Nuôi Tiểu Phu Lang Qua Mạng

Chương 31



Chương 31Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits. 

“Chu nhị thiếu gia, đừng nóng giận. Tôi và anh trai cậu là bạn tốt, thấy cậu ngồi một mình nên qua đây trò chuyện chút thôi.”

Tống Hà rất tự nhiên ngồi xuống ghế trống bên cạnh Chu Uẩn Dương, giơ tay gọi phục vụ mang đến một ly rượu vang.

“Anh có giao tình với anh trai tôi thì liên quan gì đến tôi? Anh đi mà tìm anh ấy, tôi không muốn nói chuyện với anh.”

Thực ra hồi nhỏ đi dự tiệc, Chu Uẩn Dương cũng không khó tính đến mức dầu muối không ăn thế này. Nhưng sau vài lần bị người ta ngấm ngầm gài bẫy, hắn bắt đầu sinh lòng đề phòng.

Tự thấy mình không đủ mưu mô, hắn chọn cách từ chối thẳng thừng, khiến đối phương không còn cơ hội thi triển thủ đoạn.

“Anh trai cậu đang bận mà. Tôi chỉ muốn chúc mừng cậu ta chút thôi. Nghe nói tập đoàn Chu thị và Lâm thị sắp có tin vui rồi. Tôi mang tiếng là bạn thân của anh cậu mà lại là người biết tin cuối cùng, thật là đáng trách.”

Tống Hà nói xong, cúi đầu nhấp một ngụm rượu vang, che đi tia u tối vừa lóe lên trong đáy mắt, rồi tiếp tục nói giọng nửa đùa nửa thật:

“Bộ phim trước của tôi vừa đóng máy, mới từ trong núi ra, đã lâu không được hưởng thụ không khí phồn hoa đô thị. Vậy mà anh trai cậu lại ném người bạn cũ này ra sau đầu, mải mê vui vẻ bên người đẹp. Đúng là chỉ thấy người mới cười, nào nghe người cũ khóc!”

Chu Uẩn Dương không hiểu tay ảnh đế trẻ tuổi này đang nói bóng gió điều gì, nhưng lời lẽ cứ thấp thoáng như ám chỉ y có quan hệ mờ ám với anh trai mình.

Với phương châm “nói nhiều sai nhiều” và “chuyện của anh trai không đến lượt mình quản”, Chu Uẩn Dương chỉ tập trung vào việc thưởng thức bánh ngọt trên đĩa.

Bỏ ngoài tai những lời của Tống Hà, Chu Uẩn Dương thầm tính toán thời gian. Lát nữa hắn sẽ vào nhà vệ sinh đón Mạnh Khê ra. Chắc cậu nhóc chưa bao giờ được tham dự tiệc tối của giới thượng lưu, nhân dịp này cho cậu mở mang tầm mắt.

Nói được vài câu, Tống Hà nhận ra thằng nhóc Chu Uẩn Dương này chẳng thèm để tâm đến mình. Xem ra kế hoạch moi tin tức về cuộc hôn nhân Chu – Lâm từ cậu em vợ hụt này bất thành rồi.

Tống Hà không ngờ mình chỉ vào rừng sâu núi thẳm quay phim có hai tháng mà vợ yêu đã chạy theo người khác.

Vốn định ra ngoài sẽ cùng Chu Yến Thanh ăn mừng đóng máy, ai ngờ vừa ló mặt ra đã thấy bầu trời sụp đổ.

Cách đây không lâu, cánh săn ảnh chụp được cảnh thiên kim tiểu thư nhà họ Lâm qua đêm tại biệt thự riêng của đại thiếu gia Chu thị, sáng hôm sau hai người còn vui vẻ cùng nhau đến công ty, dấy lên nghi vấn hai tập đoàn lớn sắp kết thông gia.

Tin tức này lập tức gây bão mạng xã hội, treo trên hot search suốt ba ngày không xuống. Phần bình luận ngập tràn những lời bàn tán của cư dân mạng về đời sống tình cảm của giới hào môn.

