Chương 28Khi Mạnh Khê tỉnh lại, cậu thấy mình đã trở về căn phòng tối tăm, cơ thể cứng đờ vì giữ nguyên một tư thế suốt đêm qua, nửa người tê dại mất cảm giác.
Nhìn những tia nắng le lói qua khe cửa, Mạnh Khê chậm rãi đứng dậy, giũ bỏ dây trói trên người, chờ Trương thị đến mở cửa.
Dù sao việc nhà vẫn cần người làm, Trương thị sẽ không nhốt cậu quá lâu đâu.
Mạnh Khê cử động cổ tay, vết trầy xước đã đóng vảy, tuy còn hơi đau nhưng không đáng ngại, bôi chút thuốc là khỏi.
Những vết thương ngoài da này cậu chẳng để tâm. Điều cậu đang nung nấu là làm sao lấy lại sợi dây đỏ.
“Khê Bảo, em tỉnh chưa? Anh có chuyện muốn bàn với em.”
Giọng nói hào hứng của Chu Uẩn Dương vang lên bên tai Mạnh Khê.
“Ca ca, chuyện gì thế ạ?”
“Chẳng phải Trương thị hay bắt nạt em sao? Sáng nay anh nghĩ ra một kế hay để trừng trị mụ ta rồi. Anh đã mua trong cửa hàng… Tiếp theo chúng ta sẽ làm thế này…”
Chu Uẩn Dương trình bày tỉ mỉ kế hoạch của mình. Sau khi chắc chắn Mạnh Khê đã ghi nhớ từng bước, hắn mới yên tâm đi học.
Quả nhiên, không lâu sau, tiếng bước chân Trương thị vang lên ngoài cửa. Mạnh Khê vội vàng nằm vật xuống đất giả vờ kiệt sức.
Tiếng xích sắt lanh canh, cánh cửa bật mở. Trương thị đứng ở cửa, giọng đầy vẻ ghét bỏ:
“Đừng có giả chết nữa, mau dậy nấu cơm sáng đi!”
Ánh nắng chói chang chiếu vào khiến Mạnh Khê nheo mắt. Cậu không nói gì, uể oải bò dậy, ra vẻ cam chịu, lầm lũi đi về phía bếp.
Trong lúc bưng cơm sáng lên, Mạnh Khê liếc nhanh cổ tay Mạnh Tuyền nhưng không thấy sợi dây đỏ đâu.
Cảm giác phẫn nộ và tuyệt vọng trào dâng, cậu suýt chút nữa lao vào túm cổ Mạnh Tuyền mà gào lên đòi lại đồ.
Nhưng lý trí đã kịp ngăn cậu lại. Vừa bị phạt xong, nếu giờ gây chuyện thì chắc chắn sẽ bị Trương thị nhốt tiếp, kế hoạch của ca ca sẽ hỏng bét.
Mạnh Khê bấm chặt móng tay vào lòng bàn tay, cố nén cơn giận. Về đến bếp, nước mắt cậu mới trào ra, người run lên bần bật.
Cậu thề nhất định sẽ bắt Trương thị phải trả giá đắt.
Mấy ngày sau đó, Mạnh Khê ngoan ngoãn lạ thường, bảo sao nghe vậy như một con rối, hệt như cái xác không hồn trước khi gặp Chu Uẩn Dương.
Chuyện sợi dây đỏ cũng dần chìm vào quên lãng. Mạnh Khê không nhắc đến, Trương thị cũng chẳng để tâm, ngược lại còn hài lòng vì Mạnh Khê đã biết điều trở lại.
Cho đến một buổi chiều, Mạnh Khê lén lút ôm một cái bình chạy về nhà, dáng vẻ thập thụt khiến Trương thị chú ý.
“Đứng lại! Ngươi ôm cái gì trong người đấy? Bỏ ra đây ta xem!”
Mạnh Khê cứng người lại, không những không đưa mà còn ôm chặt cái bình hơn.
“Mới yên ổn được mấy ngày lại giở chứng à? Không đưa ta gọi thằng Hổ ra trói ngươi bây giờ.”
