Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 17



Chương 17Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Thành viên trong gia đình Chu Uẩn Dương tuy không nhiều, nhưng người nào nói ra cũng đều là nhân vật tài ba đại sĩ. Trong ấn tượng của Mạnh Khê, chỉ có những gia tộc quyền quý trong kịch hát mới có thể sánh được với nhà Chu Uẩn Dương.

Huống chi bản thân Chu Uẩn Dương còn là một sinh viên đại học, theo lời giải thích của hắn thì thân phận ấy có thể sánh ngang với tiến sĩ ở thời đại của cậu. Tiến sĩ – một danh xưng xa vời vợi biết bao. Ở trấn trên quê cậu, ai đỗ được tú tài đã là chuyện kinh thiên động địa, cả huyện này may ra chỉ có quan huyện đại nhân mới xuất thân từ tiến sĩ mà thôi.

Mạnh Khê vừa nghe Chu Uẩn Dương kể về gia thế, vừa mơ màng làm việc nhà. Cũng may những việc này cậu đã làm quen tay, nên dù đầu óc có chút lơ đễnh thì chân tay vẫn làm đâu ra đấy.

Sau khi Chu Uẩn Dương giới thiệu xong về bối cảnh thế giới của mình, hắn mở bảng nhiệm vụ ra xem thì thấy tiến độ đã vọt lên 90%. Tuy nhiên, 10% còn lại dù hắn có cố gắng thế nào cũng không nhích thêm được. Đúng lúc cơm hộp được giao tới, hắn quyết định tạm gác nhiệm vụ sang một bên.

Vừa ăn cơm rang, Chu Uẩn Dương vừa treo điện thoại chờ Mạnh Khê làm xong việc nhà. Hắn vẫn chưa quên chuyện muốn kiểm tra vết thương ở đầu gối do bị phạt quỳ của cậu, không biết tình hình có nghiêm trọng không.

Chu Uẩn Dương đã từng nghĩ nát óc xem trong game có cách nào giúp Mạnh Khê thoát khỏi nanh vuốt của mụ dì ghẻ độc ác kia không. Đáng tiếc, ngoài mấy cách chơi đã mở khóa, chẳng có gì thực sự giúp được Mạnh Khê thoát ly khỏi cái gia đình tệ hại ấy.

Hết cách, Chu Uẩn Dương đành cố gắng bù đắp cho Mạnh Khê bằng những phương diện khác, có như vậy lòng hắn mới đỡ áy náy phần nào.

Mạnh Khê nhanh nhẹn thu dọn bát đũa cả nhà vừa ăn xong, sau đó cầm chổi quét dọn sạch sẽ sân nhà. Cuối cùng là đun nước nóng cho Trương thị và Mạnh Tuyền tắm rửa.

Còn cha và Tống Hổ thì cứ múc nước trong chum ra tắm ào cái là xong. Hôm nay trời nóng bất thường, cái nóng của mùa thu vẫn còn rất gay gắt nên tắm nước lạnh lại càng thoải mái. Chỉ có Trương thị là phụ nữ và Mạnh Tuyền còn nhỏ nên mới cần dùng nước ấm.

Mạnh Khê thầm thấy may mắn vì dù sống trong núi sâu nhưng cũng không thiếu nước, nếu không bắt cậu mấy ngày không tắm, chắc chắn người cậu sẽ bốc mùi khó chịu lắm.

Từ khi có “chủ nhân” Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê bắt đầu để ý đến hình tượng của bản thân hơn. Đặc biệt là sau khi biết đối phương cao lớn uy mãnh, tuấn tú tiêu sái lại có địa vị bất phàm, Mạnh Khê sùng bái Chu Uẩn Dương chẳng khác nào thiên thần hạ phàm – một vị thiên thần chuyên đến để cứu rỗi cuộc đời cậu.

Dù điều kiện sống có khó khăn đến đâu, cậu cũng không muốn để lộ bộ dạng lôi thôi trước mặt Chu Uẩn Dương, sợ sẽ làm bẩn đôi mắt tôn quý của ngài ấy.

Nhưng mà, dù là thiên thần thì cũng đâu nên nhìn chằm chằm người ta tắm rửa chứ?

“Ca ca… Ta… ta chuẩn bị tắm rửa… Anh có thể… tạm thời tắt bức tranh đi được không?”

Dù trong bếp không thắp nến, nhưng ánh lửa ấm áp hắt ra từ bếp lò vẫn đủ soi rõ khuôn mặt đỏ bừng như quả táo chín của Mạnh Khê, khiến cậu trông càng thêm ngượng ngùng, đáng yêu.

Là một tiểu ca nhi chưa xuất giá, việc phải lắp bắp đưa ra yêu cầu khó nói này với một người đàn ông như Chu Uẩn Dương đã ngốn hết sạch dũng khí của Mạnh Khê.

Dù đối phương là chủ nhân, nhưng thân thể cậu cũng không thể để người ta tùy tiện nhìn ngó. Cậu chỉ muốn giữ gìn sự trong sạch cho phu quân tương lai của mình.

