Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 9



Chương 9Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạnh Khê vốn dĩ đang tái nhợt vì bị Trương thị dọa, giờ phút này lại đỏ bừng như bốc khói. May mà đang ở trên giường đệm, Mạnh Khê vội vàng vùi đầu vào trong chăn như đà điểu.

Làm như vậy có thể tự lừa mình dối người, an ủi bản thân rằng mình chưa hề bị l*t s*ch.

Thế nhưng trong tầm nhìn của Chu Uẩn Dương, khuôn mặt trắng nõn cùng vành tai xinh xắn của cậu nhóc đều đã nhuộm một tầng phấn hồng đáng yêu. Cả người cậu dưới sự khống chế của hắn giờ đây chỉ còn biết ngoan ngoãn phó mặc.

Chỉ có mấy vết bầm tím bầm đen nổi bật trên tấm lưng trần là phá hỏng đi vẻ đẹp tổng thể ấy.

Chu Uẩn Dương nhanh tay mở hộp thuốc mỡ, sau đó điều khiển thứ thuốc dạng bán đông đặc ấy, thoa đều lên tấm lưng của cậu nhóc.

Cảm giác nóng rát sau lưng Mạnh Khê tức khắc được thay thế bằng một luồng mát lạnh dễ chịu. Đây là lần đầu tiên kể từ khi bị Trương thị đánh, cậu được người khác bôi thuốc cho.

Hốc mắt Mạnh Khê bỗng chốc ầng ậc nước. Khi mẫu thân còn sống, dù cậu chỉ không cẩn thận trầy da chút xíu thôi, bà cũng sẽ lo lắng xuýt xoa, cẩn thận bôi thuốc cho cậu.

Còn bây giờ, dù cậu có bị Trương thị đánh đến chết đi sống lại, cũng chẳng có ai quan tâm xem cậu có đau hay không, cậu chỉ có thể cắn răng một mình chịu đựng.

Nếu may mắn còn đi lại được, Mạnh Khê sẽ tự mình lên núi tìm chút thảo dược nhai nát rồi đắp vào vết thương, ngoài ra chẳng còn cách xử lý nào khác.

Chu Uẩn Dương không ngờ chỉ bôi thuốc thôi mà cũng làm cậu nhóc bật khóc.

Chỉ thấy từ đôi mắt to tròn của Mạnh Khê trào ra những giọt nước mắt trong veo, cả người cậu run lên bần bật, dường như đang cố sức kiềm chế cơn đau.

Giống hệt như một chú mèo con bị ngược đãi, sau khi biết mình được cứu chữa thì vô cùng hiểu chuyện, không dám dùng móng vuốt phản kháng mà chỉ biết run rẩy co mình lại.

Trái tim Chu Uẩn Dương lập tức mềm nhũn, hắn bắt chước giọng điệu dỗ dành của mẹ mình hồi nhỏ, dịu dàng nói:

“Ngoan nào, ráng chịu một chút nhé, bôi thuốc xong sẽ nhanh khỏi thôi. Xoa đầu cái nào, đau đớn bay đi hết nhé.”

Mạnh Khê khẽ gật đầu, cậu vô cùng hưởng thụ sự an ủi của Chu Uẩn Dương, cả người cũng dần dần thả lỏng.

Chu Uẩn Dương rất nhanh đã bôi thuốc xong. Thấy Mạnh Khê cũng dần bình tĩnh lại, hắn mới chuyển sự chú ý sang căn phòng của cậu.

Không nhìn thì thôi, vừa nhìn đã giật mình thon thót. Đây mà là chỗ cho người ở sao?

Căn phòng vốn đã chẳng rộng rãi gì, nay quá nửa diện tích lại bị chất đầy tạp vật, chỉ có một góc nhỏ kê mấy tấm ván gỗ làm thành chiếc giường đơn sơ, bên cạnh là vài món đồ dùng cá nhân ít ỏi của Mạnh Khê.

Dù cho Mạnh Khê đã dọn dẹp một góc nhỏ ấy rất sạch sẽ, nhưng cũng không thể che giấu được sự thật rằng đây vốn là một cái phòng chứa củi.

