Chương 24Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
“Sao mà hỏng được? Lúc đưa cho mày tao đã bóp thử rồi, kêu to lắm mà. Chắc chắn là mày chống đẩy không đúng kỹ thuật, ngực chưa chạm hẳn vào con vịt chứ gì.”
Triệu Minh khăng khăng bảo vệ uy tín của con vịt (và của mình), nhất quyết không tin nó hỏng.
Chu Uẩn Dương bán tín bán nghi, tự tay bóp thử xem sao.
Mạnh Khê vừa mới hoàn hồn sau cú “áp bức” từ cơ ngực của Chu Uẩn Dương thì lại bị bàn tay to lớn bóp chặt. Cậu vội vàng tập trung ý thức, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của một con vịt đồ chơi.
“Chíp!” – Một tiếng kêu ngắn ngủi nhưng đầy vẻ non nớt vang lên ngay khi Chu Uẩn Dương bóp mạnh.
“Thấy chưa, tao đã nói là không hỏng mà. Do mày ăn gian, ngực chưa chạm đất đấy. Đừng tưởng qua mặt được tao nhé, con vịt này là trọng tài công tâm nhất đó.”
Triệu Minh nhún vai đắc ý.
Chu Uẩn Dương gãi đầu, cảm thấy có gì đó sai sai nhưng không giải thích được, đành đặt con vịt xuống sàn, chuẩn bị làm lại từ đầu.
“Nào, đếm lại từ một nhé.”
“Nói ít thôi, bắt đầu đi.”
Chu Uẩn Dương bắt đầu hạ người xuống. Nhưng lần này, điều bất ngờ đã xảy ra. Ngực hắn vừa mới chạm nhẹ vào con vịt, chưa kịp dùng lực ép xuống thì con vịt đã kêu ré lên một tiếng dài:
“Chípppppp ——”
Chu Uẩn Dương đang ngà ngà say nên cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, miễn nó kêu là được. Một cái, hai cái… mười cái chống đẩy nhanh chóng hoàn thành.
Lần này Mạnh Khê đã chuẩn bị tâm lý. Nhìn khối cơ ngực vạm vỡ như núi Thái Sơn ập xuống mặt mình, cậu nhắm tịt mắt chịu đựng sự chà đạp đầy áp lực ấy, nhưng vẫn không quên nhiệm vụ cao cả là hét lên thay cho con vịt.
Cuộc chiến rượu chè kéo dài đến tận đêm khuya. Mạnh Khê cũng không nhớ mình trở về cơ thể lúc nào. Sau khi vượt qua cảm giác xấu hổ ban đầu, cậu buông xuôi, chấp nhận số phận làm một con vịt kêu “chíp chíp” vô cảm.
Đêm đó, Mạnh Khê nằm mơ thấy mình biến thành con vịt vàng thật, bị bàn tay to lớn của ca ca n*n b*p đủ kiểu. Mãi đến khi ánh nắng chói chang chiếu vào phòng, cậu mới tỉnh dậy, cảm nhận được sự tồn tại chân thực của cơ thể mình.
Nhớ lại trải nghiệm siêu thực đêm qua, Mạnh Khê thở dài thườn thượt, lòng đầy cảm xúc hỗn độn khó tả.
Nhưng nghĩ lại thì cũng may, hệ thống đưa cậu đi sau khi cậu đã hoàn thành xong chiếc túi thơm. Chứ không thì món quà này chắc còn lâu mới xong.
Mạnh Khê lấy túi thơm từ trong kho ra, ngắm nghía kỹ lưỡng, thấy không có chỗ nào cần sửa thì cẩn thận giấu vào trong vạt áo trước ngực.
Cậu sợ lát nữa ca ca tỉnh dậy, kiểm tra kho chứa đồ mà thấy nó thì hỏng hết kế hoạch bất ngờ. Tốt nhất là mang theo bên người cho chắc ăn.
Vệ sinh cá nhân xong xuôi, Mạnh Khê bắt đầu một ngày mới như thường lệ.
Chu Uẩn Dương tỉnh dậy khi đồng hồ đã điểm gần 12 giờ trưa. Hậu quả của cơn say đêm qua ập đến: đầu đau như búa bổ, hai tay nhức mỏi rã rời, bụng dạ nôn nao khó chịu.
Người ngợm thì nồng nặc mùi rượu chua loét khiến kẻ ưa sạch sẽ như hắn suýt nôn tại chỗ.