Trương thị dọa dẫm, chiêu này lần trước hiệu quả lắm.
“Không… đừng… Ta… ta đưa ngay đây…”
Mạnh Khê run rẩy đưa cái bình sành ra. Trương thị giật phắt lấy, suýt làm cậu ngã dúi dụi.
“Cái gì đây?”
Trời nhá nhem tối nên Trương thị không nhìn rõ thứ đen sì trong bình. Đổ thử ra bát mới biết đó là mật ong.
“Ở đâu ra mà nhiều mật ong thế này?”
Trương thị lắc cái bình, ước chừng còn hơn nửa bình, đủ cho cả nhà ăn cả tháng.
Đúng lúc Mạnh Tuyền hôm qua vừa đòi ăn kẹo mạch nha, nay Mạnh Khê đã kiếm được mật ong về, đúng là thằng anh tốt.
“Hôm nay đi cắt cỏ heo tình cờ ta phát hiện ra. Cuối thu rồi, hoa trong núi nở nhiều nên ong làm mật cũng nhiều lắm. Ta dùng khói hun ong đi rồi lấy trộm đấy.”
Mạnh Khê cúi đầu, lặp lại y nguyên lời thoại Chu Uẩn Dương đã dạy, không dám để lộ chút sơ hở nào.
Nhờ trời tối nên Trương thị không nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của Mạnh Khê, ngược lại còn hí hửng vì món hời từ trên trời rơi xuống.
“Mai đừng cắt cỏ heo nữa, đi kiếm thêm mật ong về đây.”
“Nhưng mà… tuy còn mấy tổ ong nữa nhưng toàn treo trên ngọn cây cao tít, ta không với tới được. Với lại lúc về ta thấy có người cũng đang đi về phía đó, sợ mai quay lại thì mất rồi.”
Mạnh Khê tỏ vẻ khó xử. Trong rừng núi, đồ không chủ ai nhanh tay người ấy được, cậu cũng không dám chắc mai còn mật hay không.
“Đồ vô dụng! Không biết tự nghĩ cách à?”
Trương thị mắng nhiếc theo thói quen, chẳng cần biết lý do là gì.
“Nhưng mà… dù ta có lấy được thì một mình ta cũng không mang hết về nổi, lỡ bị người ta cướp mất thì sao? Tổ ong to lắm, giá mà có người giúp thì tốt biết mấy.”
Mạnh Khê ngẩng đầu, nghiêm túc đề xuất ý kiến với Trương thị.
“Người đông sức mạnh, chúng ta có thể cưa cả cành cây có tổ ong xuống rồi mang về, đỡ sợ bị ai nhìn thấy.”
Nói xong, Mạnh Khê cúi đầu chờ đợi, tim đập thình thịch.
Ca ca bảo Trương thị tham lam như thế, nghe thấy món hời chắc chắn sẽ không bỏ qua, nhất định sẽ tự mình đi xem sao.
Và để chắc ăn, bà ta sẽ rủ thêm Tống Hổ đi cùng. Thế là một mũi tên trúng hai đích, tóm gọn cả hai mẹ con.
“Cũng phải, mật ong quý hiếm thế này dễ bị tranh cướp lắm. Mai ta sẽ bảo thằng Hổ đi cùng ngươi lên núi. Ngươi dẫn đường, có ta ở đấy xem đứa nào dám cướp.”
“Dạ.”
Thấy Trương thị sập bẫy đúng như dự đoán của ca ca, Mạnh Khê thở phào nhẹ nhõm.
Bước khó nhất là dụ rắn ra khỏi hang đã xong, phần còn lại sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Sáng hôm sau, ăn sáng xong, Trương thị bịt kín mít từ đầu đến chân, chỉ chừa mỗi đôi mắt. Tống Hổ cũng vậy, trên lưng còn vác theo cưa và dụng cụ lấy mật.
