Chương 25Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
“Ca ca? Ca ca! Anh còn nghe ta nói không?”
Mạnh Khê nói một hồi mới phát hiện Chu Uẩn Dương chẳng hề nhìn mình, mà cứ trưng ra vẻ mặt thâm thù đại hận nhìn chằm chằm vào con vịt vàng đồ chơi. Chẳng lẽ ca ca không tin những gì cậu vừa kể?
“Khê Bảo, em… thật sự nhập vào con vịt vàng này chứ không phải con kia sao?”
Chu Uẩn Dương không cam lòng, nhịn không được hỏi lại lần nữa. Hắn còn cầm nốt con vịt vàng còn lại trên bàn – con của hắn, trên mình có một vết xước nhỏ – đặt cạnh con kia để Mạnh Khê phân biệt cho kỹ.
“Hai con vịt này có gì khác nhau đâu? Chẳng phải đều là… vịt vàng sao?”
Mạnh Khê ngơ ngác không hiểu. Trong mắt cậu, hai con vịt này rõ ràng giống hệt nhau như hai giọt nước.
“Ca ca, ta thật sự đã nhập vào con vịt vàng đó mà, huynh đừng không tin ta. Với lại ngực của huynh cứng thật đấy, lần nào cũng ép đầu ta bẹp dí. Ta còn sợ sau khi trở về, đầu mình cũng bị bẹp theo luôn ấy chứ.”
Nhớ lại tình cảnh lúc đó, Mạnh Khê vẫn còn sợ hãi sờ sờ đầu mình, lo lắng cái gáy tròn trịa biến mất. Đây chính là dáng đầu đẹp mà mẫu thân đã cẩn thận cho cậu nằm ngủ đúng tư thế từ nhỏ mới có được. Nghe nói hồi nhỏ, ai cũng khen ngợi và hỏi bí quyết của mẫu thân cậu.
“Phù… May quá, may quá.”
Chu Uẩn Dương chỉ nghe thấy điều mình muốn nghe. Hóa ra Khê Bảo không nhập vào con vịt của Triệu Minh, mà là do trong mắt cậu, hai con vịt đều giống nhau.
“Cái gì may quá ạ? Ca ca, có việc gì sao? Nếu bận thì anh cứ đi làm việc đi, thuốc của ta cũng sắp sắc xong rồi.”
“Không có việc gì đâu, ca ca đợi Khê Bảo uống thuốc xong rồi mới đi. À đúng rồi, trong kho có kẹo anh mua cho em đấy, uống thuốc xong nhớ ăn chút kẹo ngọt cho đỡ đắng.”
Chu Uẩn Dương tìm kẹo trong kho, dùng tính năng của hệ thống bóc sẵn vỏ kẹo để Mạnh Khê lấy ra là ăn được ngay.
“Dạ, cảm ơn ca ca.”
Mạnh Khê đổ bát thuốc đen sì ra bát, phồng má chu môi dùng sức thổi cho nguội bớt, sau đó lấy hết can đảm, nhắm mắt uống cạn một hơi.
“Ư… ha… Đắng quá ca ca…”
“Mau ăn kẹo đi.”
“Ngọt quá! Hình như là vị đào thì phải.”
Mạnh Khê từng tìm thấy vài quả đào lông trên núi, tiếc là cây đào đó sau này bị chết khô nên cậu hiếm khi được ăn lại vị này.
“Còn đắng không?”
Chu Uẩn Dương nhìn Mạnh Khê ngọt đến mức híp cả đôi mắt to tròn lại thành một đường cong, hàng mi dài mềm mại rũ xuống, trong lòng không khỏi nghi ngờ viên kẹo đó thực sự ngọt đến thế sao.
“Hết đắng rồi ạ.”
Mạnh Khê lập tức nhoẻn miệng cười, nụ cười rạng rỡ đầy sức sống qua màn hình video khiến Chu Uẩn Dương cũng không kìm được mà bật cười khẽ.
“Ái chà, đang tâm tình với bạn trai hay sao mà cười tươi thế?”
Chu Yến Thanh mở cửa, vừa bước vào huyền quan đã thấy thằng em trai có khuôn mặt hung dữ thường ngày dọa trẻ con khóc thét, nay lại đang treo nụ cười ngốc nghếch, nhìn vào điện thoại hệt như một chú chó săn lớn đang vui vẻ vẫy đuôi. Quả thực không nỡ nhìn thẳng.
