Chương 16Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Chu Uẩn Dương lúc này đang ngồi trên ghế sofa, hai tay ôm mặt, cả người toát lên vẻ bối rối và ảo não tột độ.
Người vừa nói chuyện với Mạnh Khê rõ ràng là con trai trăm phần trăm, vậy mà cái bụng lại to tròn căng mọng như thế, lại còn tỏa ra ánh hào quang của tình mẫu tử làm hắn suýt mù mắt.
Chuyện này thật phản khoa học.
À không, nếu thế giới này thực sự tuân theo khoa học thì hắn đã chẳng gặp được Mạnh Khê. Tam quan của Chu Uẩn Dương một lần nữa nổ tung, vụn vỡ tan tành. Những vết rạn từ lần trước còn chưa kịp vá lại, giờ đây lại chồng chất thêm vết thương mới.
Hắn có chút không biết phải đối mặt thế nào với ánh mắt đơn thuần và tràn đầy tin tưởng của Mạnh Khê trong video. Hắn đúng là đáng chết thật mà.
Dù tam quan đã nát bét, nhưng khi đối diện với Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương vẫn không để lộ nửa phần dị nghị. Ngẩng đầu lên, hắn vẫn là người ca ca đáng tin cậy trong mắt Mạnh Khê.
“Ca ca không sao đâu, chỉ là vừa nãy không cẩn thận va vào chân bàn, hơi đau chút thôi.”
Chu Uẩn Dương bịa đại một lý do. Thực ra hắn cũng không muốn lừa Mạnh Khê, nhưng đôi khi lời nói dối thiện ý là cần thiết.
“Vậy bây giờ ca ca còn đau không? Thuốc mỡ này hiệu nghiệm lắm đấy.”
Mạnh Khê vội vàng lấy hộp thuốc mỡ bôi đầu gối từ trong không gian hệ thống ra, giơ lên cho Chu Uẩn Dương xem.
“Ca ca bôi thử cái này đi, đầu gối ta cũng bôi thuốc này, bị phạt quỳ sưng to thế mà qua một đêm đã đỡ hẳn rồi…”
Mạnh Khê gấp gáp lo lắng nên lỡ miệng khai sạch chuyện mình bị Trương thị phạt quỳ.
“Cái gì đầu gối? Em bị phạt quỳ á? Lại là do mụ dì ghẻ độc ác kia làm đúng không? Có nghiêm trọng không? Kéo ống quần lên cho anh xem nào.”
Nghe tin Mạnh Khê bị phạt quỳ, Chu Uẩn Dương lập tức vứt hết sự bối rối ra sau đầu, sốt sắng quan tâm vết thương của cậu.
“Ca ca, chuyện từ hôm qua rồi, giờ ta không sao nữa đâu. Với lại ta đang ở ngoài đường, đầu gối thì… để về nhà rồi ta cho anh xem nhé.”
Mạnh Khê có chút ngượng ngùng. Giữa thanh thiên bạch nhật mà kéo ống quần lên cho đàn ông xem chân cẳng thì có vẻ không hay lắm, dù người đó là ca ca đang quan tâm cậu thật lòng.
“Nhưng mà ca ca này, thuốc mỡ này thực sự rất tốt, tin ta đi, thật đấy.”
Dù đang giải thích với Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê vẫn không quên quảng cáo công dụng của lọ thuốc mỡ.
“Được rồi, ca ca biết rồi, anh sẽ nhớ bôi thuốc. À đúng rồi Khê Bảo, người lúc nãy là ai thế?”
Chu Uẩn Dương vốn chỉ đang lừa Mạnh Khê là mình bị thương, giờ thấy chủ đề đã chuyển sang mình, hắn liền qua loa cho xong chuyện rồi bắt đầu dò hỏi về người đàn ông mang thai kia.
“Đó là Đinh ca nhi ở nhà bên cạnh. Anh ấy gả sang đây cũng gần ba năm rồi, giờ sắp sinh đứa thứ hai rồi đấy.”