Trước kia Tống Hổ cũng từng đi lấy mật, nhưng thấy vất vả mà chẳng được bao nhiêu nên bỏ nghề, chuyển sang bẫy thỏ, bắt cáo cho nhàn, vừa có thịt ăn vừa có da bán lấy tiền.
Mạnh Khê cũng trang bị sơ sài cho mình, đeo gùi đựng bình gốm rồi dẫn đường.
Hôm nay là thứ bảy, Chu Uẩn Dương không phải đi học nên kết nối video với Mạnh Khê từ sớm. Là quân sư quạt mo đứng sau màn, hắn phải theo dõi sát sao để đảm bảo Mạnh Khê rút lui an toàn.
“Khê Bảo, khi nào vào núi anh sẽ gửi vị trí tổ ong cho em. Em cứ theo chỉ dẫn mà dẫn mẹ con mụ dì ghẻ đến đó là được.”
Nói xong, Chu Uẩn Dương mở kho tích phân, sử dụng tấm bản đồ “Chỉ dẫn tổ ong dùng một lần” đã mua trước đó.
Trên màn hình điện thoại hiện ra bản đồ ngọn núi gần nhà Mạnh Khê với chi chít các chấm màu. Chu Uẩn Dương phóng to lên xem, hệ thống hiển thị chi tiết từng loại ong, độc tính, trữ lượng mật và điểm yếu của từng tổ.
Hắn không tìm tổ ong mật thường, mà nhắm vào loại ong bắp cày kim hoàn kịch độc nhất.
Ong bắp cày kim hoàn là một trong năm loài ong độc nhất thế giới, chỉ vài vết đốt cũng có thể gây tử vong. Ngay cả y học hiện đại còn bó tay, huống chi là thời cổ đại.
Dù sao đây cũng là do Trương thị tự chuốc lấy, không liên quan đến Mạnh Khê.
Tiếc là tìm mãi không thấy tổ ong kim hoàn nào gần đó. Sắp đến chân núi rồi, Chu Uẩn Dương đành chọn tạm một tổ ong bắp cày thường có độc tính khá mạnh.
Tuy không đến mức chết người ngay lập tức như ong kim hoàn, nhưng bị đốt thì cũng thừa sống thiếu chết.
Chu Uẩn Dương đã xác định trừng phạt là phải ra trò, Trương thị chuyến này xác định là sưng vù cả người mà về.
“Khê Bảo, anh gửi lộ trình rồi, em bảo trợ lý AI mở ra nhé. Anh sẽ luôn dõi theo em, đừng sợ, cứ làm theo kế hoạch.”
Mạnh Khê gật nhẹ đầu, thầm ra lệnh cho AI chỉ đường.
Tổ ong Chu Uẩn Dương chọn nằm khá xa, ba người phải leo núi hơn nửa canh giờ mới tới nơi.
Trương thị lâu ngày không vận động, đi được nửa đường đã nóng nực cởi phăng khăn che mặt ra. Nếu không nhờ Mạnh Khê động viên “sắp tới rồi”, bà ta chắc đã bỏ cuộc giữa chừng.
“Đến rồi! Mọi người nhìn kìa!”
Đúng lúc Trương thị sắp kiệt sức, tiếng reo của Mạnh Khê như tiếp thêm sức mạnh cho bà ta.
Nhìn theo hướng tay chỉ, hai mẹ con thấy một tổ ong khổng lồ treo lủng lẳng trên cành cây, xung quanh ong bay vo ve tấp nập.
“Ngươi đi nhặt ít củi ướt về đây, bọn ta đợi ở đây.”
Trương thị ngồi phịch xuống đất, thở hồng hộc ra lệnh.
Mạnh Khê vâng dạ, đặt gùi xuống rồi chạy đi tìm củi ướt.
Tống Hổ tranh thủ lúc đó bày biện dụng cụ, quan sát địa hình để tính đường lui nếu có biến.
Trời lâu không mưa, củi ướt khó tìm, Mạnh Khê phải đi xa dần, khuất khỏi tầm mắt hai mẹ con Trương thị.