Liếc nhìn Triệu Minh vẫn đang ngủ say như chết trên giường, Chu Uẩn Dương mặc kệ, vớ lấy quần áo đi thẳng vào phòng tắm.
Tắm xong, đầu óc tỉnh táo hơn đôi chút, Chu Uẩn Dương thề với lòng mình từ nay cạch mặt không bao giờ uống rượu với tên sâu rượu Triệu Minh nữa. Hại người hại cả mình.
“Ái chà, Dương ca dậy rồi hả? Phùng Tĩnh nấu cháo rau củ đấy, ra ăn chút cho ấm bụng. Trên bàn có nước chanh mật ong giải rượu nữa.”
Trang Hành thấy Chu Uẩn Dương xuống lầu liền múc cho hắn một chén cháo.
“Cảm ơn hai đứa mày nha. Hôm qua tao không làm trò gì mất mặt chứ?”
Chu Uẩn Dương uống ngụm nước chanh cho nhuận họng rồi mới bắt đầu ăn cháo.
“Không đâu, hôm qua mày với Triệu Minh say như chết, nằm im thin thít. Tao với Phùng Tĩnh phải khiêng hai thằng bây lên lầu đấy.”
Trang Hành ngồi xuống ghế, giả vờ lau mồ hôi trán.
“Không biết hai người ăn cái gì mà nặng thế, suýt thì đè bẹp tao với Mắt Kính Nhỏ.”
Hai thanh niên mọt sách mà phải khiêng hai con trâu mộng dân thể thao thì đúng là quá sức thật.
“Thì cũng ăn cơm như bọn mày thôi. Thế nên mới bảo bọn mày chịu khó tập thể dục vào. À mà Phùng Tĩnh đâu rồi?”
“Nó về trường từ sớm rồi, bảo bên Hội sinh viên có việc gấp. Tao cũng phải đi đây, bạn gái đang đợi ở quảng trường trung tâm rồi. Chẳng qua đợi bọn mày dậy xem sống chết thế nào thôi.”
Trang Hành đứng dậy vươn vai.
“Lát nữa Triệu Minh dậy thì mày bảo nó ăn chút gì rồi hẵng về nhé.”
“Ok, mày cứ đi đi, tao lo được.”
Chu Uẩn Dương gật đầu.
Thấy Chu Uẩn Dương đã lại sức, Trang Hành yên tâm thay giày rồi rời đi.
Chu Uẩn Dương lùa vội bát cháo đã nguội bớt, chợt nhớ ra đã một ngày một đêm mình chưa vào thăm Mạnh Khê.
Vội vàng mở game, gọi video, đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh.
“Khê Bảo đang làm gì đấy?”
“Ca ca, anh đến rồi! Ta đang nghe lời anh, ngoan ngoãn sắc thuốc đây nè.”
Mạnh Khê không dám sắc thuốc trong nhà, sợ mùi thuốc nồng nặc bị Trương thị phát hiện.
Nên cậu tranh thủ buổi trưa vắng người, trốn lên núi, kê mấy tảng đá làm bếp tạm để sắc thuốc.
Cách này khá vất vả, Mạnh Khê nóng đầy mồ hôi, mặt mũi lem luốc nhọ nồi như chú mèo con vừa chui ra từ đống than.
“Khê Bảo ngoan lắm. Để ca ca xem có cách nào giúp em không nhé.”
Chu Uẩn Dương thu nhỏ màn hình video, lướt cửa hàng hệ thống tìm xem có dụng cụ sắc thuốc tự động không. Tìm không thấy đâu, nhưng hắn lại phát hiện tài khoản của mình bị trừ một khoản tiền kha khá.
Kiểm tra lịch sử giao dịch, hắn tá hỏa phát hiện tối qua mình đã mua một đống đồ phát sáng tặng Mạnh Khê vào lúc hơn 9 giờ tối – lúc hắn đang chuẩn bị nhập cuộc nhậu với Triệu Minh. Hắn hoàn toàn không có chút ký ức nào về việc này.
Để chắc chắn không còn chuyện gì điên rồ xảy ra trong lúc say, Chu Uẩn Dương kiểm tra lại toàn bộ game một lượt. Và hắn phát hiện thêm hai điều bất ngờ nữa mà lúc tỉnh táo hắn không hề để ý.
Một là độ thân mật với Mạnh Khê đã đạt cấp 6, mở khóa tính năng “Nhập hồn”. Kinh ngạc hơn là kỹ năng này đang trong thời gian hồi chiêu.
Điều đó có nghĩa là hắn đã sử dụng nó trong lúc say bí tỉ.