“Anh?! Sao anh lại tới đây?”
Nụ cười trên môi Chu Uẩn Dương tắt ngấm, hắn vội vàng tắt màn hình điện thoại. Hắn không dám để anh trai biết sự tồn tại của Mạnh Khê, nếu không sợ rằng mình sẽ bị tống vào bệnh viện tâm thần mất.
“Sao? Anh không được tới à? Không nói không rằng dọn ra ngoài thuê chung cư, bộ có bí mật gì không thể cho ai biết sao?”
Chu Yến Thanh thay dép lê, tháo bớt cúc áo sơ mi ở cổ, cởi áo vest vắt lên tay vịn sofa, rồi khoanh tay trước ngực, ung dung nhìn vẻ hoảng loạn không che giấu được của Chu Uẩn Dương.
“Không phải, ý em là sao anh biết mật mã cửa nhà em?”
Chu Uẩn Dương nghĩ nát óc không ra, bèn đứng dậy chất vấn Chu Yến Thanh.
Chu Yến Thanh và đứa em trai cách mình khá nhiều tuổi này trông không giống nhau lắm. Nếu không nói, chẳng ai nghĩ họ là anh em ruột.
Một bộ vest sẫm màu thẳng thớm phối cùng áo sơ mi trắng giản lược, Chu Yến Thanh không thích thắt cà vạt nên để cổ áo mở. Nhìn dáng vẻ có lẽ anh vừa bước ra từ một cuộc họp kinh doanh, trên những đường nét thanh tú vẫn còn vương lại chút lạnh lùng xa cách của chốn thương trường.
Dù chỉ đứng tùy ý, khí chất của anh vẫn toát lên vẻ tự tin và tiêu sái, không hề nhìn ra là người sắp chạm ngưỡng ba mươi.
Tuy nhiên, khi anh cười lên, khí chất toàn thân bỗng thay đổi, trở nên ôn hòa và đầy sức sống như một người anh trai nhà bên.
“Thằng em ngốc, mật mã của mày chẳng phải quanh đi quẩn lại vẫn là mấy con số đó sao? Anh thử chút là ra ngay. À đúng rồi, anh còn mang đến cho mày một vị khách nhỏ nữa.”
Chu Yến Thanh xoay người xách lên một chiếc balo vận chuyển mèo màu hồng từ chỗ huyền quan. Bên trong, một chú mèo Ragdoll lông dài đang lười biếng nằm sấp.
“Sao anh lại mang Bánh Nướng Trứng Chảy tới đây? Ba mẹ đâu? Họ không cần nó nữa à? Tự dưng anh mang mèo tới chỗ em làm gì?”
Cạn lời…
Chu Uẩn Dương khó hiểu nhìn Chu Yến Thanh mở balo mèo ra.
Nàng mèo Ragdoll xinh đẹp ngọt ngào chậm rãi bước ra, vươn vai dẩu mông một cái rồi dùng cái đuôi to xù quấn lấy cổ chân Chu Uẩn Dương, không quên kêu lên một tiếng nũng nịu.
“Meo ~”
“Ngoan lắm, Bánh Nướng Trứng Chảy, lâu rồi không gặp.”
Chu Uẩn Dương không cưỡng lại được sự làm nũng của con mèo, lập tức ngồi xổm xuống bắt đầu v**t v*, cơn nghiện mèo lại tái phát bất chấp hoàn cảnh.
“Ba mẹ lại ra nước ngoài du lịch rồi. Bảo là hơn một tháng nữa đến sinh nhật mày, lần này đi là để chuyên tâm chọn quà sinh nhật cho mày đấy.”
Chu Yến Thanh cũng ngồi xuống theo, đưa tay v**t v* mèo. Bánh Nướng Trứng Chảy xưa nay ai đến cũng không từ chối, cố gắng duỗi dài cái thân hình lông xù ra để hai con sen tha hồ phục vụ.
“Lời này anh có tin không? Em thấy họ ở nhà chán rồi, muốn đổi gió đi tận hưởng thế giới hai người thì có, chứ đâu phải chuyên tâm đi chọn quà cho em.”