Trương thị chẳng bận tâm, Mạnh Khê có chạy đằng trời cũng không thoát được, bà ta cứ tranh thủ nghỉ ngơi đã, leo núi mệt muốn đứt hơi.
Mạnh Khê giả vờ nhặt củi, đi xa dần tổ ong, rồi tìm một con suối nhỏ ngồi nghỉ.
“Ca ca, ta hơi lo…”
Dù được Chu Uẩn Dương trấn an nhưng Mạnh Khê vốn hiền lành chưa từng làm chuyện xấu bao giờ nên vẫn tim đập chân run. Cậu sợ kế hoạch thất bại, ca ca không hoàn thành nhiệm vụ, còn mình thì bị Trương thị xử đẹp.
“Khê Bảo, tin anh, tin vào chính mình đi. Lúc giặt quần áo em đã rắc thuốc bột lên quần áo họ rồi mà. Chỉ cần họ đứng đó ba phút là ong bắp cày sẽ tự tìm đến thôi.”
Chu Uẩn Dương thực ra cũng không chắc chắn 100%, nhưng trước mặt Mạnh Khê hắn phải tỏ ra tự tin để trấn an cậu.
“Dạ, ta nghe lời ca ca. Giả vờ nhặt củi bị lạc đường, lúc quay lại thì họ đã bị ong đốt tơi bời, lúc đó ta chỉ cần diễn nét hoảng hốt là được.”
Mạnh Khê lẩm nhẩm lại kịch bản, vốc nước suối rửa mặt cho tỉnh táo.
“Đúng rồi, Khê Bảo giỏi lắm. Ca ca tin tưởng em sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.”
Chu Uẩn Dương khen ngợi Mạnh Khê hết lời để cậu thêm tự tin.
Mạnh Khê hít sâu vài hơi, bình tĩnh lại rồi ôm bó củi ướt chậm rãi quay về.
“Thằng ranh Mạnh Khê đi đâu mà lâu thế không biết?”
Trương thị vẫn chưa nhận ra nguy hiểm cận kề, đứng dậy chống nạnh, phe phẩy cái mũ rơm quạt cho mát.
Thuốc bột Mạnh Khê rắc lên quần áo bà ta theo gió bay đi khắp nơi. Mùi thơm cỏ cây thoang thoảng rất tự nhiên giữa rừng núi nên Trương thị chẳng mảy may nghi ngờ.
Tống Hổ cũng ngồi nghỉ, bắt chước mẹ quạt mát bằng mũ.
Chưa kịp ngồi xuống lại, tiếng vo ve ngày càng lớn từ bốn phương tám hướng vọng lại khiến cả hai chú ý.
“Tiếng gì thế? Muỗi rừng tụ tập à?”
Trương thị kém nhạy bén, không nhận ra ong mật đang kéo đến ngày một đông.
Ban đầu Tống Hổ tưởng do đứng gần tổ ong nên có ong bay qua là bình thường. Nhưng càng lúc ong càng bu đến nhiều, hắn bắt đầu thấy không ổn.
“Không phải muỗi, là ong! Mau đeo đồ bảo hộ vào, coi chừng bị đốt!”
Dù Tống Hổ phản ứng nhanh nhưng vẫn không lại với tốc độ của bầy ong. Động tác đeo đồ bảo hộ quá mạnh bạo càng chọc giận chúng, khiến chúng bắt đầu tấn công điên cuồng.
“Á! Hổ Tử cứu mẹ! Mẹ bị đốt rồi!”
Trương thị chậm chạp hơn, chưa kịp nhặt cái khăn che mặt dưới đất lên thì tay, mặt, cổ đã dính trọn mấy mũi kim của bầy ong.
Vết đốt ban đầu chỉ đau nhói như kiến cắn, nhưng nọc độc sẽ nhanh chóng gây sưng tấy và đau đớn dữ dội nếu không rút ngòi kịp thời.
“Mẹ mau đeo đồ vào đi! Con còn đang lo thân mình chưa xong đây này!”
Tống Hổ biết ong rừng hung dữ thế nào, bị chúng nhắm trúng là xác định. Hắn không hiểu sao mình và mẹ đứng xa tổ ong thế mà tự dưng lại bị tấn công.