Tính theo thời gian hồi chiêu thì lúc sử dụng kỹ năng chính là lúc hắn đang thi đấu với Triệu Minh.
Trời ơi, rốt cuộc tối qua hắn đã làm cái gì vậy trời?!
Điều thứ hai là nhiệm vụ nhánh “Tìm hiểu sâu về nhau” vốn dĩ còn thiếu 10% nữa mới xong, nay đã đạt 100%.
【 Chúc mừng người trải nghiệm hoàn thành nhiệm vụ nhánh 2, mở khóa chức năng TRUYỀN TỐNG VẬT PHẨM HAI CHIỀU qua kho chứa đồ. (Giới hạn 5 lần/ngày). 】
Chu Uẩn Dương ôm trán, cố gắng tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ này.
Chuyện nhập hồn tạm gác lại đã, dù sao cũng đang hồi chiêu, muốn thử lại cũng chưa được.
Hắn tập trung vào tính năng truyền tống vật phẩm nghe có vẻ đậm chất khoa học viễn tưởng kia.
Nhớ đến 5 quả hạnh vẫn nằm trong kho, Chu Uẩn Dương thử chạm vào biểu tượng quả hạnh trên màn hình.
Lần này không có thông báo lỗi mà hiện ra hai lựa chọn:
【 HỦY BỎ 】 【 TRUYỀN TỐNG 】
Hít một hơi thật sâu, Chu Uẩn Dương ấn vào 【 TRUYỀN TỐNG 】.
Một luồng sáng trắng lóe lên, trên mặt bàn trống trơn trước mặt hắn bỗng xuất hiện 5 hạt hạnh nhân y hệt như trong game.
Chu Uẩn Dương dụi mắt, tưởng mình vẫn còn say.
Nhưng khi cầm hạt hạnh nhân lên cắn thử, vị chua ngọt đặc trưng lan tỏa trong miệng, hắn buộc phải thừa nhận đây là sự thật, không phải ảo giác.
Và khi hắn muốn đưa đồ vật từ thế giới thực vào game, chỉ cần bật chế độ quét kho, hướng camera vào vật phẩm và chụp.
Ánh sáng trắng lóe lên, 4 hạt hạnh nhân còn lại trên bàn biến mất trong nháy mắt và xuất hiện trở lại trong kho chứa đồ của game.
Tin tốt là: Chu Uẩn Dương đã nghĩ ra cách giúp Mạnh Khê sắc thuốc.
Tin xấu là: Hắn bắt đầu nghi ngờ tính chân thực của thế giới mình đang sống.
“Ca ca, không tìm được cũng không sao đâu, ta sắc sắp xong rồi mà.”
Thấy Chu Uẩn Dương im lặng hồi lâu, Mạnh Khê tưởng hắn không tìm được cách gì nên lên tiếng an ủi.
“Không đâu, anh tìm được cách rồi. Khê Bảo, anh sẽ sắc thuốc giúp em ở bên này, sau này em chỉ cần nhớ uống thuốc đúng giờ là được.”
Chu Uẩn Dương lấy hết số thuốc Mạnh Khê gửi trong kho ra.
Hắn phát hiện các vật phẩm cùng loại dù số lượng bao nhiêu thì khi lấy ra cũng chỉ tính là một lần truyền tống. Nhưng mỗi ngày chỉ có 5 lượt, hắn cần phải tính toán cẩn thận.
“Ca ca, thế thì phiền anh quá. Ta tự sắc được mà, đơn giản lắm.”
Mạnh Khê không ngờ Chu Uẩn Dương lại định tự tay sắc thuốc cho mình. Ca ca bận trăm công nghìn việc, lại còn phải lo sắc thuốc cho cậu, cậu thấy áy náy lắm.
“Không phiền đâu. Thuốc này phải uống hàng ngày, chẳng lẽ ngày nào em cũng trốn lên núi sắc thuốc sao? Trong núi vừa nguy hiểm thú dữ, em lại làm gì có nhiều thời gian mà canh ấm thuốc.”
Hai câu hỏi của Chu Uẩn Dương khiến Mạnh Khê cứng họng.
Đúng là trốn đi sắc thuốc một hai lần thì được, chứ lâu dài chắc chắn sẽ bị Trương thị phát hiện.
“Cảm ơn ca ca. Ta biết ca ca muốn tốt cho ta, nhưng anh đừng vì chuyện này mà ảnh hưởng đến việc riêng nhé, nếu không Tiểu Khê sẽ buồn lắm đấy.”
