Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 29



Chương 29Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

Sau khi Tống Hổ rời đi, Trương thị bị thương nằm liệt giường, trong nhà chỉ còn lại hai người đàn ông Mạnh Đại Hà và Mạnh Tuyền. Mạnh Khê chẳng thèm để tâm đến họ, vì hiện giờ Trương thị chỉ lo lắng cho khuôn mặt có nguy cơ bị hủy dung của mình, hơi đâu mà quản đến cậu.

Ngược lại, Mạnh Đại Hà mới là người khổ sở nhất. Ông ta bị Trương thị càm ràm, than vắn thở dài suốt ngày đến mức nhức cả đầu. Mạnh Tuyền cũng vì thế mà cẩn trọng hơn hẳn, sợ sơ sẩy một chút là chọc giận mẹ.

Trước khi khuôn mặt hoàn toàn bình phục, Trương thị luôn trong trạng thái căng thẳng, như quả bom nổ chậm, hơi một tí là đập bát ném ly. Mạnh Khê nghe tiếng đồ đạc vỡ loảng xoảng trong phòng nhưng vẫn bình thản làm việc của mình.

Dù sao nhiệm vụ của cậu mỗi ngày chỉ là đưa cơm, còn Trương thị ăn hay không, đập bát xong có bị đói hay không thì chẳng liên quan gì đến cậu.

Ngay cả khi Trương thị gào thét trong phòng bắt cậu vào dọn dẹp, Mạnh Khê cũng giả điếc làm ngơ. Cậu biết thừa với khuôn mặt băng bó kín mít như xác ướp, Trương thị chẳng dám bước chân ra khỏi phòng nửa bước. Hơn nữa không có Tống Hổ làm đồng lõa, bà ta như hổ mất nanh, chẳng làm gì được cậu.

Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Trương thị gầy rộc đi trông thấy. Thân hình vốn đẫy đà giờ trở nên hốc hác, già đi rõ ràng. 

Đến cả Mạnh Đại Hà cũng dọn sang phòng khác ngủ. Ông thà chịu nóng bức ngột ngạt trong chái nhà nhỏ còn hơn phải ngủ chung với mụ đàn bà điên loạn như Trương thị.

Mạnh Khê được hưởng những ngày tháng thanh nhàn hiếm có. Lại đến một ngày thứ Sáu, tối hôm nay Chu Uẩn Dương cuối cùng cũng tích đủ điểm kinh nghiệm, nâng độ thân mật giữa hai người lên cấp 7.

【 Chúc mừng người trải nghiệm thành công nâng độ thân mật lên cấp 7, mở khóa chức năng XUYÊN KHÔNG NHÂN VẬT TÍ HON của người yêu độc quyền. Thời gian hiệu lực: 8 tiếng. Thời gian hồi chiêu: 16 tiếng. 】

Lần này Chu Uẩn Dương không bỏ lỡ khoảnh khắc mở khóa. Khi dòng chữ biến mất, một điệu nhạc du dương vang lên, cánh hoa hồng rơi lả tả trên màn hình, biểu tượng hình chibi của Khê Bảo xuất hiện ở góc dưới bên trái.

Chu Uẩn Dương không kìm được, nhẹ nhàng chạm tay vào biểu tượng đó. Trên màn hình lập tức hiện ra một lời nhắc.

【 Mời người trải nghiệm hướng camera vào một mặt phẳng trống trải, đảm bảo người yêu độc quyền của bạn hạ cánh an toàn. 】

Trong lòng Chu Uẩn Dương bỗng trào dâng cảm xúc mãnh liệt. Khi đọc mô tả kỹ năng, hắn đã ngờ ngợ rằng lần này có thể thực sự đưa Mạnh Khê đến thế giới của mình.

Không phải nhập hồn, cũng không phải truyền tải ý thức, mà là một Mạnh Khê bằng da bằng thịt thực sự.

Chu Uẩn Dương bật dậy khỏi giường, sải bước nhanh vào thư phòng. Hắn hướng camera điện thoại vào mặt bàn làm việc rộng rãi, rồi ấn nút xác nhận trên màn hình.