Nhưng giờ không phải lúc thắc mắc, quan trọng là làm sao thoát thân.
“Thằng mất dạy! Ta là mẹ ngươi đấy! Ngươi không cứu ta thì ai cứu? Mau nghĩ cách đi! Ái dà, ta đánh chết lũ ong chết tiệt này!”
Trương thị luống cuống đeo được đồ bảo hộ vào thì ong đã chui tọt vào trong quần áo từ bao giờ. Bà ta bị đốt đau quá hóa rồ, vung tay đập loạn xạ vào người.
Đập không chết thì bóp, bà ta chỉ muốn giết sạch lũ ong cho hả giận.
“Mẹ làm cái gì thế?! Đừng có đập! Đập thế không đuổi được chúng đâu, chỉ làm chúng hăng máu hơn, đốt sâu hơn thôi!”
Tống Hổ trùm kín người, đứng im thin thít. Dù có vài con ong lọt vào trong lưới bảo vệ, hắn cũng cắn răng chịu đựng không dám xua đuổi, đợi chúng tự bay đi.
Thấy mẹ mình đang làm trò dại dột, Tống Hổ buộc phải lên tiếng nhắc nhở. Tiếc là Trương thị đau quá mất khôn, bỏ ngoài tai lời con trai, còn cho rằng nó đứng đó nói mát.
Do Tống Hổ đứng im, lại đứng cạnh cục nam châm hút ong di động là Trương thị, nên số ong bu quanh bà ta nhiều gấp đôi hắn.
Đàn ong đen kịt bu kín người Trương thị, nhìn mà sởn gai ốc.
Thực ra nguyên nhân chính là do Mạnh Khê “ưu ái” rắc nhiều thuốc bột cho Trương thị hơn, ai bảo bà ta là nguồn cơn mọi đau khổ của cậu chứ.
“Á —— Đau quá!”
Trương thị vừa đập ong vừa la hét như điên dại, cuối cùng lăn lộn trên đất hòng đè chết lũ ong trên người.
Thấy tình hình mẹ mình ngày càng nguy cấp, Tống Hổ lo sốt vó nhưng cũng bó tay. Giá mà có con sông gần đây để nhảy xuống lặn trốn, hay tìm được ngải cứu hun khói đuổi ong thì tốt biết mấy.
Giờ hắn chẳng có gì trong tay, chỉ biết chịu trận nghe tiếng la hét chói tai của Trương thị. Nếu Mạnh Khê mang củi ướt về kịp thì may ra cứu vãn được tình thế.
Nhưng Mạnh Khê một đi không trở lại. Tống Hổ không dám cử động mạnh, sợ bị bầy ong chuyển mục tiêu sang mình, chỉ biết thầm cầu nguyện cho mẹ.
Thực ra Mạnh Khê đã về đến nơi, nhưng cậu nấp sau một gốc cây to quan sát hai mẹ con Trương thị thảm bại.
Đến khi tiếng kêu thảm thiết của Trương thị làm kinh động cả lũ chim rừng, Mạnh Khê mới không nhịn được nhếch mép cười thầm. Kế hoạch của ca ca thành công mỹ mãn.
“Khê Bảo, làm tốt lắm. Vài phút nữa thuốc hết tác dụng thì em hãy ra mặt.”
Chu Uẩn Dương vẫn luôn theo dõi sát sao, nghe tiếng Trương thị kêu la thảm thiết, hắn thở phào nhẹ nhõm.
“Dạ, ta biết rồi.”
Mạnh Khê mở to mắt nhìn cảnh tượng chật vật của Trương thị, muốn khắc ghi hình ảnh này vào lòng để vơi bớt nỗi uất hận.
Dù ca ca đã tặng lại sợi dây đỏ đẹp hơn, nhưng nỗi đau đớn, bất lực khi bị cướp mất món quà quý giá vẫn còn in sâu trong tâm trí cậu. Cậu muốn biến bi phẫn thành sức mạnh để lật đổ “ngọn núi lớn” đang đè nặng lên đời mình.