Chu Uẩn Dương đã sớm nhìn thấu tâm tư của cặp vợ chồng già kia. Chỉ hy vọng đến lúc đó họ đừng mải chơi quá, rồi tùy tiện mua cái đồ lưu niệm địa phương nào đó về làm quà cho hắn là được.
“Mày tự hiểu trong lòng là được rồi. Ba mẹ đi vắng, anh cho đám người làm ở nhà cũ nghỉ phép hết. Bánh Nướng Trứng Chảy ở lại đó không ai chăm, mà dạo này anh toàn tăng ca ở công ty không về nhà được. Vừa hay mày dọn ra ngoài ở riêng, anh mang nó qua gửi mày.”
Thấy đã dặn dò xong xuôi, Chu Yến Thanh chuẩn bị đứng dậy ra về, ở công ty còn cả núi việc đang chờ.
“Bánh Nướng Trứng Chảy ở lại thì không vấn đề gì, nhưng đồ ăn với đồ dùng của nó anh không mang theo à? Em phải đi mua mới sao?”
Chu Uẩn Dương ôm con mèo đang nằm ườn ra đất vào lòng chải lông, thấy Chu Yến Thanh chỉ để lại mỗi cái balo, bèn hỏi.
“Không cần, anh đã liên hệ với cửa hàng thú cưng rồi, lát nữa họ sẽ giao hàng tận nơi.”
Chu Yến Thanh vừa dặn dò vừa xỏ giày, cầm lấy áo vest trên sofa rồi rời đi, để lại Chu Uẩn Dương và Bánh Nướng Trứng Chảy, một người một mèo nhìn nhau ngơ ngác.
.
Ăn kẹo xong, Mạnh Khê cất ấm thuốc vào kho, dùng chân đá tan đống đá kê bếp rồi rời khỏi núi.
Cậu đã quen với việc ca ca thường xuyên biến mất không lời từ biệt rồi lại đột ngột xuất hiện. Nhớ ra mình vẫn chưa tặng quà, cậu tự nhủ lòng lát nữa ca ca xuất hiện, nhất định phải nhớ tặng quà đầu tiên.
Đáng tiếc, Mạnh Khê đợi mãi đến khi mặt trời xuống núi, đợi đến khi buồn ngủ díu cả mắt, ca ca vẫn chưa quay lại.
Mạnh Khê không biết có phải ca ca bận quá nên quên mất cậu không. Nhưng quà chưa tặng được thì chưa thể ngủ, biết đâu lát nữa ca ca sẽ tới.
Lần đầu tiên Mạnh Khê cảm nhận được sự chờ đợi lại giày vò người ta đến thế.
Chu Uẩn Dương quả thực rất bận. Đầu tiên là gọi dịch vụ dọn dẹp đến xử lý bãi chiến trường mà bốn anh em cùng phòng kí túc bày ra hôm qua.
Sau đó là đón nhân viên cửa hàng thú cưng đến giao hàng. Chu Yến Thanh mua toàn đồ xịn cho hoàng thượng nhà mình: nào là tháp mèo, cần câu mèo, pate, hạt, ổ đệm… cái gì cũng có đủ.
Riêng cái tháp mèo cần phải lắp ráp, nhân viên cửa hàng hì hục lắp cả buổi chiều mới xong cái tháp mèo hoành tráng như tòa lâu đài ấy.
Cũng may nhà Chu Uẩn Dương đủ rộng, chứ không cái tháp mèo cao gần bằng một tầng lầu này biết nhét vào đâu. Chắc anh trai hắn cũng biết thừa hắn sẽ không chịu ở nhà bé, nên mới đặt cái tháp mèo to vật vã thế này.
Tiễn mọi người về hết thì trời cũng đã tối, đến giờ cơm chiều. Chu Uẩn Dương khui hộp pate trộn hạt cho Bánh Nướng Trứng Chảy, còn mình thì ra ngoài ăn tiệm. Thấy trời đẹp, hắn đi dạo một vòng cho tiêu cơm, về đến nhà đã hơn 8 giờ tối.
Lúc này hắn mới sực nhớ ra cả buổi chiều chưa vào thăm Mạnh Khê. Vội vàng mở game lên, hắn thấy cậu nhóc đang ngồi trên giường gật gà gật gù.