Một luồng ánh sáng trắng chói lòa lóe lên, giống hệt như lúc truyền tống vật phẩm. Khi Chu Uẩn Dương dời điện thoại đi, hắn nhìn thấy một cậu bé tí hon, chỉ cao bằng ngón tay cái của hắn, đang ngồi ngơ ngác trên mặt bàn gỗ sẫm màu.

“Khê Bảo?”

Đây là lần đầu tiên Chu Uẩn Dương chính thức gặp mặt Mạnh Khê bằng xương bằng thịt. Dù nội tâm đang gào thét vì phấn khích, nhưng bề ngoài hắn vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, chỉ có đôi mắt sắc bén như chim ưng là dán chặt vào cậu nhóc bé xíu chưa bằng bàn tay mình.

Khi nhận được thông báo của hệ thống, Mạnh Khê cứ tưởng lần này cũng giống như mấy lần trước, chỉ cần nhắm mắt mở mắt là đến nơi khác.

Nào ngờ lần này lại chóng mặt đến thế, cứ như bị ai quay mòng mòng cả chục vòng tại chỗ. Vừa lấy lại được quyền kiểm soát tay chân, cậu đã lảo đảo ngã ngồi xuống đất.

Đầu óc quay cuồng, bụng dạ nôn nao muốn ói, nhưng Mạnh Khê cố nén lại. Cậu không muốn làm bẩn chỗ của ca ca, chỉ đành há miệng th* d*c, cố gắng bình ổn lại.

“Khê Bảo, em khó chịu lắm sao?”

Chu Uẩn Dương nhanh chóng nhận ra sự bất thường của Mạnh Khê, vội vàng quan tâm hỏi han. Thấy cậu ngồi bệt dưới đất, hắn định đỡ cậu dậy.

Vươn ngón cái và ngón trỏ tay phải ra, Chu Uẩn Dương cẩn thận nhón lấy vòng eo bé xíu của Mạnh Khê, từ từ nhấc cậu lên.

“Ca ca, ta chóng mặt quá, chậm một chút thôi.”

Thấy ca ca muốn giúp, Mạnh Khê vội vàng giang hai cánh tay bé tẹo ôm chặt lấy ngón tay cái của Chu Uẩn Dương, mượn lực đứng dậy.

“Chóng mặt à? Sao lại thế?”

Chu Uẩn Dương khó hiểu, nhưng thấy Mạnh Khê đỡ hơn rồi mới yên tâm phần nào.

“Ta không biết, chắc là do hệ thống. Trước khi xuyên qua, nó bảo ta chuẩn bị tinh thần, coi chừng bị ù tai, chóng mặt, buồn nôn linh tinh.”

Nghe ca ca hỏi thăm, Mạnh Khê thật thà thuật lại từng lời nhắc nhở của hệ thống.

“Vậy chắc là lỗi tại hệ thống rồi. Lần sau chúng ta không dùng chức năng này nữa.”

Chu Uẩn Dương không ngờ chức năng này lại có tác dụng phụ khó chịu như vậy. Dù được gặp Mạnh Khê bằng xương bằng thịt hắn rất vui, nhưng nếu làm cậu khó chịu thì tốt nhất là hạn chế dùng.

“Đừng mà, ca ca, giờ ta khỏe rồi, không sao đâu.”

Vừa nghe Chu Uẩn Dương bảo không dùng chức năng xuyên không nữa, Mạnh Khê lập tức xù lông phản đối. Cậu quay sang Chu Uẩn Dương, lớn tiếng thanh minh:

“Ca ca, chắc là do lần đầu tiên biến thành thế này nên ta chưa quen thôi. Đúng, chính là vậy đó! Đợi sau này đi thêm vài lần nữa, quen rồi là sẽ ổn thôi mà. Nha!”

Mạnh Khê bám chặt lấy ngón tay Chu Uẩn Dương đang đặt bên eo mình, vừa gật đầu lia lịa vừa ra sức giải thích, sợ ca ca đổi ý tước đoạt quyền lợi được đến bên cạnh huynh ấy của mình.

“Được được được, nghe theo Khê Bảo hết. Ca ca sẽ dùng kỹ năng này thường xuyên hơn nhé.”