Mạnh Khê không biết thế giới bên phía Chu Uẩn Dương chỉ có hai giới tính nam và nữ, cậu cứ đinh ninh bên đó cũng giống bên mình, ngoài nam nữ ra còn có ca nhi – những người có vẻ ngoài giống nam giới nhưng lại có khả năng mang thai sinh con.
“Ca nhi…? Chẳng lẽ không phải là con trai sao?”
Chu Uẩn Dương chợt nhận ra khái niệm “ca nhi” mà Mạnh Khê nói với khái niệm “con trai” bên phía hắn hoàn toàn không giống nhau.
“Ca nhi sao có thể là nam tử được, ca nhi là ca nhi chứ. Ca nhi cũng giống như nữ tử, đều được cưới về để sinh con đẻ cái, lo liệu việc nhà, nối dõi tông đường cho phu quân.”
Mạnh Khê nghĩ rằng Chu Uẩn Dương sinh ra trong gia đình quyền quý, xung quanh chỉ toàn nữ quyến và tỳ nữ, chưa từng gặp ca nhi bao giờ nên mới không biết đến sự tồn tại của họ.
“Chẳng qua số lượng ca nhi ít hơn nữ tử rất nhiều, khả năng sinh dục cũng kém hơn. Thường thì nhà nghèo mới cưới ca nhi, hoặc ca nhi nào dung mạo xinh đẹp thì được phú thương nạp làm tiểu thiếp. Ca ca gia thế phi phàm chưa từng gặp ca nhi cũng là chuyện bình thường.”
Thấy Chu Uẩn Dương trong màn hình vẫn còn ngơ ngác, Mạnh Khê bèn kể tiếp về nguồn gốc của ca nhi.
“Nghe nói từ mấy trăm năm trước, khi triều Đại Vũ còn chưa thành lập, thế gian này chỉ có nam nhân và nữ nhân chứ không có ca nhi. Nhưng thời đó chiến tranh loạn lạc, chư hầu tranh bá, dân chúng lầm than, thiên tai nhân họa liên miên. Rất nhiều nữ nhân chân yếu tay mềm không có khả năng tự vệ đã bỏ mạng trước khi kịp thành gia lập thất.
Đến khi chiến tranh kết thúc, những người lập quốc mới tá hỏa nhận ra trong cả nước chẳng còn mấy nữ nhân để sinh con đẻ cái. Họ vội vàng ban hành hàng loạt chính sách ưu đãi cho nữ giới, nhưng số lượng nữ nhân vẫn quá ít ỏi. Cực chẳng đã, rất nhiều nam nhân đành phải nương tựa vào nhau mà sống.
Có lẽ trời cao không nỡ để loài người tuyệt diệt, nên dần dần xuất hiện ca nhi. Tuy mang hình hài nam nhi nhưng họ lại có khả năng mang thai sinh con…”
Mạnh Khê thao thao bất tuyệt kể một tràng kiến thức về ca nhi, đến khi thấy Chu Uẩn Dương trong video gật gù ra chiều đã hiểu thì mới dừng lại.
“Thì ra là thế. Cảm ơn Khê Bảo đã giải thích cho ca ca, Khê Bảo thông minh thật đấy.”
“Ca ca đừng khen ta, mấy chuyện này đều là do mẫu thân kể cho ta nghe thôi.”
Mạnh Khê cảm thấy mình chẳng làm gì to tát, tự dưng lại được Chu Uẩn Dương khen ngợi hết lời, đôi má gầy gò của cậu thoáng ửng hồng. Tiếc là cậu đang cúi đầu nên Chu Uẩn Dương không nhìn thấy.
Qua lời giải thích của Mạnh Khê, tuy Chu Uẩn Dương vẫn lơ mơ về cấu tạo sinh lý của ca nhi, nhưng hắn không bỏ lỡ chi tiết Đinh ca nhi gọi Mạnh Khê là “Khê ca nhi”. Vậy chắc chắn Mạnh Khê cũng thuộc loại người có thể sinh con.