“Khê Bảo, sao còn chưa ngủ?”
“Ca ca, ta… ta có quà muốn tặng anh.”
Hai người đồng thanh lên tiếng, một giọng ôn nhu, một giọng mềm mại, hai câu nói quyện vào nhau suýt nữa khiến cả hai đều không nghe rõ đối phương nói gì.
“Quà gì cơ?” Chu Uẩn Dương ngạc nhiên, không hiểu sao tự dưng Mạnh Khê lại tặng quà.
“Là quà cảm ơn ta tặng ca ca, một chiếc túi thơm do chính tay ta thêu. Ca ca có thích không?”
Mạnh Khê tỉnh cả ngủ, lấy chiếc túi thơm từ trong vạt áo ra, cẩn thận giơ lên cho Chu Uẩn Dương xem.
Trên nền vải xanh đen thêu hình một con chim ưng đang dang cánh bay lượn. Dù nhìn qua màn hình, Chu Uẩn Dương cũng có thể cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của bá chủ bầu trời.
“Cái này tặng cho anh sao? Cảm ơn Khê Bảo, đẹp quá đi. Chắc là Khê Bảo tốn không ít công sức ha.”
Lần đầu tiên Chu Uẩn Dương được tận mắt chứng kiến tài nghệ thêu thùa của Mạnh Khê, xem ra hắn vẫn chưa hiểu hết về cậu nhóc này rồi.
“Không có đâu, ca ca đừng cảm ơn ta, đáng lẽ ta phải cảm ơn anh mới đúng. Nếu không có anh xuất hiện kịp thời, có lẽ ta đã chết đói trên núi từ lâu rồi.”
Đây là lần đầu tiên Mạnh Khê tặng quà cho một người đàn ông. Khi giơ túi thơm lên, khuôn mặt trắng nõn của cậu lập tức ửng hồng, vành tai đỏ lựng lan xuống tận cổ, cả người như muốn cuộn tròn lại vì ngượng.
Nhưng khi thấy Chu Uẩn Dương rất thích món quà, niềm vui sướng trong lòng Mạnh Khê vỡ òa, xung quanh cậu như đang nở đầy hoa nhỏ. Mọi vất vả khi thêu túi thơm đều xứng đáng.
“Không tốn nhiều thời gian đâu. Ca ca, bức thêu này với ta đơn giản lắm, chỉ mất khoảng một ngày là xong thôi.”
Mạnh Khê thật thà khai báo, hoàn toàn không biết mình đang bị Chu Uẩn Dương gài bẫy.
“Đây là lý do hôm qua em không uống thuốc đúng không? Hửm? Khê Bảo, không nghe lời nhé.”
Nhìn chiếc túi thơm và nghe Mạnh Khê giải thích, Chu Uẩn Dương nhanh chóng nhận ra điểm bất hợp lý. Mấy ngày nay hắn dành phần lớn thời gian bên cạnh Mạnh Khê, cậu làm gì có lúc nào rảnh mà thêu thùa.
Chỉ trừ ngày hôm qua hắn vắng mặt cả ngày, vừa vặn cho Mạnh Khê cơ hội lén lút làm túi thơm.
“Ta… ta… Ca ca… Ta sai rồi, lần sau ta không dám nữa.”
Mạnh Khê không ngờ Chu Uẩn Dương lại nhìn thấu chuyện cậu muốn giấu nhanh đến thế. Cậu hoảng loạn thấy rõ, miệng liên tục xin lỗi.
“Không cần xin lỗi, chuyện này bỏ qua đi. Dù sao Khê Bảo cũng là vì chuẩn bị quà cho anh. Nhưng lần sau tuyệt đối không được phép như thế nữa nhé.”
Chu Uẩn Dương thở dài bất lực trong lòng. Mạnh Khê thuộc kiểu người “tích cực nhận sai, kiên quyết không sửa”, sau này cậu chắc chắn vẫn sẽ không đặt sức khỏe của mình lên hàng đầu. Thói quen đâu dễ gì thay đổi một sớm một chiều.
“Em bôi kem dưỡng da tay chưa? Nhớ phải dùng mỗi ngày đấy, vậy mới có hiệu quả.”