Lúc trước trời tối quá, Chu Uẩn Dương không nhìn kỹ. Giờ đây nhờ ánh sáng từ hệ thống game, hắn mới nhìn rõ toàn cảnh căn phòng tồi tàn này.

Không được! Vợ trong game của hắn làm sao có thể sống trong một căn phòng nguy hiểm như thế này chứ? Phải lập tức cải tạo ngay!

Chu Uẩn Dương dặn dò Mạnh Khê nghỉ ngơi cho tốt, nếu đói thì lấy đồ ăn trong kho ra mà dùng.

Sau đó, hắn lập tức lao vào cửa hàng trò chơi, bắt đầu tìm kiếm các vật dụng sinh hoạt cần thiết.

Dạo quanh một hồi, chọn xong xuôi những thứ Mạnh Khê cần, Chu Uẩn Dương mới dừng tay. Đến lúc thanh toán, hắn mới phát hiện một ngàn tệ nạp vào trước đó đã tiêu sạch sành sanh.

Không nói hai lời, Chu Uẩn Dương nạp thêm ngay một vạn tệ nữa. Chờ thanh toán xong xuôi, chưa kịp chuyển đồ cho Mạnh Khê thì cửa phòng ký túc xá bật mở.

Hóa ra là Phùng Tĩnh đi thư viện về. Còn Triệu Minh thì chắc đã đi ăn khuya cùng đám bạn bóng rổ, Trang Hành thì giờ này chắc vẫn đang hẹn hò với bạn gái.

“Dương ca, mày ở trong phòng hả? Tao cứ tưởng mày đi đánh bóng rổ với Triệu Minh chứ.”

Phùng Tĩnh ngạc nhiên khi thấy Chu Uẩn Dương không ra ngoài mà cứ ru rú trong phòng làm gì đó, bèn tò mò hỏi.

Phải biết Chu Uẩn Dương vốn là người hướng ngoại, chẳng bao giờ chịu ngồi yên trong phòng, trừ đợt thất tình trước đó hắn trồng nấm trong phòng vài ngày, sau đó lại tung tăng như thường.

“Haha, tao không làm gì cả. Chiều nay có chút việc đột xuất, giải quyết xong thì cũng muộn rồi nên tao ở lại phòng luôn.”

Chu Uẩn Dương cười xòa cho qua chuyện. Nhớ ra mình mải chơi game đến mức quên cả ăn tối, hắn vội vàng kiếm cớ chuồn ra ngoài.

Để lại Phùng Tĩnh nhìn theo bóng lưng hắn với vẻ mặt đầy khó hiểu: “Lạ thật đấy.”

Chu Uẩn Dương ghé vào phố ăn vặt ngoài cổng trường ăn tạm chút gì đó lót dạ rồi quay về ký túc xá. Lúc này, ngoại trừ Triệu Minh chưa về, hai người bạn cùng phòng kia đều đã có mặt đông đủ.

Như thường lệ, Chu Uẩn Dương tắm rửa xong xuôi liền leo lên giường, chuẩn bị đi ngủ. Chợt nhớ ra đống đồ vừa mua chưa kịp đưa cho Mạnh Khê, hắn vội vàng cầm điện thoại mở game lên.

Chu Uẩn Dương cứ đinh ninh Mạnh Khê chắc đã ngủ say rồi. Ai ngờ vừa vào game, hắn đã chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng: Mạnh Khê đang đối đầu với một con rắn lớn.

“Ngươi… Ngươi đừng qua đây! Cứu mạng… Ca ca ơi, ta sợ lắm… Có ai không cứu ta với…”

Mạnh Khê cầm một khúc cây không lớn lắm, chĩa thẳng vào con rắn độc to bằng bắp tay đang trườn trên mặt đất.

Chu Uẩn Dương có thể thấy rõ cả người Mạnh Khê đang run lên vì sợ hãi, mắt rưng rưng lệ, miệng lẩm bẩm không ngừng như muốn tự trấn an bản thân.

Ánh trăng sáng vằng vặc hắt qua song cửa sổ cũ nát vào phòng, soi rõ mồn một từng lớp vảy trên mình con rắn lớn.