Chu Uẩn Dương tuy là chủ nhân, nhưng chưa chắc đã là phu quân tương lai của cậu. Mạnh Khê rất biết thân biết phận, Chu Uẩn Dương là người cậu vĩnh viễn không thể với tới. Người ta sau này chắc chắn sẽ cưới một tiểu thư khuê các môn đăng hộ đối, chứ không phải một ca nhi nhà nông thấp kém như cậu.

Cho nên cậu chỉ mong sau khi trò chơi kết thúc, hệ thống sẽ ban cho cậu một hán tử nông dân thật thà, chất phác. Cậu sẽ sinh cho người đó hai đứa con, rồi cả đời sống bình dị bên nhau là đủ.

Nguyện vọng của Mạnh Khê nhỏ bé lắm, cậu chẳng dám mơ mộng cao xa.

“Khê Bảo ơi, em oan cho anh quá. Ta chỉ muốn xem vết thương ở đầu gối em thế nào thôi, tuyệt đối không có ý đồ xấu xa gì đâu, anh xin thề với trời đấy.”

Chu Uẩn Dương thề thốt đảm bảo, làm như cái gã đàn ông vừa nãy định im lặng không nói tiếng nào, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào màn hình định xem trộm Mạnh Khê tắm không phải là hắn vậy.

Thực ra chủ yếu là hắn tò mò thật sự, muốn biết một tiểu ca nhi có thể sinh con thì cấu tạo sinh lý rốt cuộc khác gì so với đàn ông bình thường.

Nhưng chuyện này đúng là hắn sai. Nếu Mạnh Khê đã lên tiếng yêu cầu, Chu Uẩn Dương quyết định sẽ làm một trang quân tử chính hiệu.

“Xin lỗi ca ca nhé, là Tiểu Khê hiểu lầm. Nhưng mà đầu gối ta thật sự không sao đâu, anh xem này, chỉ còn chỗ này hơi tím thôi, đỡ hơn lúc tím cả đầu gối nhiều rồi.”

Mạnh Khê rất dễ dỗ, Chu Uẩn Dương nói gì cậu cũng tin sái cổ, lại còn ngây ngốc xin lỗi ngược lại hắn. Thấy Chu Uẩn Dương vẫn lo lắng cho vết thương của mình, trong lòng cậu cảm động vô cùng, vội vàng kéo ống quần rộng thùng thình lên, để lộ đôi cẳng chân thon thả trắng nõn và cái đầu gối bầm tím đáng thương.

“Thế này mà gọi là đỡ nhiều rồi á? Sao nhìn vẫn nghiêm trọng thế?”

Chu Uẩn Dương vốn tưởng đầu gối Mạnh Khê chỉ bị va đập nhẹ lúc bị phạt quỳ, nhưng khi nhìn thấy mảng bầm tím đó, hắn biết ngay là do quỳ quá lâu khiến máu tụ lại không tan được.

“Ca ca, thật sự đỡ nhiều rồi mà. Ta không lừa anh đâu. Thuốc mỡ ca ca cho dùng tốt lắm, ta sắp dùng hết rồi đây này.”

Chu Uẩn Dương nhìn hộp thuốc mỡ, thấy hộp bé tẹo, bôi cả đầu gối lẫn cẳng chân diện tích lớn thế kia thì dùng hai ba lần là hết sạch rồi.

Thế là hắn vội vàng lướt cửa hàng hệ thống xem có loại thuốc nào chuyên trị vết bầm tím không.

Rất nhanh, Chu Uẩn Dương tìm được một loại thuốc đặc trị. Hướng dẫn sử dụng ghi là hiệu quả rất tốt, nhưng cần phải làm nóng thuốc rồi xoa bóp kỹ vào da mới được.

“Em thử dùng cái này xem, anh mới mua đó, nghe nói tốt lắm. Nhưng nhớ là phải dùng tay xoa bóp thuốc cho ngấm vào da nhé.”

Chu Uẩn Dương mua xong liền bỏ vào kho chứa đồ, Mạnh Khê bên kia có thể lấy ra dùng ngay.

Là dân thể thao, chấn thương với Chu Uẩn Dương là chuyện thường như cơm bữa, riết rồi thành quen, hắn khá rành rẽ mấy thủ pháp xoa bóp thuốc. Vừa nhìn động tác của Mạnh Khê, hắn biết ngay cậu chẳng dám dùng sức.

“Không phải xoa như thế đâu Khê Bảo, em xoa thế thì có lực gì. Tuy lúc xoa thuốc sẽ hơi đau một chút, nhưng phải xoa cho thuốc ngấm sâu vào trong thì vết thương mới nhanh khỏi được.”

Vừa nói, Chu Uẩn Dương vừa bật chế độ tương tác, trực tiếp ra tay hướng dẫn Mạnh Khê cách xoa thuốc.

Nhưng Chu Uẩn Dương quên mất một điều quan trọng: Mạnh Khê là một tiểu ca nhi da thịt non mềm, chứ không phải đám bạn trâu bò mình đồng da sắt ở đội thể dục của hắn. Thế nên theo thói quen, vừa chạm vào hắn đã dùng lực khá mạnh, khiến Mạnh Khê đau điếng hét lên.