Nhìn cậu nhóc tí hon được bàn tay to lớn của mình bao bọc, đứng còn chưa vững mà vẫn cố gắng tranh đấu vì quyền lợi của bản thân, Chu Uẩn Dương chỉ biết cưng chiều nhượng bộ.

“Hì hì, cảm ơn ca ca.”

Thấy Chu Uẩn Dương rút lại quyết định, Mạnh Khê vội vàng nở nụ cười rạng rỡ, ngoan ngoãn cảm ơn.

Nhờ kinh nghiệm nhập hồn lần trước nên cậu thích nghi khá nhanh với thế giới khổng lồ này, không hề cảm thấy sợ hãi hay hoảng loạn.

Đợi khi khỏe lại, Mạnh Khê bắt đầu quan sát xung quanh. Bàn tay to lớn ấm áp của ca ca bao bọc lấy cậu, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.

“Khê Bảo, đây là thư phòng nhà anh.”

Thấy đôi mắt đen láy to tròn của Mạnh Khê đảo quanh tò mò, Chu Uẩn Dương nâng cậu trong lòng bàn tay, bắt đầu giới thiệu căn nhà của mình.

“Bên cạnh thư phòng là phòng ngủ, em đã đến rồi đấy.”

Chu Uẩn Dương không hề phàn nàn khi làm “xe ôm” tự động cho Mạnh Khê. Sợ cậu ngồi không vững trong lòng bàn tay sẽ ngã, hắn đặt cậu vào túi áo trên ngực của bộ đồ ngủ.

Đó là một đài quan sát tự nhiên tuyệt vời, Mạnh Khê vừa vặn ló được cái đầu nhỏ ra đến vai hắn, tầm nhìn bao quát không kém gì Chu Uẩn Dương.

“Tầng trên có tổng cộng năm phòng: một thư phòng, một phòng ngủ của ta, hai phòng cho khách và một phòng tập thể thao.”

Mạnh Khê nắm chặt lấy mép túi áo trước mặt, cố gắng không dựa vào lồng ngực rắn chắc, nóng hổi của ca ca.

Lúc trước cậu không để ý, nhưng khi ca ca giơ tay mở cửa, cơ bắp cuồn cuộn chuyển động khiến cơ ngực phập phồng chạm nhẹ vào lưng cậu.

Khi phát hiện ra lưng mình đang chạm vào thứ gì, mặt Mạnh Khê lập tức đỏ bừng, vành tai cũng nhuốm màu hồng phấn, cả người ngượng ngùng chỉ muốn chui tọt vào trong túi áo trốn biệt.

Nhưng nếu làm thế, chẳng phải cả người cậu sẽ vùi sâu vào lồng ngực vạm vỡ của ca ca sao? Chỉ mới tưởng tượng đến cảnh đó thôi, Mạnh Khê đã thấy mặt nóng bừng, nhiệt độ cơ thể tăng vọt.

Để che giấu sự bối rối, Mạnh Khê cố tỏ ra bình tĩnh, dồn hết sự chú ý vào lời giới thiệu của ca ca, gạt bỏ những suy nghĩ linh tinh ra khỏi đầu.

“Tầng dưới cũng có năm phòng: một phòng chiếu phim, một nhà kho, một nhà vệ sinh chung, và một phòng được sửa thành bếp mở. Còn một phòng trống nữa, từ khi Bánh Nướng Trứng Chảy đến thì dần dần biến thành ổ của nó.”

Đang nói chuyện thì Bánh Nướng Trứng Chảy nhìn thấy Chu Uẩn Dương đi xuống, liền chui ra khỏi ổ mèo, chạy lại cọ cọ vào chân hắn làm nũng.

“Bánh Nướng Trứng Chảy, hôm nay mày ăn hết hạt chưa? Ở nhà cũ thì kén cá chọn canh được mẹ tao chiều, chứ ở đây thì liệu hồn mà ăn hạt cho ngoan, đừng hòng mơ tưởng đến đồ tươi nhé.”

Chu Uẩn Dương làm gì có thời gian nấu cơm cho mèo. Dù sao cũng chỉ ở tạm hơn một tháng, có đói cũng chẳng chết được, hạt là đủ no rồi, tiện thể cho nó giảm cân luôn.