“Được rồi, hết giờ, Khê Bảo chuẩn bị ôm củi ra diễn đi.”
Chu Uẩn Dương căn giờ chuẩn xác, nhắc nhở Mạnh Khê.
Mạnh Khê thu lại vẻ mặt hả hê, trở về dáng vẻ khúm núm thường ngày, ôm bó củi ướt chạy ra.
“A —— Có chuyện gì thế? Hai người sao vậy?”
Cách hai người họ vài mét, Mạnh Khê vứt bó củi xuống, bắt đầu màn diễn xuất vụng về của mình.
Lối diễn khoa trương, lời thoại như đọc bài của cậu khiến Chu Uẩn Dương suýt phì cười, phải tự véo đùi để nín nhịn.
Khê Bảo diễn sâu thế này, đáng yêu quá đi mất.
Dù diễn xuất tệ hại nhưng Trương thị và Tống Hổ đang bị ong hành hạ tơi bời nên chẳng ai nhận ra sự bất thường của Mạnh Khê.
“Sao mày đi lâu thế? Củi ướt đâu? Mau châm lửa lên!”
Thấy ong bu quanh mình đã vãn bớt, Tống Hổ mới dám cử động nhẹ. Thấy Mạnh Khê đến, hắn như vớ được cọc, quát cậu mau đốt củi tạo khói đuổi ong cho Trương thị.
“A, dạ, dạ.”
Mạnh Khê nhặt củi lên, lấy dụng cụ đánh lửa ra loay hoay nhóm bếp.
Nhưng củi ướt đâu dễ cháy, nhất là khi Mạnh Khê đã ngâm chúng xuống suối.
Theo lý thuyết, khi thuốc hết tác dụng, ong sẽ tản đi bớt. Nhưng do hành động chọc giận bầy ong lúc trước của Trương thị, lũ ong vẫn hăng máu lao vào tấn công bà ta.
“Ái ui… Ui da…”
Bị cả đàn ong vây đánh, đến người nuôi ong chuyên nghiệp còn bó tay, huống chi là người phụ nữ trung niên lười nhác như Trương thị.
Bà ta chỉ biết co rúm người lại che chắn đầu mặt, miệng r*n r* không ngớt.
Mạnh Khê cố tình luống cuống tay chân, kéo dài thời gian nhóm lửa. Lợi dụng lúc không ai để ý, cậu tranh thủ lười biếng một chút, thầm mong ong đốt Trương thị thêm vài phát nữa cho bõ ghét.
Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang. Tống Hổ thấy Mạnh Khê lề mề mãi không xong liền sốt ruột, tự mình ra tay, đuổi Mạnh Khê ra chỗ khác đứng.
Mạnh Khê bĩu môi, thầm nghĩ càng tốt, đỡ phải tự tay cứu kẻ thù.
Dù củi ướt sũng nhưng Tống Hổ có mang theo dầu hỏa, tưới vào là cháy bùng lên ngay.
Hắn ném đống củi đang cháy nghi ngút khói đen về phía Trương thị. Khói đặc sặc sụa khiến lũ ong choáng váng, vội vàng bay đi.
Nhưng người ở tâm điểm đám khói là Trương thị càng khổ sở hơn. Khói cay xè hun cho bà ta không mở nổi mắt, nước mắt nước mũi giàn giụa, thảm hơn cả lúc bị ong đốt.
“Á! Mắt ta mù mất! Cho ta ra ngoài mau!”
Trương thị chịu không nổi định bò ra thì bị Tống Hổ đẩy ngược trở lại.
“Trên người mẹ còn đầy ong kìa, chịu khó hun thêm tí nữa đi. Đừng mở mắt ra, sắp xong rồi.”
Tống Hổ một lòng muốn đuổi ong cứu mẹ, không để ý đến vẻ mặt đau khổ tột cùng của bà ta. Chỉ có Mạnh Khê đứng xem kịch hay là tinh mắt nhận ra Trương thị sắp ngất xỉu vì ngạt khói.