“A! Đau quá!”

Tiếng kêu đau đớn xen lẫn nức nở của Mạnh Khê vang lên bên tai khiến Chu Uẩn Dương giật mình nhận ra mình vừa nhiệt tình thái quá thành ra phá hoại. Rõ ràng muốn giúp em nó xoa thuốc, sao lại thành ra làm người ta đau đến phát khóc thế này?

“Xin lỗi, xin lỗi em! Khê Bảo, là ca ca không tốt, lỡ tay dùng sức mạnh quá. Xin lỗi, giờ em thấy thế nào rồi?”

Chu Uẩn Dương cuống quýt xin lỗi, chỉ sợ lực tay như trâu bò của mình làm vết thương của Mạnh Khê nghiêm trọng hơn. Tiếc là giờ không tìm được bác sĩ, chứ không Chu Uẩn Dương thật sự muốn đưa Mạnh Khê đi khám cho yên tâm.

Mạnh Khê đau đến mức không thốt nên lời, chỉ biết ôm lấy đầu gối, cắn răng chịu đựng cơn đau buốt óc. Mất một lúc lâu cậu mới dần hoàn hồn sau cơn đau dữ dội.

Chu Uẩn Dương luống cuống tay chân, không dám chạm vào Mạnh Khê nữa. Hắn lục tung trong game xem có cách nào giúp Mạnh Khê giảm đau không, nhưng tìm mãi chẳng thấy sợi len nào.

Hắn chỉ còn biết trơ mắt nhìn qua màn hình mà lo lắng suông. Cái game rác rưởi này, có giỏi thì đưa Mạnh Khê sang đây, hoặc cho hắn xuyên qua đó đi! Thứ game rác chỉ biết mỗi trò hút máu làm tiền là giỏi. Chu Uẩn Dương tức điên đến mức muốn tìm chỗ khiếu nại.

Nhưng ý nghĩ đó chỉ lóe lên rồi tắt, ai bảo Mạnh Khê tiểu đáng thương còn đang nằm trong tay bọn họ chứ.

Lần đầu tiên Chu Uẩn Dương thấm thía cảm giác bị người khác nắm thóp, chỉ có thể mặc người ta xoay vần.

“Ca ca… hức… ta đỡ hơn rồi…”

Mạnh Khê nức nở, nước mắt không kìm được cứ thế lăn dài từng giọt lớn. Hàng mi dài đẫm lệ bết lại thành từng cụm, rũ xuống mí mắt ướt át, trông cậu như một chú cún con bị rơi xuống nước, vừa đáng thương lại vừa đáng yêu hết mức.

“Ừ, Khê Bảo của anh kiên cường lắm. Sau này em tự bôi thuốc nhé, tay ca ca mạnh quá, Khê Bảo chịu không nổi.”

Chu Uẩn Dương bị cái game này hành hạ đến mức chẳng còn sức mà giận nữa. Từng giọt nước mắt của Mạnh Khê rơi xuống như những viên trân châu nện thẳng vào lòng hắn, không quá đau nhưng lại để lại ấn tượng sâu sắc khó phai.

“Không sao đâu, Tiểu Khê không trách ca ca đâu. Tiểu Khê biết ca ca không cố ý mà, lần sau anh chú ý một chút là được rồi.”

Mạnh Khê rõ ràng vẫn còn đau đến mức phải hít hà, nhưng vẫn cố dùng giọng nói nghẹn ngào để an ủi Chu Uẩn Dương.

Chu Uẩn Dương đỡ trán. Hắn thật không biết cái game này đào đâu ra một bảo bối tuyệt chủng như Mạnh Khê. Trái tim sắt đá của chàng trai thể thao lập tức tan chảy thành vũng nước.

“Đều là lỗi của ca ca, sau này ca ca nhất định sẽ chú ý. Cảm ơn Khê Bảo đã tha thứ cho anh. Thôi em bôi thuốc tiếp đi, anh tắt video đây để em còn đi tắm rửa.”

“Vâng, tạm biệt ca ca.”

“Tạm biệt em.”

Chu Uẩn Dương ấn nút ngắt kết nối, cuộc gọi video lập tức tắt ngấm, khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạnh Khê cũng biến mất khỏi màn hình điện thoại.

Làm xong tất cả, Chu Uẩn Dương nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tối đen, ngẩn ngơ ngồi trên ghế sofa một lúc lâu, không biết đang suy nghĩ điều gì. Lượng thông tin tiếp nhận trong một buổi chiều tối nay còn đặc sắc hơn cả 20 năm cuộc đời hắn cộng lại, hắn cần thời gian để tiêu hóa.

Không biết qua bao lâu, Chu Uẩn Dương nhìn đồng hồ thấy đã muộn mới đứng dậy đi vào phòng tắm rửa mặt.

Ở bên kia, sau khi tạm biệt Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê đợi đến khi bức tranh trước mặt hoàn toàn biến mất mới dám lộ ra biểu cảm đau đớn đến méo mó mặt mày. Cậu sợ nếu ca ca nhìn thấy sẽ càng thêm tự trách.

Hết chương 17.