“Meo meo meo ——”

Chu Uẩn Dương vừa dứt lời, con mèo dưới chân liền gào lên phản đối, nghe chừng chửi cũng khá rát mặt.

Nó dỗi, chẳng thèm làm nũng nữa, nhảy phắt lên sofa cuộn tròn thành một cục bông, hờn dỗi cả thế giới.

“Khê Bảo, em thấy Bánh Nướng Trứng Chảy rồi đấy, tính nó đỏng đảnh vậy đó. Sau này em đừng ở một mình với nó, anh sợ nó không biết nặng nhẹ làm em bị thương.”

Nói thì nói vậy nhưng thấy Bánh Nướng Trứng Chảy giận dỗi, Chu Uẩn Dương vẫn lấy một thanh súp thưởng ra dỗ dành nó.

Mạnh Khê đứng từ trên cao nhìn xuống, thấy con mèo thè cái lưỡi hồng hào l**m láp từng chút thịt nhuyễn từ thanh súp, trông vừa đáng yêu vừa ngây thơ. Cậu không kìm được quay sang nhìn sườn mặt Chu Uẩn Dương, ánh mắt đầy mong chờ hỏi nhỏ:

“Ca ca, ta có thể sờ nó không?”

Từ khi mẫu thân còn sống, Mạnh Khê đã ao ước được nuôi một con thú cưng, nhưng nguyện vọng ấy chưa bao giờ thành hiện thực. Nên khi thấy Chu Uẩn Dương nuôi mèo, cậu ngứa ngáy chân tay, muốn thử cảm giác có thú cưng là như thế nào.

“Được chứ, nhưng chỉ sờ một chút thôi nhé. Tính nết Bánh Nướng Trứng Chảy thất thường lắm, đừng nhìn nó ngoan ngoãn trước mặt ta, thực ra nó cảnh giác với người lạ lắm đấy.”

Thực ra Bánh Nướng Trứng Chảy là do mẹ Chu Uẩn Dương nhặt được khi đi dạo quanh khu biệt thự cũ. Lúc đó nó chưa đầy tháng đã bị bỏ rơi. Bà mang về tắm rửa sạch sẽ mới phát hiện ra là giống mèo Ragdoll quý tộc, thế là giữ lại nuôi luôn.

“Dạ, ta chỉ sờ nhẹ một cái thôi, cảm ơn ca ca.”

Mạnh Khê hiểu sự lo lắng của Chu Uẩn Dương. Với kích thước tí hon hiện tại, cậu chẳng bõ dính răng con mèo. Nếu xảy ra chuyện gì thì cả hai bên đều thiệt hại, trách ai cũng khó.

“Ừ, Khê Bảo ngoan. Đợi Bánh Nướng Trứng Chảy ăn gần xong, anh sẽ đặt em lên lưng nó nhé.”

Con mèo không hiểu tiếng người, chỉ mải mê thưởng thức món súp thưởng quý giá, cho đến khi cảm thấy có vật gì đó đặt lên lưng mình.

Tuy nhiên, trọng lượng cỏn con của Mạnh Khê chẳng thấm tháp gì so với một con mèo Ragdoll trưởng thành. Bánh Nướng Trứng Chảy chỉ khẽ vẫy cái đuôi lông xù rồi tiếp tục l**m láp chút thịt còn sót lại trên miệng túi.

“Oa, ca ca, ta sờ được Bánh Nướng Trứng Chảy rồi! Lông nó dày quá, mềm quá, cảm giác như cả người ta bị chôn vùi trong đó vậy.”

Chu Uẩn Dương nhẹ nhàng lấy Mạnh Khê ra khỏi túi áo, đặt cậu ngồi vững vàng trên lưng mèo rồi mới buông tay.

Lông mèo Ragdoll vốn đã dài, lại thêm hôm qua bảo mẫu vừa mang nó đi spa tắm rửa về nên càng thêm tơi xốp mềm mượt.

Mạnh Khê dang rộng tay chân ngã người vào đám lông mèo thơm phức, chỉ lộ mỗi chỏm tóc đen ra ngoài. Cảm giác hạnh phúc và thỏa mãn như được nằm trong chiếc chăn bông vừa phơi nắng.