Nhìn những lời chúc phúc dành cho cặp trai tài gái sắc trên hot search, Tống Hà tức đến đau tim. Nếu không còn sót lại chút lý trí, y đã dùng tài khoản chính chủ lên tiếng khẳng định chủ quyền rồi.

Hiện tại Chu Yến Thanh không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn của y. Nếu không thấy số điện thoại và WeChat vẫn chưa bị chặn, y đã bất chấp tất cả mà xông đến công ty chặn đường đòi lời giải thích rồi.

Rõ ràng trước khi y đi quay phim, tình cảm hai người vẫn mặn nồng. Đêm chia tay, Yến Thanh còn quấn quýt trên giường, suýt chút nữa làm y chết đi sống lại. Vậy mà giờ xuống giường là trở mặt như người dưng sao?

Trên đời làm gì có đạo lý như vậy!

Nhìn Chu Yến Thanh đằng xa vẫn ung dung như không có chuyện gì, tay bắt mặt mừng với khách khứa, bên cạnh là Lâm Noãn Noãn diện váy dạ hội cao cấp nép vào người, khoác tay thân mật, trông hệt như một đôi bích nhân.

Tống Hà nghiến răng, dùng lưỡi đẩy nhẹ má trong. Nếu lát nữa tiệc bắt đầu mà Chu Yến Thanh vẫn coi y như không khí, thì đừng trách y dùng biện pháp mạnh.

Chu Uẩn Dương không biết Tống Hà rời đi lúc nào. Thấy thời gian đã điểm, hắn đứng dậy đi vào nhà vệ sinh để đón Mạnh Khê.

Lúc này trên sân khấu chính, MC đã cầm micro bắt đầu dẫn dắt chương trình.

Chu Uẩn Dương không có thời gian nghe bài phát biểu chào mừng của bác hai và bác gái, nhanh chóng chui vào một buồng vệ sinh, đóng nắp bồn cầu lại. Điều kiện hơi đơn sơ, đành chịu khó vậy.

Mở game lên, thấy thời gian hồi chiêu đã hết, Chu Uẩn Dương hướng camera vào nắp bồn cầu, chạm vào hình đại diện chibi của Mạnh Khê và chọn “Xuyên không ngay”.

Giây tiếp theo, một luồng sáng trắng lóe lên, cậu nhóc Mạnh Khê trong bộ đồ lót trắng tinh đã ngồi chễm chệ trên nắp bồn cầu.

Lần này cảm giác xuyên không đỡ hơn hẳn lần trước, ít nhất là không buồn nôn. Mạnh Khê bám vào ngón tay Chu Uẩn Dương từ từ đứng dậy.

Trong bữa tối, Chu Uẩn Dương đã dặn dò Mạnh Khê, đợi hết thời gian hồi chiêu sẽ đưa cậu sang.

Thế nên tắm rửa xong, Mạnh Khê về phòng, thấy chưa đến giờ bèn ngồi thêu tiếp món quà sinh nhật cho Chu Uẩn Dương.

Đến khi nghe thấy tiếng hệ thống nhắc nhở trong đầu, cậu mới giật mình, vội vàng giấu món quà thêu dở đi rồi nằm lên giường nhắm mắt chờ đợi.

Thấy Mạnh Khê lần này có vẻ không quá khó chịu, Chu Uẩn Dương yên tâm hơn nhiều. Hắn cẩn thận dùng lòng bàn tay nâng Mạnh Khê lên, đặt cậu vào túi áo ngực của bộ vest.

Thấy cậu đã nấp kỹ sau khăn tay, chỉ lộ ra một chỏm tóc ngố, hắn mới giả vờ như không có chuyện gì bước ra khỏi buồng vệ sinh.

“Ca ca, đây là đâu ạ? Sao đông người vậy?”

Lần đầu tiên Mạnh Khê thấy nơi nào lộng lẫy, tráng lệ thế này, cứ tưởng mình lạc vào hoàng cung.