Cõi lòng Chu Uẩn Dương rối bời hỗn độn không chỗ phát tiết, ngàn vạn lời muốn nói cuối cùng chỉ có thể cô đọng thành một câu chửi thề trong đầu.
Không biết biểu cảm trên mặt Chu Uẩn Dương đã khiến Mạnh Khê hiểu lầm điều gì. Cậu nhóc đang thẹn thùng bỗng chốc tái mét mặt mày, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, khóe miệng trễ xuống. Cậu cất giọng run rẩy pha lẫn chút sợ hãi:
“Ca ca, có phải anh chê Tiểu Khê chỉ là một ca nhi vô dụng không? Dù sao bây giờ triều Đại Vũ cũng đã có rất nhiều nữ tử, thực ra không cần đến sự tồn tại kỳ quặc như ca nhi nữa. Việc sinh sản đã có các cô nương lo, chỉ những nhà nghèo hèn không cưới nổi vợ mới đành chấp nhận lấy ca nhi… Gia thế và địa vị của ca ca hiển hách tôn quý như vậy, một tiểu ca nhi nhà nông nghèo hèn như Tiểu Khê chắc chắn không dám trèo cao. Tiểu Khê không mong cầu gì nhiều, chỉ xin ca ca thỉnh thoảng nhớ tới Tiểu Khê, rủ lòng thương xót Tiểu Khê một chút là đủ rồi.”
Càng nói, vành mắt Mạnh Khê càng đỏ hoe, ánh lệ long lanh chực trào nơi đáy mắt.
Cậu biết mình và ca ca là hai người thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Dù không còn thú cưng là cậu nữa, ca ca vẫn sẽ có vô số người khác sẵn lòng làm thú cưng cho anh ấy. Nhưng nếu cậu mất đi ca ca, cậu sẽ chẳng còn gì cả.
Tuy ca ca chưa từng nói sẽ bỏ rơi cậu, nhưng Mạnh Khê vẫn luôn nơm nớp lo sợ một ngày nào đó Chu Uẩn Dương sẽ chán ghét cậu, thu lại tất cả sự sủng ái và thiên vị, đẩy cậu trở về thế giới cô độc lạnh lẽo trước kia.
Mạnh Khê cắn chặt môi, cố kìm nén không để nước mắt rơi xuống. Cậu không muốn để Chu Uẩn Dương nhìn thấy bộ dạng xấu xí khi khóc lóc của mình.
“Khê Bảo, mau nhả ra nào.”
Chu Uẩn Dương không ngờ Mạnh Khê lại có suy nghĩ tự ti đến mức hèn mọn như vậy. Nhìn đôi môi vốn hồng nhuận của cậu nhóc trong video bị cắn đến trắng bệch, thậm chí còn hằn sâu dấu răng, Chu Uẩn Dương xót xa vội vàng bảo cậu buông ra.
Mạnh Khê giật mình bởi giọng điệu nghiêm túc của Chu Uẩn Dương. Ngay khoảnh khắc cậu buông lỏng hàm răng theo phản xạ, những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu trong hốc mắt cũng trào ra, rơi xuống nền đất và biến mất không dấu vết, chẳng ai hay biết.
“Khê Bảo, ai nói với em là anh chê bai ca nhi? Anh chẳng qua… chẳng qua là lần đầu tiên nghe nói đến chuyện lạ này nên có chút ngạc nhiên thôi. Sao vào mắt em lại thành chê bai rồi? Khê Bảo, cái tội danh này anh không gánh nổi đâu nhé.”
Chu Uẩn Dương không ngờ trong mắt Mạnh Khê, hắn lại là loại tra nam có mới nới cũ, thấy sắc quên tình như thế. Nhà họ Chu xưa nay toàn sinh ra tình thánh chung thủy đấy nhé.