Quả nhiên, khi Tống Hổ dọn đống củi đi, Trương thị đã nằm bất tỉnh nhân sự trên mặt đất.
Kế hoạch lấy mật ong thất bại toàn tập. Kết quả: một người bất tỉnh, một người bị thương nhẹ, một người bình an vô sự trở về.
Tống Hổ cõng mẹ chạy như bay về nhà, bỏ mặc Mạnh Khê tụt lại phía sau với đống dụng cụ nặng trịch.
Mạnh Khê hí hửng cất bớt đồ vào kho cho nhẹ gánh, rồi thong thả vừa đi xuống núi vừa trò chuyện với Chu Uẩn Dương.
Chu Uẩn Dương cũng đang tính toán cách tiêu 200 điểm tích phân vừa kiếm được.
Hắn dùng 100 điểm mua viên Thập Toàn Đại Bổ Đan cho Mạnh Khê tẩm bổ.
100 điểm còn lại, hắn chia đôi: 50 điểm đổi lấy kinh nghiệm tăng độ thân mật, 50 điểm để dành phòng thân.
Muốn lên cấp 7 phải mất cả tháng trời cày cuốc, lâu quá.
Hắn sợ lỡ Mạnh Khê lại gặp nạn như lần bị nhốt phòng tối, thời gian nhập hồn ngắn ngủi 2 tiếng là không đủ. Nên hắn muốn đẩy nhanh tiến độ thăng cấp.
Trước kia 10 điểm tích phân chẳng bõ bèn gì nên hắn không đổi. Giờ có hẳn 200 điểm, tội gì không đốt cháy giai đoạn.
Càng lên cao càng khó cày, từ cấp 6 lên 7, hắn miệt mài tặng quà suốt 2 tuần mà mới được 30%.
Nhưng sau khi đập 50 điểm tích phân vào, thanh kinh nghiệm vọt lên 80%. Chỉ cần một tuần nữa là lên cấp 7 ngon ơ.
Chu Uẩn Dương thấy vụ đầu tư này quá hời. Dù cấp 7 chỉ tăng thời gian nhập hồn thì cũng đáng đồng tiền bát gạo.
Vừa đi vừa nói chuyện, chẳng mấy chốc Mạnh Khê đã về đến nhà, vừa kịp lúc đại phu đến khám cho mẹ con Trương thị.
Nhân lúc mọi người tập trung trong phòng Trương thị, Mạnh Khê cất dụng cụ vào kho, đun nồi nước nóng rồi bưng vào phòng, giả vờ quan tâm.
“Haizz, may là loại ong này độc tính không cao, không nguy hiểm tính mạng, nhưng mặt mũi chắc chắn sẽ bị hủy dung rồi.”
Người Trương thị được quần áo che chắn nên không sao, nhưng đầu và mặt thì sưng vù như cái đầu heo.
Ngũ quan xô lệch, biến dạng, trên da chi chít vết đốt sưng tấy chứa mủ vàng, trông cực kỳ kinh dị.
Sau khi sơ cứu cho Tống Hổ, đại phu mới quay sang ca khó là Trương thị.
Nhổ ngòi ong là việc tỉ mỉ, mắt thầy lang kém nên để đồ đệ làm.
Gã đồ đệ tay nghề non, làm mạnh tay khiến Trương thị đau đến tỉnh cả người.
“Á —— Ngươi… nhẹ… nhẹ tay chút coi!”
Vừa tỉnh lại đã phải chịu cực hình, Trương thị chỉ muốn ngất đi cho xong.
Cắn răng chịu đựng cơn đau thấu tim gan, đến khi nhổ hết ngòi ong, nghe tin mình có thể bị hủy dung, bà ta như ý nguyện lăn ra ngất xỉu lần nữa.
Mạnh Khê đứng trong góc phòng, chứng kiến toàn bộ sự đau đớn và tuyệt vọng của Trương thị, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lùng rồi đặt chậu nước xuống, lặng lẽ lui ra.