“Xì xì ——”

Con rắn dường như cũng bị Mạnh Khê làm cho giật mình, nó dựng nửa thân mình lên, chốc chốc lại phát ra tiếng rít ghê rợn.

Đôi mắt rắn lạnh lẽo vô cảm co lại thành một đường thẳng đứng, cặp răng nanh chứa đầy nọc độc sắc nhọn thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh trăng, dường như đang rình rập thời cơ để giáng cho Mạnh Khê một đòn chí mạng.

Ngay khi con rắn độc uốn mình, chuẩn bị lao tới tấn công Mạnh Khê, nó đột ngột bị một lực vô hình tóm lấy ném văng ra ngoài cửa sổ, đâm thủng một lỗ lớn trên lớp giấy dán cửa.

“Không sao rồi, Khê Bảo, có ca ca ở đây rồi.”

Chu Uẩn Dương ngó ra ngoài màn giường, thấy Trang Hành đang mải buôn chuyện điện thoại, Phùng Tĩnh thì đi tắm, không ai chú ý đến mình, hắn mới yên tâm thì thầm an ủi Mạnh Khê.

“Ca ca, ca ca…”

Dù đã thoát khỏi nguy hiểm nhưng đôi tay cầm gậy của Mạnh Khê vẫn không ngừng run rẩy, giọng nói cũng lắp bắp, khuôn mặt cắt không còn giọt máu.

Chu Uẩn Dương đưa tay xoa xoa đầu Mạnh Khê, vuốt lại mái tóc đang xù lên vì sợ hãi của cậu.

Dưới sự trấn an của hắn, Mạnh Khê cuối cùng cũng hoàn hồn, hai chân cậu mềm nhũn, ngã ngồi phịch xuống giường.

“Khê Bảo, anh có mua ít đồ để trong kho, có chăn đệm, ga giường và một số vật dụng hàng ngày, em tự xem rồi dùng nhé.”

Chu Uẩn Dương lo Mạnh Khê lại lóng ngóng không biết mở gói đồ như lần trước, bèn chọn chế độ “gỡ bỏ bao bì”, như vậy Mạnh Khê chỉ cần lấy ra là dùng được ngay.

“Cảm ơn ca ca…”

Mạnh Khê vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi cơn hoảng loạn vừa rồi. Cậu chưa từng thấy con rắn độc nào to đến thế, kể cả mấy con rắn ráo không độc hay gặp ngoài vườn rau cũng không làm cậu sợ đến mức này.

Chẳng biết con rắn to như vậy chui vào bằng đường nào. Mạnh Khê giờ chỉ dám co ro trên giường, không dám bước chân xuống đất, ngay cả cái cửa sổ bị thủng lỗ cậu cũng mặc kệ.

Dù cho tối nay có bị muỗi đốt sưng người, cậu cũng nhất quyết không xuống giường đi sửa cửa sổ giữa đêm hôm khuya khoắt thế này đâu.

“Khê Bảo, mau ngủ đi, để anh xem có cách nào sửa cái cửa sổ này giúp em không.”

Chu Uẩn Dương nhận ra sự do dự của Mạnh Khê. Nhưng hắn không ngờ trò chơi lại tâm lý đến thế, vừa dứt lời, trên giao diện game liền hiện ra một gói quà ưu đãi lớn.

【 1 giây sửa cửa sổ + 1 đêm đuổi muỗi + lấp hang chuột góc tường. Giá gốc 998, nay chỉ còn 98! Tâm động không bằng hành động, mau tới mua ngay! 】

Chu Uẩn Dương nhìn gói quà màu đỏ rực sến súa này thì còn biết làm sao nữa, đành ngoan ngoãn làm cây hẹ cho game cắt thôi, ai bảo vợ bé nhỏ đáng thương của hắn đang bị trò chơi này nắm thóp chứ.

Quả nhiên tiền nào của nấy, chỉ trong tích tắc, lỗ hổng trên cửa sổ đã được vá lại lành lặn, Mạnh Khê còn ngửi thấy trong phòng thoang thoảng mùi thảo dược tươi mát dễ chịu.