Chu Uẩn Dương nhếch môi cười, thì thầm trả lời:

“Chúng ta đang ở khách sạn dự tiệc sinh nhật cháu gái anh. Khách sạn cũng giống như tửu lầu bên em ấy. Hôm nay cô bé tròn 5 tuổi, tiện thể ta đưa em ra ngoài mở mang tầm mắt.”

Mạnh Khê không ngờ mình lại có vinh dự tham gia tiệc sinh nhật của cháu gái ca ca, vội vàng mở to mắt quan sát xung quanh.

Đèn chùm pha lê lộng lẫy, sàn đá cẩm thạch đen bóng loáng, ghế sofa chạm khắc tinh xảo… Mọi thứ trong phòng tiệc đều được thiết kế tỉ mỉ, toát lên vẻ xa hoa và quý phái.

Tuy nhiên, vì là tiệc sinh nhật của trẻ con 5 tuổi nên khách sạn trang trí thêm nhiều chi tiết ngộ nghĩnh. Xung quanh sân khấu kết đầy bóng bay bảy sắc cầu vồng và các loại thú bông.

Nếu không phải diện tích khách sạn có hạn, bác gái hai còn định dựng cả khu vui chơi nhỏ cho các khách mời nhí nữa cơ.

Khi Chu Uẩn Dương ra ngoài, phần lễ trên sân khấu cũng sắp kết thúc, chuẩn bị đến tiết mục thổi nến cắt bánh.

Rất nhanh, đèn trong phòng vụt tắt, chỉ còn lại ánh đèn vàng ấm áp trên sân khấu. Trong tiếng nhạc “Happy Birthday”, một chiếc bánh sinh nhật cao gần 2 mét được nhân viên từ từ đẩy ra.

“Oa ~ Ca ca, cái gì kia? Đẹp quá!”

Lần đầu tiên Mạnh Khê thấy chiếc bánh to và đẹp đến thế, cao như sắp chạm trần nhà.

Trước khi tắt đèn, Chu Uẩn Dương đã xác định vị trí của anh trai. Đèn tắt, nương theo ánh sáng sân khấu, hắn nhanh chóng di chuyển đến bên cạnh anh, vì lát nữa họ còn phải lên tặng quà.

Khách khứa bình thường không cần phiền phức như vậy, nhưng họ là người thân thiết với gia đình bác hai nên đương nhiên phải đích thân trao quà tận tay.

Để che giấu sự tồn tại của Mạnh Khê, tránh bị anh trai phát hiện, Chu Uẩn Dương thuận tay cầm một ly rượu vang đặt trên bàn bên cạnh.

Do ánh sáng lờ mờ, hắn không nhận ra ly rượu mình vừa cầm chính là ly mà anh trai Chu Yến Thanh đã uống dở trước đó.

Vừa nhấp rượu, Chu Uẩn Dương vừa thì thầm giải thích cho Mạnh Khê.

Mùi rượu vang thoang thoảng cùng hơi thở ấm nóng của ca ca phả nhẹ vào tai khiến vành tai trắng nõn của Mạnh Khê đỏ ửng lên, tệp màu với ly rượu vang đỏ thẫm.

“Thổi nến xong là đến lượt chúng ta rồi, quà cáp chú chuẩn bị xong chưa?”

Chu Yến Thanh mải nhìn lên sân khấu nên không phát hiện ra sự bất thường của em trai. Thấy sắp đến giờ, anh quay sang hỏi Chu Uẩn Dương.

“Em dặn nhân viên hậu cần rồi, lát nữa họ sẽ giúp em khiêng quà lên.”

Chu Uẩn Dương đã liên hệ trước với quản lý khách sạn, nhờ họ nhận giúp con thú bông khổng lồ, đến lúc tặng quà sẽ cho hai nhân viên khiêng lên sân khấu.

“Khiêng? Chú rốt cuộc chuẩn bị cái gì thế?”