Mạnh Khê nhìn khuôn mặt có chút phờ phạc nhưng vẫn đẹp trai ngời ngời của Chu Uẩn Dương trong video, dịu dàng dặn dò.
“Ừ, ca ca biết rồi. Khê Bảo này, lúc sắc thuốc nhớ cẩn thận kẻo phỏng nhé.”
Chu Uẩn Dương bắt đầu hiểu tại sao nhiều người thà nuôi thú cưng còn hơn nuôi con cái.
Một “thú cưng” ngoan ngoãn, nghe lời, một lòng một dạ với chủ nhân như Mạnh Khê thực sự khiến tâm trạng người ta tốt lên rất nhiều.
Tất nhiên Chu Uẩn Dương không coi Mạnh Khê là thú cưng, chỉ là cảm giác vui vẻ khi nhìn thấy cậu cũng tương tự như vậy.
Nhưng khi “thú cưng” không nghe lời, đánh không nỡ mắng không xong thì cũng đau đầu phết.
Chu Uẩn Dương đếm lại số gói thuốc, phát hiện số lượng không khớp. Mạnh Khê hôm qua vẫn chưa uống thuốc.
Hắn định mắng cho cậu một trận, nhưng nhìn thấy cảnh Mạnh Khê phồng má, bò rạp xuống đất thổi lửa đầy vất vả và có phần buồn cười để cứu vãn đống lửa sắp tắt, cơn giận của hắn tan biến sạch.
Có lẽ hôm qua Mạnh Khê không tìm được cơ hội để sắc thuốc. Chu Uẩn Dương nhận ra mình hay quên mất hoàn cảnh khó khăn của Mạnh Khê.
Vẻ ngoài tươi sáng như viên kẹo ngọt của cậu dễ làm người ta quên mất rằng cậu chỉ là một đứa trẻ nghèo khổ sống ở vùng núi cổ đại lạc hậu, bị mẹ kế hành hạ, suýt chết đói nếu không gặp được hắn.
Nhìn sườn mặt mềm mại của Mạnh Khê trong video, Chu Uẩn Dương cảm thấy mình làm cho cậu vẫn chưa đủ.
“Dương ca, hóa ra mày dậy rồi hả, làm tao tìm nãy giờ. Cho tao mượn bộ quần áo nha.”
Triệu Minh tỉnh dậy, không thấy ai, tiện tay vớ luôn bộ đồ của Chu Uẩn Dương mặc tạm.
Quần áo của y nồng nặc mùi rượu và đủ thứ mùi hỗn tạp khác, đến y còn thấy ghê chứ nói gì đến người sạch sẽ như Chu Uẩn Dương.
“Ừ, tự vào tủ mà chọn.”
“Hê hê, biết ngay Dương ca tốt nhất mà. Tao mặc xong rồi nè.”
Triệu Minh chạy xuống lầu, thấy Chu Uẩn Dương đang ngồi xem điện thoại, y không để ý lắm mà bắt chuyện.
“Trong bếp có cháo Phùng Tĩnh nấu đó, ăn đi cho ấm bụng. Có cả nước chanh mật ong giải rượu nữa.”
Thấy Triệu Minh đến gần, Chu Uẩn Dương úp điện thoại xuống bàn, dặn dò.
“Biết rồi, cảm ơn Dương ca. À, tao chợt nhớ ra còn hơn tháng nữa là sinh nhật mày rồi. Năm nay định tổ chức thế nào?”
Hồi nhỏ, sinh nhật Chu Uẩn Dương chỉ có anh trai tổ chức cho. Lớn hơn chút, bố mẹ rảnh rỗi mới làm tiệc sinh nhật hoành tráng. Nhưng lên đại học, hắn chán ngấy mấy bữa tiệc xa hoa mà giả tạo đó.
Hắn thà rủ mấy thằng bạn ra quán vỉa hè nhậu một bữa còn hơn về nhà dự tiệc sinh nhật xã giao mệt người.
“Chưa biết, để xem đã. Chắc chắn sẽ mời bọn mày tụ tập một bữa. Còn ở nhà thì chắc chỉ ăn bữa cơm thân mật thôi.”
Năm ngoái sinh nhật 20 tuổi, mẹ hắn nhất quyết làm lớn, mời đủ họ hàng hang hốc và đối tác làm ăn. Cả buổi tiệc hắn chỉ lo đối phó với đám tiểu thư danh giá nhăm nhe tiếp cận, mệt hơn cả thi đấu chuyên nghiệp.