Nghĩ cũng biết, chắc chắn lại là chủ nhân làm phép rồi. Nhưng hiện tại ngoài việc liên tục nói cảm ơn, cậu chẳng biết làm gì hơn.

“Khê Bảo không cần cảm ơn đâu, anh lấp luôn cái hang chuột ở góc tường rồi đấy, con rắn độc kia chắc chui vào từ đường đó.”

Chu Uẩn Dương nghĩ ngợi một lát rồi lại vào cửa hàng mua thêm ít thuốc diệt chuột, muỗi cho Mạnh Khê, để sau này cậu không phải nơm nớp lo sợ lũ chuột bọ đào hang vào phòng nữa.

Được Chu Uẩn Dương nhẹ giọng dỗ dành, Mạnh Khê thả lỏng cơ thể, vùi mình vào bộ chăn đệm mới tinh.

Chu Uẩn Dương đã đặc biệt chọn màu xanh dương hợp với con trai, bên trên còn thêu những đám mây nhỏ màu trắng, giờ đắp lên người Mạnh Khê trông quả nhiên vô cùng đáng yêu.

Chu Uẩn Dương nhìn đồng hồ, thấy đã gần 10 giờ rưỡi, quá giờ ngủ thường lệ của hắn rồi. Hắn chào tạm biệt Mạnh Khê, định tắt máy đi ngủ.

Chưa kịp thoát game, hắn đã nghe thấy giọng nói non nớt run rẩy của Mạnh Khê vang lên đầy khẩn cầu:

“Ca ca, anh có thể… ở lại với ta thêm một lát được không…”

Tuy sắc mặt Mạnh Khê vẫn còn tái nhợt, nhưng ánh mắt cậu tràn đầy mong chờ, và cả sự lo âu không thể che giấu trong giọng nói.

“Vẫn còn sợ sao?”

Giọng Chu Uẩn Dương đã vương chút uể oải buồn ngủ.

“Dạ…”

Cảm nhận được giọng nói trầm ấm dịu dàng của chủ nhân bên tai, Mạnh Khê lấy hết can đảm gật đầu, một lần nữa kiên định bày tỏ mong muốn của mình.

“Được rồi, vậy anh sẽ ở lại với em thêm một lát nữa.”

Chu Uẩn Dương vươn ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào màn hình theo nhịp điệu chậm rãi, vỗ về lên lưng Mạnh Khê với lực độ vừa phải.

Hành động ấy làm Mạnh Khê nhớ lại ngày còn bé, vào những ngày cuối thu nóng nực thế này, mẫu thân cũng từng dịu dàng vỗ về lưng cậu, đưa cậu vào giấc ngủ say nồng.

Nhiều năm trôi qua, một lần nữa cảm nhận được hơi ấm ấy, khóe mắt Mạnh Khê rưng rưng lệ, nhưng rất nhanh đã bị gối đầu thấm hút mất dấu vết.

Hiện tại cậu đã có một người chủ nhân để dựa vào, tốt hơn nhiều so với cảnh bơ vơ không nơi nương tựa trước kia. Cậu phải học cách biết ơn và trân trọng những gì mình đang có.

Mạnh Khê nhắm mắt lại, trong lòng hạ quyết tâm sẽ chuẩn bị một món quà tặng chủ nhân để bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc.

Nhưng tặng gì bây giờ nhỉ?

Tất cả những gì cậu có hiện tại đều là do chủ nhân ban tặng. Thứ duy nhất Mạnh Khê có thể lấy ra chỉ có bản thân mình. Hay là làm một món đồ gì đó có ý nghĩa kỷ niệm để tặng ca ca?

Như vậy mỗi lần nhìn thấy món đồ đó, ca ca sẽ nhớ tới cậu.

Mạnh Khê quyết tâm xong, trút bỏ được gánh nặng trong lòng, rất nhanh chìm vào giấc ngủ sâu.

Ở thế giới bên kia, Chu Uẩn Dương vốn tưởng đã qua giờ ngủ thì sẽ khó vào giấc, không ngờ lắng nghe tiếng thở đều đều của Mạnh Khê, cơn buồn ngủ cũng nhanh chóng kéo đến, đưa hắn vào mộng đẹp.