Khuôn mặt nhỏ nhắn vùi sâu vào lớp lông mèo, hít một hơi thật sâu, cậu không kìm được thốt lên: “A —— Bé mèo thơm quá! Ta thích bé mèo lắm.”

Chưa kịp để Mạnh Khê lăn lộn thỏa thích, Chu Uẩn Dương đã nhón cậu lên.

“Được rồi, Bánh Nướng Trứng Chảy ăn xong rồi, em cũng sờ xong rồi, đến giờ đi ngủ thôi.”

Ngày mai Chu Uẩn Dương không phải đi học nên có thể thức khuya, nhưng Mạnh Khê sáng mai còn phải dậy sớm làm việc nhà, nên phải đi ngủ sớm.

Mạnh Khê được thả lại vào túi áo trước ngực Chu Uẩn Dương. Bánh Nướng Trứng Chảy ăn xong súp thưởng vẫn chưa biết mình vừa bị sàm sỡ, vươn vai một cái rồi chạy tót về ổ ngủ.

Chu Uẩn Dương tắt đèn tầng một, mang theo Mạnh Khê lên tầng hai. Ngồi trong túi áo, Mạnh Khê vẫn còn lâng lâng cảm giác sung sướng khi được v**t v* mèo, mãi không muốn tỉnh lại.

Thảo nào nhiều người thích nuôi thú cưng đến thế, bé mèo cưng quả thực là tuyệt vời. Tiếc là ở quê cậu chỉ có chó cỏ nhà nông nuôi để giữ nhà, vừa dữ vừa xấu.

Mạnh Khê từng nghĩ đến chuyện xin một con chó con về nuôi, nhưng khi đó bản thân cậu còn lo chưa xong, nói gì đến nuôi chó.

Hơn nữa mẹ kế Trương thị keo kiệt chắc chắn sẽ không đồng ý, mà có nuôi thì bà ta cũng chỉ đợi nó lớn để làm thịt ăn thôi.

“Được rồi Khê Bảo, anh pha nước ấm cho em rồi, mau đi tắm rửa đi.”

Chu Uẩn Dương đã tắm xong, nhưng Mạnh Khê khi xuyên qua đây mới chỉ lau qua loa tay chân bằng nước ấm chứ chưa tắm rửa sạch sẽ.

Nếu Mạnh Khê muốn lên giường ngủ chung với hắn thì nhất định phải tắm rửa sạch sẽ từ đầu đến chân.

Nếu không phải vì Mạnh Khê quá bé nhỏ, hắn đã muốn đưa cậu đi nhà tắm công cộng để kỳ cọ cho thật sạch, đảm bảo da dẻ láng mịn không còn tí da chết nào.

Mạnh Khê hoàn hồn thì thấy mình đang đứng trước một chậu nước ấm to tướng, trên mặt nước còn có một chú vịt vàng cao su bơi lềnh bềnh.

“Đây là sữa tắm, giống như bồ kết bên em ấy, dùng để tắm rửa. Còn đây là dầu gội đầu, dùng để gội đầu…”

Chu Uẩn Dương cẩn thận giới thiệu từng chai lọ đựng chất lỏng sền sệt bên cạnh cho Mạnh Khê. Sợ cậu không biết dùng vòi nhấn, hắn còn chu đáo bóp sẵn một ít ra cho cậu.

“Bên này là vòi nước, bên trái là nước lạnh, bên phải là nước nóng. Em muốn nhiệt độ thế nào thì tự xoay tay cầm điều chỉnh nhé.”

Chu Uẩn Dương tỉ mỉ hướng dẫn cách sử dụng mọi thứ trong phòng tắm, sợ cậu không hiểu rồi xảy ra sự cố.

“Khê Bảo, thật sự không cần ca ca giúp em tắm sao? Ta hơi lo em bé thế này ở một mình trong phòng tắm sẽ gặp chuyện…”

“Không… không cần đâu! Tiểu Khê cảm ơn ý tốt của ca ca, nhưng ca ca dạy ta nhớ hết rồi, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu anh.”

Nghe lời đề nghị sói già của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê vội vàng từ chối, hai má phính ửng hồng. Dù xấu hổ nhưng ánh mắt cậu vẫn kiên định khước từ “ý tốt” của ca ca.