Chu Yến Thanh biết thừa thằng em này nhiều trò quái đản, đôi khi lại không đáng tin cậy. Anh không muốn trong ngày vui thế này lại phải đi dọn dẹp hậu quả cho nó.

“Lát nữa anh sẽ biết, em chọn kỹ lắm đấy.”

Chu Uẩn Dương lấp lửng, nhất quyết giữ bí mật.

“Dù sao thì nếu làm mất mặt gia đình, chú đừng có nhận là người nhà họ Chu đấy.”

Chu Yến Thanh quay đi, chẳng buồn nhìn thằng em càng lớn càng khó ưa này nữa. Đúng lúc đèn bật sáng, MC cho người đẩy bánh kem xuống để tiếp tục chương trình.

“Tiếp theo, xin mời các vị thân nhân trong gia đình họ Chu lên tặng quà sinh nhật cho tiểu thọ tinh của chúng ta.”

Thứ tự tặng quà là theo từng gia đình nhỏ.

Đầu tiên là con trai của bác cả, năm nay đã ngót nghét bốn mươi, cùng hai đứa con một trai một gái, mười tuổi và bảy tuổi.

Gia đình bốn người tặng xong, đến lượt hai anh em Chu Yến Thanh và Chu Uẩn Dương.

Chu Yến Thanh chuẩn bị một miếng ngọc phỉ thúy loại đế vương thượng hạng, xanh biếc trong vắt, được đặt trong hộp quà sang trọng, nhìn qua là biết giá trị liên thành.

Chu Uẩn Dương bĩu môi. Ông anh này đúng là chẳng có tí khiếu chọn quà nào. Con bé mới 5 tuổi đầu thì biết gì về ngọc phỉ thúy?

Trong mắt nó đó chỉ là cục đá đẹp đẹp thôi. Sao bằng con thú bông khổng lồ của hắn, có thể làm bạn cùng cô bé trải qua tuổi thơ vui vẻ.

Quả nhiên, khi con thỏ bông khổng lồ của Chu Uẩn Dương được khiêng lên, không chỉ cô cháu gái reo lên thích thú chạy lại ôm chầm lấy, mà cả đám trẻ con bên dưới cũng ồ lên ngưỡng mộ.

“Oa, thỏ bự quá đi! Ha ha ha!”

Thấy cô cháu gái không màng hình tượng lao vào bụng con thỏ lăn lộn cười đùa, Chu Uẩn Dương quay sang Chu Yến Thanh nháy mắt đầy đắc ý.

Lúc nãy còn dám nghi ngờ hắn không đáng tin cậy, chẳng lẽ không biết “kẻ sĩ ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác” sao?

Chu Yến Thanh chỉ biết mỉm cười lắc đầu trước vẻ khoe khoang trẻ con của em trai.

Sau hai anh em là đến lượt họ hàng xa lên tặng quà. Dòng chính nhà họ Chu chỉ có ba chị em bố Chu Uẩn Dương, nên ba gia đình này là thân thiết nhất.

Tặng quà xong, tiệc sinh nhật coi như kết thúc phần lễ. Trẻ con được đưa về nghỉ ngơi, người lớn ở lại tiếp tục nhập tiệc khiêu vũ.

Nếu là tiệc xã giao bình thường, tặng quà xong Chu Uẩn Dương đã chuồn từ lâu. Nhưng mang danh người nhà họ Chu, hắn đành phải ở lại, thỉnh thoảng trò chuyện vài câu bâng quơ với anh trai.

Chẳng bao lâu sau, hắn bỗng thấy người nóng ran, cứ tưởng do ở trong sảnh đông người bí bách nên định tìm một phòng trống nghỉ ngơi một lát.

Chào anh trai một tiếng, hắn gọi phục vụ dẫn lên phòng nghỉ trên lầu, hoàn toàn không hay biết một âm mưu đen tối đang chờ đợi mình.

Người phục vụ mở cửa phòng cho Chu Uẩn Dương rồi rời đi.