Sáng sớm hôm sau, Chu Uẩn Dương dậy muộn hơn mọi ngày một chút. Cầm điện thoại lên xem giờ thì phát hiện máy đã sập nguồn tự bao giờ, may mà hắn có sạc dự phòng.

Cắm sạc điện thoại xong, Chu Uẩn Dương vệ sinh cá nhân rồi ra ngoài chạy bộ buổi sáng như thường lệ. Vì dậy muộn nên hắn chạy ít đi hai vòng, sau đó ghé nhà ăn ăn sáng, tiện thể mua luôn cho mấy đứa bạn cùng phòng hay ngủ nướng. Tiếp đó là đến giờ huấn luyện buổi sáng.

Vì vừa kết thúc giải thi đấu cấp tỉnh nên tâm lý mọi người có chút xao nhãng, đặc biệt là mấy thành viên đạt thành tích cao bắt đầu có dấu hiệu lười biếng luyện tập. Tổng huấn luyện viên tinh mắt phát hiện ra ngay, lôi những kẻ thái độ lồi lõm ra mắng cho một trận tơi bời khói lửa.

Trong đó có cả phần của Triệu Minh. Ai bảo tối qua y đi đêm không về, uống rượu với hội bóng rổ, kết quả sáng nay cứ gật gà gật gù, chẳng còn chút sức lực nào để tập luyện. Đen đủi thế nào lại bị tổng huấn luyện viên tóm được, lôi ra làm gương điển hình để răn đe.

Chu Uẩn Dương tuy không chọc giận tổng huấn luyện viên, nhưng thân là thành viên của viện thể dục, hắn cũng chỉ có thể đứng đó chịu trận nghe mắng cùng mọi người. Trong lúc lơ đãng, hắn lại không kìm được mà suy nghĩ xem vợ bé nhỏ trong game của mình đang làm gì.

Hôm nay Mạnh Khê dậy rất sớm. Tranh thủ lúc cả nhà chưa ai dậy, cậu nấu xong bữa sáng và ủ ấm trong nồi.

Bản thân cậu chỉ lấy tạm chút đồ ăn trong kho chứa của game lót dạ, sau đó đeo gùi tre lên lưng, rón rén ra khỏi nhà.

Hôm nay cậu muốn đi tìm người bạn chơi thân nhất thuở nhỏ, đó là Hồ Chiêu Đệ*, cô gái đã gả sang thôn bên cạnh mấy năm trước.

(*Tên nghĩa là “mong em trai”, lúc này tác giả ghi là Hồ Chiêu Đệ, nhưng từ chương sau trở đi tác giả lại ghi là Chiêu Đệ, nên mình dùng từ đầu luôn. Phán Đệ cũng giống như Chiêu Đệ vậy thường được gia đình trọng nam khinh nữ đặt cho cô con gái để mong có con trai)

Khi mẹ Mạnh Khê còn sống, nhà Hồ Chiêu Đệ và nhà Mạnh Khê là hàng xóm sát vách. Hai nhà lại có con cái trạc tuổi nhau nên Mạnh Khê và Hồ Chiêu Đệ chơi rất thân.

Tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang, Hồ Chiêu Đệ vừa tròn mười lăm tuổi cập kê đã bị gia đình gả sang thôn bên, nhà họ Hồ cũng chuyển đi không lâu sau đó.

Dù vậy, Mạnh Khê cũng không cắt đứt liên lạc với Hồ Chiêu Đệ. Để tránh mụ dì ghẻ Trương thị tham lam, cậu đã lén gửi nửa thất vải bông thượng hạng chỗ cô ấy. 

(*xin lỗi mình ko chắc là nửa tấm vải hay nửa súc/nửa cây vải nữa, nên giữ nguyên cách nói nửa thất)

Hôm nay cậu tranh thủ đi thăm Hồ Chiêu Đệ, tiện thể lấy lại nửa thất vải đó về.

Lúc này trời đã sáng rõ, Mạnh Khê rảo bước trên con đường mòn ở nông thôn. Cỏ cây hai bên đường đẫm sương sớm làm ướt đẫm cả gấu quần cậu.

Hết chương 9.