“Vậy được rồi, nếu Khê Bảo không cần ca ca giúp thì thôi vậy. Ca ca luôn ở ngay bên ngoài, có chuyện gì cứ gọi, anh nghe thấy hết đấy nhé.”

Chu Uẩn Dương giả vờ tiếc nuối, sau đó giúp Mạnh Khê đóng cửa phòng tắm lại rồi đi ra ngoài.

Thấy ca ca đã đi và đóng cửa, Mạnh Khê mới thở phào nhẹ nhõm. Cậu dùng tay thử nước, thấy nhiệt độ vừa phải liền cởi bỏ bộ quần áo vải thô, để lộ bộ đồ lót bằng lụa trắng mềm mại bên trong.

Đây là bộ đồ cậu tự may bằng tấm lụa trắng Chu Uẩn Dương tặng, thay thế cho bộ đồ lót cũ nát đã sờn rách vì giặt nhiều lần.

Đồ lót mặc bên trong nên bình thường chẳng ai để ý, Mạnh Khê mới dám mạnh dạn thay đồ mới, dù sao giặt giũ cũng là cậu tự tay làm.

c** s*ch quần áo, đến cả q**n l*t cũng không chừa lại, Mạnh Khê rón rén nhúng chân xuống nước thử độ sâu, thấy không quá sâu mới từ từ ngâm mình vào làn nước ấm áp.

Đã lâu lắm rồi Mạnh Khê không được tắm rửa thoải mái thế này. Mọi khi nếu không phải vội vàng lau người bằng nước nóng thì cũng chỉ ra suối tắm qua loa bằng nước lạnh.

Khi toàn thân được bao bọc bởi làn nước ấm, Mạnh Khê rùng mình một cái vì thoải mái. Ấm áp quá, nếu có thể cậu muốn ngâm mình ở đây đến thiên thu vạn đại luôn.

Nhưng nghĩ đến ca ca đang đợi bên ngoài, Mạnh Khê không dám ngâm lâu.

Cậu xoa sữa tắm khắp người, mùi hương chanh tươi mát lập tức xộc vào mũi. Mạnh Khê cẩn thận kỳ cọ bọt xà phòng trên người, hy vọng tắm thật sạch sẽ để ca ca không chê bai.

Tắm xong, Mạnh Khê tháo dải vải buộc tóc, đổ thứ chất lỏng mà ca ca gọi là dầu gội đầu lên tóc, nhẹ nhàng xoa bóp.

Bên ngoài, Chu Uẩn Dương vừa đóng cửa phòng tắm đã bắt đầu lo lắng.

Lỡ trượt chân ngã thì sao? Lỡ chết đuối thì sao? Lỡ bị nước nóng bỏng thì sao?

Tiếc là dù có áp tai vào cửa nghe ngóng, hắn cũng chẳng nghe thấy động tĩnh gì bên trong. Đành phải kê cái ghế nhỏ ngồi canh trước cửa phòng tắm như một vệ sĩ tận tụy.

Gội đầu xong, Mạnh Khê mới phát hiện cả cậu và ca ca đều quên chuẩn bị khăn tắm và quần áo mới.

Quần áo cũ vừa thay ra đã bốc mùi mồ hôi thoang thoảng, cậu chẳng muốn mặc lại chút nào sau khi đã tắm táp thơm tho.

Phải làm sao đây? Mạnh Khê ngồi ngây ra trong bồn tắm đầy bọt, suy đi tính lại chỉ còn một cách duy nhất: Gọi ca ca lấy giúp khăn tắm và quần áo.

“Ca ca… Ca ca… Anh còn ở ngoài đó không?”

Mạnh Khê cắn môi, đôi môi hồng nhuận còn vương chút nước. Biết không thể trốn trong này mãi, cậu lấy hết can đảm, run run gọi với ra ngoài.

“Ơi! Ca ca đây! Khê Bảo sao thế? Có chuyện gì?”

Tai thính như mèo, vừa nghe thấy tiếng gọi yếu ớt của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương bật dậy như lò xo, áp sát vào cửa kính mờ hỏi dồn.

“Không phải… Ca ca đừng lo, Tiểu Khê không sao cả. Chỉ là… ca ca quên chuẩn bị khăn tắm và quần áo cho Tiểu Khê rồi.”