Chu Uẩn Dương như một ông bố già, cẩn thận dặn dò Mạnh Khê từng li từng tí, chỉ sợ cậu lại quên.
“Dạ, ta bôi ngay đây.”
Vội vàng làm xong mọi việc, Mạnh Khê cuối cùng cũng được nằm xuống giường.
“Ca ca, cái túi thơm ta tặng anh đó, nếu anh không chê thì hy vọng anh có thể luôn mang theo bên người.”
Lúc Chu Uẩn Dương sắp tắt máy, Mạnh Khê đột nhiên thốt ra một câu, nói xong liền vùi khuôn mặt đỏ bừng vào trong chăn.
“Ha ha, không chê đâu, anh sẽ luôn mang theo nó.”
Chu Uẩn Dương sử dụng ngay một lượt truyền tống, lấy chiếc túi thơm chỉ to bằng lòng bàn tay ra.
Trong video đã thấy đẹp, không ngờ nhìn bên ngoài càng sống động như thật, chú chim ưng như sắp bay ra khỏi mặt vải.
Tiếc là trên người hắn không có chỗ nào để đeo túi thơm, đành tạm thời đặt lên bàn, dự định sẽ treo trên cửa phòng ngủ để mỗi sáng thức dậy đều nhìn thấy nó.
“Khê Bảo, em tặng anh món quà quý giá thế này, anh thích lắm. Nhưng anh cũng không thể nhận không của em được, anh muốn tặng lại em một món quà đáp lễ. Khê Bảo muốn gì nào?”
Chu Uẩn Dương không biết Mạnh Khê còn thích gì nữa. Đồ ăn vặt, thực phẩm hắn đã mua chất đầy kho, vải vóc kim chỉ cũng mua cả đống như núi nhỏ rồi.
“Không cần đâu ca ca, rõ ràng là ta muốn cảm ơn anh mà, sao lại đòi quà đáp lễ được chứ?”
Nghe vậy, Mạnh Khê ló đầu ra khỏi chăn, đôi mắt to ươn ướt nhìn Chu Uẩn Dương, nghiêm túc từ chối.
“Vậy cứ coi như ca ca muốn thưởng cho em đi. Em muốn gì cũng được, nếu không ca ca cầm túi thơm này trong lòng áy náy lắm.”
Nghe Chu Uẩn Dương nói vậy, Mạnh Khê không thể từ chối nữa. Nhưng nhất thời cậu cũng chẳng nghĩ ra mình cần gì.
“Hay là ca ca tặng ta sợi dây đỏ trên cổ tay anh đi, được không?”
Ánh mắt Mạnh Khê chợt dừng lại ở sợi dây đỏ buộc trên cổ tay Chu Uẩn Dương. Sợi dây trông giản dị, không có trang trí cầu kỳ, chắc không quá đắt tiền, lại là vật ca ca mang theo bên người, nên cậu buột miệng xin luôn.
“Được, vậy anh tháo ra bỏ vào kho cho em tự lấy nhé.”
Chu Uẩn Dương không ngờ Mạnh Khê lại chọn sợi dây đỏ này.
Sợi dây này là hắn mua của một nhà sư trong chùa khi đi cầu duyên năm ngoái. Nghe đồn ngôi chùa đó cầu duyên rất linh, thường thì không quá một tháng là gặp được ý trung nhân.
Đúng là trong một tháng đó Chu Uẩn Dương gặp không ít vận đào hoa, nhưng toàn là đào hoa thối (rắc rối tình cảm, người theo đuổi không tốt hoặc không thích). Đeo lâu thành quen nên hắn cũng quên béng mất sự tồn tại của nó.
Dù sao giờ có Mạnh Khê rồi, đã lâu lắm hắn không còn ý định yêu đương gì nữa. Sợi dây nhân duyên này giữ hay không cũng chẳng khác gì nhau, tặng cho Mạnh Khê cũng là một ý hay.
Hy vọng Mạnh Khê ở thế giới bên kia cũng tìm được một mối nhân duyên tốt đẹp.
“Hì hì, cảm ơn ca ca, ta sẽ giữ gìn cẩn thận.”
Mạnh Khê vui sướng vô cùng. Chờ Chu Uẩn Dương truyền sợi dây vào kho, cậu lập tức lấy ra đeo lên tay.