Hắn không hề biết rằng ngay sau đó, một người phụ nữ trang điểm đậm, mặc váy dạ hội gợi cảm đã lén dùng thẻ phòng vạn năng mở cửa, lẻn vào và chốt cửa lại.

Chu Uẩn Dương ngồi trong phòng, bật điều hòa, nghĩ rằng nghỉ ngơi một chút sẽ đỡ. Nào ngờ cơn nóng trong người ngày càng dữ dội theo thời gian, hơi thở cũng bắt đầu dồn dập, mất kiểm soát.

Trước khi vào phòng, Mạnh Khê vẫn còn đang trầm trồ vì con thỏ bông khổng lồ ca ca tặng, đúng là tiệc sinh nhật nhà giàu có khác, quà tặng toàn những thứ cậu chưa từng thấy bao giờ.

Nếu không được ca ca giải thích, cậu cũng không biết những món đồ đó đắt giá đến nhường nào.

Dòng suy nghĩ của cậu bị cắt đứt khi lồng ngực rắn chắc của Chu Uẩn Dương phập phồng mạnh mẽ, va đập vào lưng cậu.

“Ca ca? Anh sao thế? Khó chịu ở đâu sao?”

Mạnh Khê ngẩng đầu lên, thấy yết hầu Chu Uẩn Dương chuyển động liên tục, gân xanh nổi lên, đôi mày nhíu chặt vẻ đau đớn.

“Chỉ là thấy hơi nóng thôi, không sao đâu. Khê Bảo, anh để em xuống trước nhé.”

Chu Uẩn Dương thấy bộ vest bó buộc khó chịu, muốn cởi áo khoác ra, nhưng vẫn nhớ Mạnh Khê đang ở trong túi áo.

Mạnh Khê ngoan ngoãn để Chu Uẩn Dương đặt mình xuống giường. Nhưng ngay giây tiếp theo, trước mắt cậu tối sầm, một vật nặng trùm lên đầu. Hóa ra là chiếc áo vest đẫm mùi hương nam tính của ca ca.

Chưa kịp bò ra khỏi chiếc áo khổng lồ, Mạnh Khê nghe tiếng cửa mở và tiếng bước chân đi vào, liền nằm im thin thít.

“Cô là ai? Sao cô vào được đây? Cút ra ngoài ngay!”

Chu Uẩn Dương vừa đặt Mạnh Khê xuống, chưa kịp cởi cúc áo sơ mi thì thấy một người phụ nữ lòe loẹt bước vào, cơn giận bùng lên.

Người phụ nữ kia dường như cũng bất ngờ khi thấy người trong phòng không phải Chu Yến Thanh mà là em trai hắn. Cô ta sững người một chút, nhưng nhanh chóng quyết định đâm lao phải theo lao. Dù sao cũng là người một nhà cả.

Hơn nữa chuyện đã rồi, cô ta buộc phải tiếp tục, nếu không chẳng những xôi hỏng bỏng không mà còn chọc giận Chu Yến Thanh, bị Chu thị phong sát thì toi đời.

Cách duy nhất để tồn tại lúc này là dùng thân xác quyến rũ người đàn ông trước mặt. Nếu hắn chịu che chở cho cô ta, Chu Yến Thanh sẽ nể mặt em trai mà không xuống tay tàn độc.

Một bước lên mây hay thân bại danh liệt chỉ trong gang tấc, cô ta quyết định liều một phen. Giới giải trí vốn dĩ là nơi giẫm đạp lên nhau mà sống, kẻ đứng trên cao nào chẳng có chỗ dựa vững chắc sau lưng?

Đối mặt với tiếng quát của Chu Uẩn Dương, cô ta chỉ sa sầm mặt trong giây lát, rồi nhanh chóng nở nụ cười lả lơi, tiến lại gần phả hơi thở thơm tho đầy khiêu khích:

“Chu thiếu gia, chắc hẳn ngài đang rất khó chịu phải không? Trúng xuân dược thì cần phụ nữ giải độc mới được.”