Cậu biết Trương thị coi trọng nhan sắc nhất, ngày nào cũng bôi trát đủ thứ lên mặt. Giờ bị hủy dung, đối với bà ta còn đau đớn hơn cái chết.
“Khê Bảo, anh mua cho em viên thuốc bổ để trong kho đấy, ăn nhanh đi cho khỏe.”
Thấy Mạnh Khê về phòng, Chu Uẩn Dương giục cậu uống thuốc ngay. Nếu hiệu quả tốt thì sau này không cần uống thuốc bắc đắng nghét nữa.
Nhìn Mạnh Khê uống thuốc khổ sở, Chu Uẩn Dương cũng xót xa lắm, nhưng vì sức khỏe của cậu nên đành phải ép.
“Ca ca, đây là thuốc gì vậy anh?”
Mạnh Khê lấy viên thuốc màu nâu nhỏ xíu ra, ngửi thử thấy mùi thơm ngọt ngào chứ không hắc như thuốc bắc.
“Đây là Thập Toàn Đại Bổ Đan, phần thưởng nhiệm vụ đấy, chuyên dùng để bồi bổ cơ thể. Nếu ăn vào thấy tốt thì không cần uống thuốc đắng nữa.”
Lúc mua, Chu Uẩn Dương có đọc hướng dẫn sử dụng, nhưng bên dưới chỉ ghi vỏn vẹn dòng chữ: Trị thận hư, không chứa đường.
Cạn lời…
Nếu không phải hàng trong cửa hàng Tích Phân giá tận 100 điểm thì hắn còn lâu mới mua cái thứ thuốc quảng cáo bố láo này.
Hơn nữa mấy món đồ thần kỳ này sắp hết hạn bán, không mua nhanh thì lỡ mất cơ hội.
“Thật ạ? Ca ca, ta thật sự không cần uống thuốc đắng nữa sao?”
Mắt Mạnh Khê sáng rực lên. Dù đã quen vị nhưng ai mà thích uống thuốc đắng chứ.
Mỗi lần uống thuốc cậu đều phải tự động viên mình vì di nguyện của mẫu thân, vì ca ca mới nuốt trôi nổi.
Giờ chỉ cần ăn viên kẹo này là xong chuyện, còn gì tuyệt hơn.
“Đúng rồi, ăn nhanh đi Khê Bảo.”
Nhìn nụ cười rạng rỡ của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương cũng vui lây.
Mạnh Khê bỏ viên thuốc vào miệng, tưởng phải nhai, ai ngờ nó tan ngay trong miệng, chưa kịp cảm nhận gì đã trôi tuột xuống họng.
Chẳng mấy chốc, bụng dưới Mạnh Khê ấm lên. Lần đầu tiên, chàng trai quanh năm chân tay lạnh ngắt cảm thấy hơi ấm lan tỏa khắp cơ thể.
“Ca ca, thần kỳ quá…”
Mạnh Khê mở to đôi mắt long lanh, hào hứng chia sẻ cảm giác với Chu Uẩn Dương.
“Xem ra hàng hệ thống chất lượng thật. Sau này có cơ hội anh sẽ mua thêm cho em.”
Tuy chưa thấy thay đổi gì lớn ngay lập tức, nhưng qua lời kể của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương tin rằng viên thuốc này có hiệu quả. Đợi lần tới đi chợ phiên, hắn sẽ bảo Mạnh Khê đi khám lại xem sao.
Do Trương thị bị thương nặng phải nằm liệt giường dưỡng thương hơn nửa tháng, không ai soi mói bắt bẻ, Mạnh Khê như chim sổ lồng, làm việc hăng say hơn hẳn, kể cả việc bưng bê phục vụ Trương thị cũng không thấy phiền lòng.
Tống Hổ vết thương nhẹ, khỏi nhanh nên chuẩn bị vào núi săn bắn.
Tháng 9, tháng 10 là mùa thú rừng béo tốt tích mỡ qua đông, thợ săn vào núi tầm này chắc chắn bội thu.
Hết chương 28.