Nên năm nay hắn kiên quyết không cho mẹ tổ chức tiệc tùng gì nữa. Cả nhà quây quần bên mâm cơm chẳng phải ấm cúng hơn sao?
“Ok, vậy đến lúc đó tính sau.”
Triệu Minh ăn xong cháo cũng cáo từ ra về, ở nhà người ta hoài cũng ngại.
Người nói vô tình, người nghe hữu ý. Hai người họ không hề hay biết, ở đầu dây bên kia, Mạnh Khê đang dỏng tai lên nghe ngóng từng lời, nín thở để không bỏ lỡ bất kỳ thông tin nào về ca ca.
Mạnh Khê chống cằm suy nghĩ. Hóa ra còn hơn một tháng nữa là sinh nhật ca ca. Cậu nhất định phải có quà gì đó. Nhưng tặng gì bây giờ nhỉ?
Quà sinh nhật mỗi năm chỉ có một lần, không thể qua loa được. Túi thơm? Đó là quà cảm ơn rồi. Đai lưng? Quần áo bên ca ca hình như không dùng đai lưng kiểu này. Dây đeo? Đơn giản quá. Quần áo? Cậu lại không biết số đo của ca ca…
Khó quá đi mất.
Mạnh Khê vừa phe phẩy quạt giữ lửa, vừa đưa ra hàng loạt lựa chọn rồi lại tự mình phủ định.
“Thôi, không nghĩ nữa, cứ tặng xong món quà cảm ơn này đã.”
Thấy bức tranh bên cạnh vẫn tối đen, Mạnh Khê yên tâm tập trung vào việc sắc thuốc.
Tiễn Triệu Minh xong, Chu Uẩn Dương quay lại bàn ăn cầm điện thoại lên.
Vừa vặn bắt gặp cảnh Mạnh Khê đang gật gù ngủ gật, đầu cứ chúi xuống như gà mổ thóc.
Nhớ lại chuyện nhập hồn tối qua, Chu Uẩn Dương rất tò mò không biết Mạnh Khê đã nhập vào cái gì.
Tiếc là game không có chức năng xem lại, hắn đành phải hỏi trực tiếp khổ chủ.
Thấy Mạnh Khê sắp chúi đầu vào đống lửa, Chu Uẩn Dương vội gọi cậu dậy.
“Khê Bảo tỉnh dậy đi, đừng ngủ nữa, coi chừng ngã vào lửa bây giờ.”
Mạnh Khê giật mình tỉnh giấc, vội kiểm tra ấm thuốc, thấy nước chưa cạn mới hoàn hồn.
“Cảm ơn ca ca đã gọi ta…”
“Không có gì. À đúng rồi Khê Bảo, tối qua ca ca uống say với bạn, vô tình nâng cấp độ thân mật mở khóa tính năng mới. Tối qua em có nhập hồn vào cái gì không?”
Chu Uẩn Dương thấy thuốc sắp được, sợ Mạnh Khê lại ngủ gật nên tìm chuyện để nói.
“Cái đó… Ca ca, tối qua ta biến thành một con vịt vàng…”
Mạnh Khê ngập ngừng, chuyện tối qua xấu hổ quá đi mất. Nhưng cậu không biết nói dối ca ca, đành lí nhí thú nhận.
“Cái gì?! Vịt vàng? Là con vịt này á?”
Chu Uẩn Dương không ngờ Mạnh Khê tối qua thực sự đã “đến”. Hắn vội chộp lấy con vịt vàng đang nằm chỏng chơ trên bàn ăn, dí sát vào camera cho Mạnh Khê nhận diện.
Đôi mắt đậu đen của con vịt và đôi mắt hạnh tròn xoe của Mạnh Khê nhìn nhau trân trân một lúc lâu. Cuối cùng cậu cũng nhận ra “cơ thể” đêm qua của mình.
“Đúng rồi, chính là con vịt này. Lúc đó ta cứ tưởng bị hệ thống bắt đi, cả người nhập vào con vịt, không cử động được, không nói được, sợ chết khiếp.”
Mạnh Khê hồn nhiên kể lại trải nghiệm kinh hoàng tối qua, hoàn toàn không nhận ra sắc mặt Chu Uẩn Dương đang tối sầm lại, ánh mắt nhìn con vịt vàng trên tay đầy sát khí.
Con vịt này… là con mà Triệu Minh đã dùng. Hắn… tối qua hắn đã để Khê Bảo nằm dưới thân một gã đàn ông khác sao?!
Hết chương 24.