Cổ tay Chu Uẩn Dương to gấp đôi cổ tay Mạnh Khê nên sợi dây bị rộng một khoảng lớn. May là loại dây điều chỉnh được, Chu Uẩn Dương liền hướng dẫn Mạnh Khê cách thu nhỏ dây lại.
Điều chỉnh xong, Mạnh Khê giơ cổ tay lên ngắm nghía. Cổ tay vốn trống trải nay có thêm sắc đỏ điểm tô khiến lòng cậu thỏa mãn lạ lùng. Hơn nữa, trên sợi dây dường như vẫn còn lưu lại hơi ấm của ca ca, làm tim Mạnh Khê đập rộn ràng.
“Được rồi, ngủ đi nào. Hôm qua em ngủ không ngon, hôm nay không được thức khuya nữa.”
Lần này đến lượt Chu Uẩn Dương giục Mạnh Khê đi ngủ. Cả ngày nay Mạnh Khê ngáp ngắn ngáp dài, chắc chắn là mệt lắm rồi.
“Dạ, ca ca cũng nghỉ ngơi sớm nha.”
Chúc nhau ngủ ngon xong, Chu Uẩn Dương đi tắm rửa. Mai là thứ hai, hắn phải dậy sớm đến trường tập luyện.
Ngày tháng cứ thế trôi qua. Để Mạnh Khê mỗi ngày đều được uống thuốc đúng giờ, ăn uống đầy đủ dưỡng chất, Chu Uẩn Dương đã chi một khoản lớn thuê một bảo mẫu có tay nghề nấu nướng cao siêu.
Bảo mẫu chịu trách nhiệm chuẩn bị ba bữa ăn mỗi ngày và chăm sóc mèo con, nhưng tối không ngủ lại vì Chu Uẩn Dương không thích có người lạ trong nhà khi ngủ.
Khi bảo mẫu nấu xong cơm và sắc xong thuốc, Chu Uẩn Dương sẽ dùng chức năng truyền tống, chụp ảnh và gửi tất cả vào kho chứa đồ. Ở bên kia, Mạnh Khê có thể lấy ra những món ăn và bát thuốc nóng hổi ngay lập tức.
Chu Uẩn Dương còn tranh thủ đến bệnh viện hỏi bác sĩ đông y về thực đơn tẩm bổ cho người suy nhược cơ thể, thiếu hụt trầm trọng, rồi ghi chép lại các nguyên liệu để bảo mẫu thay đổi món mỗi ngày cho Mạnh Khê.
Một tuần trôi qua, Mạnh Khê chưa có thay đổi gì rõ rệt ngoài sắc mặt hồng hào hơn chút đỉnh. Ngược lại, Chu Uẩn Dương gầy đi trông thấy vì ngày nào cũng phải chạy đi chạy lại giữa trường học và chung cư.
Trước đây hắn thường ăn trưa ở nhà ăn trường cho tiện, giờ vì phải truyền đồ ăn và thuốc cho Mạnh Khê nên bữa nào cũng phải về nhà.
Mỗi khi đám Triệu Minh hỏi, hắn lại lôi Bánh Nướng Trứng Chảy ra làm bia đỡ đạn, bảo là ở nhà nuôi một tiểu tổ tông, không về cho ăn là không được.
Còn “tiểu tổ tông” thực sự trong miệng hắn là ai, thì chỉ có mình Chu Uẩn Dương biết rõ.
Thuốc đã uống được một nửa liệu trình, Mạnh Khê dần quen với vị đắng chát của thuốc bắc, nhưng cũng hình thành một thói quen mới: lần nào uống xong cũng làm nũng xin kẹo của Chu Uẩn Dương.
Chiều hôm nay, như thường lệ, Mạnh Khê vừa đi cắt cỏ heo vừa tranh thủ ăn tối và uống thuốc. Khi cậu vừa dọn dẹp xong bát đũa, bỗng nghe thấy tiếng cười đùa của một đám trẻ con vang lên cách đó không xa.
Một đứa trẻ lớn tuổi nhất trong nhóm đột nhiên hít hít mũi, rồi reo lên với đám bạn:
“Thơm quá! Có mùi thịt! Đằng kia có người đang ăn thịt, chúng ta mau qua xem đi!”
Hết chương 25.