốc thay cơm, cuối cùng trời không phụ lòng người, rốt cuộc nàng cũng sinh hạ được đứa con trai mà cả nhà mong mỏi.
Vốn dĩ Hồ Chiêu Đệ tưởng rằng sinh được con trai nối dõi thì mình sẽ trở thành công thần của cái nhà này. Nào ngờ, dù là mẹ chồng hay chồng, họ đều chỉ quan tâm đến đứa bé mới sinh. Ngay cả khi nàng đói lả, thậm chí không kiềm chế được mà phóng uế ra giường, cũng chẳng có ma nào thèm ngó ngàng tới.
Chỉ có lúc cho con bú mới là cơ hội duy nhất nàng được tiếp xúc với con trai mình.
Vì sinh con trai, nàng đã uống biết bao nhiêu thứ thuốc thang linh tinh, cơ thể cũng bị tàn phá đến suy kiệt. Vậy mà Hà Thư vẫn lêu lổng bên ngoài, mỗi lần về nhà chỉ ngó thằng bé một cái chứ tuyệt nhiên không thèm liếc nhìn nàng lấy một lần. Mẹ chồng vẫn giữ thái độ khinh khỉnh ấy. Mọi chuyện hoàn toàn khác xa với những gì nàng tưởng tượng.
Rõ ràng nàng đã sinh được con trai rồi mà? Tại sao cuộc sống vẫn tồi tệ như vậy? Hay là… do nàng sinh con trai vẫn chưa đủ nhiều?
Hết chương 10.