Vừa nói, cô ta vừa đưa tay định cởi cúc áo Chu Uẩn Dương, đôi môi đỏ mọng chực chờ ấn lên mặt hắn.

“Bốp ——”

“Cô là cái thá gì? Đừng có chạm vào tôi! Nhân lúc tôi chưa nổi điên thì mau cút xéo cho khuất mắt, tôi không nói lại lần thứ ba đâu.”

Chu Uẩn Dương hất mạnh tay cô ta ra, rồi đẩy mạnh vào vai khiến ả ngã dúi dụi xuống thảm.

“Chu thiếu gia, em sạch sẽ lắm, ngài cứ yên tâm dùng.”

Dù bị ngã đau, người phụ nữ vẫn không bỏ cuộc, bò đến chân Chu Uẩn Dương, bàn tay ngọc ngà v**t v* dọc theo bắp chân lên đùi hắn.

“Thiếu gia, em nguyện giúp ngài giải tỏa nỗi lo, xin ngài đừng từ chối em nữa mà ~”

Nghe ả giải thích, Chu Uẩn Dương cuối cùng cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình. Nếu không vì nguyên tắc không đánh phụ nữ, hắn đã ném ả ra ngoài ngay từ câu đầu tiên.

Không ngờ ả đàn bà này lại dai như đỉa đói. Hắn đã cho cơ hội hai lần rồi, quá tam ba bận, nếu ả vẫn cố chấp thì đừng trách hắn vô tình.

Cũng may hắn uống ít rượu nên thuốc ngấm chậm, lý trí vẫn còn đó, chưa đến mức thấy ai cũng lao vào như thú dữ.

Dù toàn thân nóng ran, mất sức, nhưng xử lý một ả đàn bà yếu ớt thì hắn vẫn dư sức.

Nhìn bàn tay ma quỷ của ả đang dần tiến đến vùng nhạy cảm, Chu Uẩn Dương cười khẩy, ánh mắt sắc lạnh. Hắn chộp lấy tay ả, vặn mạnh một cái, mặc kệ tiếng kêu đau đớn hay khớp xương có trật hay không, hắn xách cổ ả ném thẳng ra ngoài cửa phòng.

Không để ả kịp phản ứng, Chu Uẩn Dương đóng sầm cửa lại, chốt khóa “tạch” một cái. Giờ thì trừ khi hắn tự mở, có thẻ vạn năng cũng đừng hòng vào.

“Ca ca, chị kia bảo anh trúng độc, giờ anh thấy thế nào rồi? Mau đi gặp đại phu đi.”

Nghe tiếng người kia đã đi, Mạnh Khê mới tiếp tục tìm đường thoát khỏi chiếc áo vest như con ruồi mất đầu. Nghe tiếng bước chân ca ca quay lại, cậu vội vàng hỏi han.

Chu Uẩn Dương cười khổ. Hắn bị ả đàn bà kia hại thảm rồi.

Bác sĩ giờ có đến cũng nước xa không cứu được lửa gần. Nhịn lâu quá khéo hỏng luôn súng ống chưa dùng lần nào thì khổ, chi bằng tự mình giải quyết cho xong.

“Khê Bảo, em đừng ra ngoài nhé. Ca ca có chút việc riêng, đừng lo, sẽ xong nhanh thôi.”

Cảnh tượng này tuyệt đối không thể để Mạnh Khê nhìn thấy. Chu Uẩn Dương vỗ nhẹ lên chỗ áo vest phồng lên, ra hiệu cho cậu yên tâm.

Lúc này Chu Uẩn Dương cảm giác mình sắp nổ tung. Thấy Mạnh Khê ngoan ngoãn nằm im, hắn mới thở phào, nhanh chóng tháo thắt lưng, dựa vào đầu giường chuẩn bị làm “công tác thủ công”.

Không phải hắn không muốn vào nhà vệ sinh giải quyết cho kín đáo, nhưng hiện tại chân tay bủn rủn, đứng không vững. Nhỡ trượt chân ngã gãy ‘của quý’ trong đó thì đúng là xui tận mạng.