Thấy bóng đen to lớn in trên cửa kính, sợ Chu Uẩn Dương xông vào, Mạnh Khê vội vàng lên tiếng ngăn cản.

“A! Ca ca quên mất! Đợi tí anh đi lấy cho em ngay.”

Chu Uẩn Dương vỗ trán cái đét. Sơ suất quá! Khăn tắm thì dễ, chỉ cần cắt một miếng từ khăn mới ra là xong. Nhưng quần áo cho Khê Bảo thì nhất thời hắn chưa tìm được thứ gì thay thế phù hợp.

Trong lúc chờ Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê dùng vòi hoa sen xả sạch bọt xà phòng trên người.

Cảm giác nhẹ bẫng, khoan khoái lan tỏa khắp cơ thể, toàn thân cậu tỏa ra mùi hương giống hệt ca ca, y như lúc cậu rúc vào ngực anh ấy vậy.

“Cốc cốc ——”

“Khê Bảo, anh lấy khăn tắm với quần áo đến rồi đây. Giờ anh vào được không?”

Chu Uẩn Dương quay lại rất nhanh, Mạnh Khê cảm giác như mình chưa đợi bao lâu. Tìm được một chỗ ẩn nấp kín đáo, cậu mới cho phép Chu Uẩn Dương vào.

“Ca ca vào đi ạ.”

Được sự cho phép, Chu Uẩn Dương mới chậm rãi mở cửa, cố tình quay mặt sang một bên, tránh nhìn về phía Mạnh Khê.

“Khăn tắm đây, quần áo anh gói bên trong rồi nhé.”

Chu Uẩn Dương đưa chiếc khăn tắm chỉ to bằng bàn tay mình về phía Mạnh Khê.

Dù lý trí bảo “phi lễ chớ nhìn”, nhưng khi Mạnh Khê nhoài người ra đón lấy khăn tắm, Chu Uẩn Dương vẫn không kiềm chế được, quay đầu liếc nhanh một cái rồi lại quay đi ngay lập tức.

Chỗ trốn của Mạnh Khê là sau vòi nước, cái ống nước dựng đứng vừa vặn che chắn cho cậu. Nhưng để lấy đồ, cậu buộc phải nhoài người ra, khiến toàn bộ nửa thân trên phơi bày trước mắt Chu Uẩn Dương.

Làn da trắng ngần như ngọc dương chi thượng hạng điểm xuyết hai nụ hoa anh đào hồng phấn. Mái tóc đen dài ướt đẫm xõa tung sau lưng, vừa vặn che đi vòng eo thon nhỏ và cặp đùi trắng nõn nà.

Tiếc là sự che chắn của mái tóc chỉ càng làm tăng thêm vẻ e ấp, gợi cảm. Cặp mông đào nhỏ nhắn, tròn trịa, cong cớn hiện ra rõ mồn một, thậm chí Chu Uẩn Dương tinh mắt còn thoáng thấy khe rãnh sâu hun hút ở giữa…

Chu Uẩn Dương không kìm được ho khan một tiếng.

Những giọt nước còn đọng lại trên người Mạnh Khê phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp của phòng tắm, lấp lánh như những viên kim cương, càng tôn lên vẻ đẹp của cậu, như thể đang cố tình quyến rũ ánh nhìn của Chu Uẩn Dương.

“Cảm ơn… ca ca…”

Mạnh Khê chỉ chăm chăm vào khăn tắm và quần áo, hoàn toàn không để ý đến hành động nhỏ của Chu Uẩn Dương. Nhận đồ xong, cậu vội vàng rụt người về sau ống nước.

Cảm thấy an toàn rồi, cậu mới thở phào nhẹ nhõm, dùng giọng nói mềm mại cảm ơn Chu Uẩn Dương.

Mạnh Khê không hề hay biết tai mình đã đỏ bừng, lan xuống tận cái cổ trắng ngần, thậm chí cả xương quai xanh tinh xảo cũng ửng hồng. Hai má phính như hai quả đào chín, không biết do hơi nóng hay do xấu hổ mà cả người cậu nóng bừng lên.

Hết chương 29.