Khoan đã, đi xa quá rồi, hắn với Mạnh Khê đã có quan hệ gì đâu.
Từ khi biết Mạnh Khê là người thật, Chu Uẩn Dương đã không thể coi cậu như một chuỗi dữ liệu trò chơi hay một nhân vật trong sách để tùy ý đối xử nữa. Hắn đã suy nghĩ rất nhiều và quyết định cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.
Qua mấy ngày tiếp xúc, hắn nhận thấy tuy Mạnh Khê miệng gọi hắn là ca ca thân mật, nhưng thái độ lại luôn hạ mình xuống mức thấp nhất, lúc nào cũng sợ đắc tội vị thiếu gia cao quý là hắn.
Hai người họ hoàn toàn ở thế bất bình đẳng. Dù Chu Uẩn Dương đã không ít lần bảo Mạnh Khê đừng quá khúm núm cẩn trọng với hắn, nhưng lần nào cậu nhóc cũng vâng dạ lia lịa rồi đâu lại vào đấy.
Chu Uẩn Dương biết làm sao được, đành phải chiều theo ý đối phương thôi. Dù sao họ quen nhau chưa được một tuần, hắn chỉ có thể tự an ủi mình rằng cứ từ từ rồi khoai sẽ nhừ.
Dù cách biệt thời không khiến họ không thể thành người yêu, thì sau này làm anh em, bạn bè tri kỷ xuyên không gian cũng là một lựa chọn không tồi mà.
Thấy Chu Uẩn Dương quả thực không có thành kiến gì với giới tính ca nhi, Mạnh Khê mới thực sự yên tâm. Ngẩng đầu nhìn sắc trời đã muộn, cậu lau khô nước mắt, đeo gùi cỏ heo lên vai đi về nhà.
“Ca ca, anh ăn tối chưa?”
“Chưa, hôm nay ca ca hơi bận, em không nhắc thì anh cũng quên béng mất.”
Chu Uẩn Dương nhìn đồng hồ, thấy đã gần 8 giờ tối. Hắn lười xuống lầu, nhưng trong phòng trọ mới này chẳng có nguyên liệu gì để nấu nướng, cuối cùng đành quyết định gọi đồ ăn ngoài.
“Ca ca, không ăn tối là không được đâu. Dù bận đến mấy thì sức khỏe vẫn là quan trọng nhất.”
Mạnh Khê là người hiểu rõ nhất cái cảm giác đói bụng cồn cào khó chịu thế nào, cậu không muốn ca ca cũng phải chịu đựng nỗi khổ ấy.
“Khê Bảo nói đúng, sau này anh sẽ không thế nữa.”
Chu Uẩn Dương thu nhỏ khung video lại, đang định mở ứng dụng đặt đồ ăn thì phát hiện nhiệm vụ “tìm hiểu sâu” vốn dĩ tiến triển chậm như rùa bò, nay bỗng nhiên nhảy vọt lên 60% từ lúc nào không hay.
“Chẳng lẽ ‘tìm hiểu sâu’ ở đây là hiểu theo nghĩa đen, tức là tìm hiểu sâu về thế giới quan, gia thế, bối cảnh của đối phương sao? Chứ không phải là tìm hiểu nội tâm hư vô mờ mịt kia?”
Chu Uẩn Dương vừa gãi đầu suy nghĩ, vừa tiện tay đặt một hộp cơm rang.
Trong lúc chờ cơm đến, Chu Uẩn Dương tranh thủ giới thiệu về gia đình, bối cảnh của mình cho Mạnh Khê, cậu đang vừa nghe vừa dọn dẹp nhà cửa. Sau khi được giải thích các kiến thức hiện đại bằng ngôn ngữ cổ đại dễ hiểu, Mạnh Khê càng thêm thấm thía thân phận của Chu Uẩn Dương tôn quý đến nhường nào.
Hết chương 16.