Loại xuân dược này chắc chắn không chỉ k*ch th*ch h*m m**n mà còn có thành phần làm cơ thể suy yếu, mục đích là để hắn không thể phản kháng, mặc cho ả đàn bà kia muốn làm gì thì làm.

Tiếc là Chu Uẩn Dương không hứng thú với phụ nữ, lại uống ít rượu nên thuốc chưa kịp phát huy tác dụng tối đa thì ả kia đã bị ném ra ngoài.

Giờ thuốc ngấm, hắn phải tự bảo vệ sự trong sạch của mình thôi.

Nghĩ lại thấy buồn cười, bọn họ tưởng hắn là ai chứ? Tưởng hắn ăn tạp, ai dâng tận miệng cũng xơi à? Đến giới tính còn sai bét.

Dù có đúng giới tính đi nữa, hắn cũng không phải bãi rác để ai muốn vứt gì vào thì vứt. Hắn thà tưởng tượng ra Khê Bảo để tự xử còn hơn quan hệ bừa bãi với người lạ.

Khoan đã, sao mình lại nghĩ đến Khê Bảo? Chu Uẩn Dương chợt thấy áy náy. Rõ ràng hắn luôn coi Khê Bảo như em trai, sao lại có ý nghĩ đen tối thế này.

Nhưng hình ảnh cặp mông trắng nõn, căng tròn, mịn màng như ngọc của Mạnh Khê tối qua cứ bám riết lấy tâm trí hắn như mọc rễ.

Dù lý trí còn sót lại đang cầm xẻng xúc điên cuồng những hình ảnh gợi cảm đó ra khỏi đầu, nhưng chẳng ăn thua gì.

“Ca ca, anh còn ở ngoài đó không? Tiểu Khê ra ngoài được chưa?”

Dù bị Chu Uẩn Dương dặn không được ra, nhưng Mạnh Khê vẫn lo lắng không yên.

Hơn nữa nằm dưới áo vest vừa nóng vừa bí, cậu sắp ngạt thở đến nơi rồi. May mà tìm được ống tay áo, cậu định chui ra từ đó.

Lúc này, Chu Uẩn Dương đã bị dược lực xâm chiếm hoàn toàn, đầu óc mụ mị, chỉ biết hành động theo bản năng để tìm kiếm kh*** c*m, hoàn toàn không nghe thấy tiếng gọi của Mạnh Khê.

Đợi một lúc không thấy trả lời, chỉ nghe tiếng th* d*c nặng nề đau đớn của ca ca, Mạnh Khê cuống lên. Tình hình bên ngoài chắc chắn không ổn.

Dùng hết sức bình sinh chui ra khỏi ống tay áo, chưa kịp lau mồ hôi trán, Mạnh Khê đã sững sờ trước cảnh tượng trước mắt.

Ca ca nằm trên giường, quần áo xộc xệch, phanh ngực, cơ bắp toàn thân căng cứng, vẻ mặt đau đớn tột cùng.

Và trong tay anh ấy đang nắm chặt một cây “măng tre” cứng ngắc vươn thẳng lên trời, bàn tay di chuyển lên xuống v**t v* trấn an nó.

Lần đầu tiên nhìn thấy “cây măng” phát triển tốt đến thế, to và dài hơn cả cánh tay mình, Mạnh Khê không kìm được thốt lên kinh ngạc:

“Oa ~ To quá đi mất!”

Dưới lầu, Chu Yến Thanh vừa kết thúc cuộc trò chuyện với một vị tổng giám đốc thì bị một nhân viên phục vụ gọi lại, thì thầm báo tin em trai anh gặp chút rắc rối trên lầu, cần anh lên giải quyết giúp.

Chu Yến Thanh cau mày, cảm thấy có gì đó sai sai. Nhưng Chu Uẩn Dương đúng là đã lên lầu nghỉ ngơi, thôi thì cứ lên xem sao cho chắc.

Hết chương 31.