Chương 32Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Chu Yến Thanh vừa lên lầu đã chạy thẳng đến số phòng mà nhân viên phục vụ báo. Nào ngờ chưa kịp gõ cửa hay gọi tên em trai, cánh cửa phòng bên cạnh đột ngột bật mở, một bàn tay to lớn rắn chắc thò ra, kéo tuột anh vào trong.
“Buông ra!”
Chu Yến Thanh nhận ra ngay kẻ kéo mình là ai, nhưng anh đang lo cho tình hình của Chu Uẩn Dương nên chẳng muốn dây dưa.
“Thanh Thanh bảo bối, đừng vội, em trai em không sao đâu.”
Tống Hà không ngờ mình chỉ định tranh thủ nghỉ ngơi một chút lại vô tình chứng kiến màn leo giường bất thành kịch tính, mà nạn nhân lại chính là cậu em vợ tương lai của mình.
Đang rầu rĩ vì không tìm được cơ hội bắt chuyện với Chu Yến Thanh, cơ hội trời cho thế này ngu gì mà bỏ lỡ.
Kéo được Chu Yến Thanh vào phòng, Tống Hà nhanh chóng đóng sầm cửa lại, ngăn cách mọi thứ với thế giới bên ngoài.
Chu Yến Thanh còn chưa kịp định thần thì đã thấy hai tay mình bị Tống Hà bắt chéo giơ l*n đ*nh đầu, chỉ cần một tay y đã khống chế gọn cả hai cổ tay anh, ép chặt tấm lưng anh vào cánh cửa gỗ lạnh ngắt.
“Đồ khốn nạn! Buông tôi ra!”
Chu Yến Thanh cố sức giãy giụa hòng thoát khỏi tư thế nguy hiểm này, nhưng Tống Hà đâu dễ dàng để anh toại nguyện.
Y chen một chân vào g*** h** ch*n Chu Yến Thanh, đầu gối chầm chậm cọ xát vào nơi nhạy cảm của người dưới thân.
Nhìn gương mặt trắng trẻo, thanh tú của Chu Yến Thanh dần nhuốm màu đỏ ửng vì giận dữ hay thẹn thùng, càng tôn lên vẻ cấm dục đầy mê hoặc, cơn hỏa khí tích tụ trong lòng Tống Hà mấy ngày nay mới dịu đi đôi chút.
Cảm nhận được cái đầu gối không an phận của gã đàn ông, Chu Yến Thanh tức đến đỏ cả mắt.
Vốn dĩ anh chỉ định lạnh nhạt với hắn vài ngày để y tự nhận ra lỗi lầm, ai ngờ tên cẩu nam nhân này dám giở trò “bá vương ngạnh thượng cung” với anh.
Nhưng trong mắt Tống Hà, đôi mắt đỏ hoe ngập nước của Chu Yến Thanh lại mang một ý vị khác hẳn. Trông anh như thể bị bắt nạt quá đáng, không kìm được mà lộ ra vẻ nhu nhược đáng thương cầu xin tha thứ, hệt như những lúc ở trên giường trước kia.
Đã hơn hai tháng xa cách, nỗi nhớ nhung giày vò Tống Hà đến phát điên. Giờ người thương đang nằm ngay dưới thân, mặc sức y muốn làm gì thì làm, nếu còn không hành động thì đâu đáng mặt đàn ông.
Y dùng tay còn lại nâng chiếc cằm tinh xảo của Chu Yến Thanh lên, rồi cúi đầu hôn xuống.
Chu Yến Thanh chỉ kịp ngửi thấy mùi gỗ tùng quen thuộc ập tới, ngay giây tiếp theo, nụ hôn nóng bỏng và bá đạo đã áp xuống môi anh. Mang theo chút mất kiểm soát, hắn c*n m*t cánh môi anh, rồi gấp gáp luồn lưỡi vào trong quấn quýt.
Căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng m*t mát ướt át vang vọng trong không trung, k*ch th*ch thần kinh của cả hai người.
Không biết qua bao lâu, Chu Yến Thanh bị hôn đến mức thở không ra hơi, đầu óc quay cuồng.
Sau lưng là ván cửa cứng ngắc, không còn đường lui, anh chỉ có thể chủ động đẩy cái lưỡi đang làm loạn trong miệng mình ra hòng hít thở chút không khí. Nào ngờ hành động ấy lại bị hiểu lầm là anh muốn đáp lại nồng nhiệt hơn.
Bàn tay đang nâng cằm Chu Yến Thanh từ từ buông xuống, bàn tay kia cũng nới lỏng sự kìm kẹp, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Nhưng khi Tống Hà đang * l**n t*nh m*, định tiến thêm bước nữa thì đầu lưỡi truyền đến cơn đau điếng người.
“Ưm… Thanh Thanh bảo bối, mấy tháng không gặp, em học đâu ra thói quen cắn chồng thế?”
Dù bị cắn chảy máu, Tống Hà vẫn không buông tha đôi môi sưng đỏ ướt át của Chu Yến Thanh, nụ hôn cuồng nhiệt chuyển thành những cái m*t nhẹ nhàng đầy day dứt.
“Hừ, tôi không có người chồng nào ngoại tình cả.”
Chu Yến Thanh th* d*c, đôi mắt đen láy mơ màng phản chiếu khuôn mặt điển trai đầy dấu hỏi chấm của Tống Hà.
Nhân cơ hội y thả lỏng tay, Chu Yến Thanh dùng hết sức bình sinh đẩy mạnh gã đàn ông đang đè trên người mình ra.
“Không phải, bảo bối ơi em nhầm rồi, anh ngoại tình bao giờ?”
Tống Hà cảm thấy oan ức thấu trời xanh. Suốt thời gian qua y chui rúc trong cái xó xỉnh rừng thiêng nước độc quay phim, đến con muỗi cái cũng chẳng thấy, ngày nào cũng đánh đấm mệt bở hơi tai, lấy đâu ra thời gian và sức lực mà ngoại tình?
“Tự anh biết rõ trong lòng. Tống Hà, có những chuyện không cần nói toạc ra đâu, sau lưng tôi anh làm những gì, tự anh hiểu.”
“Rốt cuộc anh đã làm cái gì chứ? Anh toàn ở phim trường quay phim mà! Em không nói rõ sao anh biết được?”
Nhớ lại cái ngày anh vất vả sắp xếp công việc, bay đến thăm người yêu, vừa xuống máy bay đã nhận được xấp ảnh giường chiếu sắc nét từng chi tiết, Chu Yến Thanh lại sôi máu.
Nhưng nghĩ đến việc Tống Hà đã dồn bao tâm huyết cho bộ phim này để tranh giải Orcas quốc tế, anh quyết định giữ lại chút mặt mũi cho y, cũng là cho bản thân thời gian để nhìn nhận lại mối tình 5 năm này.
Thực ra không chỉ có ảnh giường chiếu, tiểu tam kia còn gửi cho anh rất nhiều chi tiết về chuyện tình cảm của người đó và Tống Hà, có những chuyện thậm chí ngay cả Chu Yến Thanh cũng không biết.
Trở về từ chuyến đi bão táp đó, Chu Yến Thanh thức trắng đêm suy nghĩ. Tuy mang tiếng quen nhau 5 năm, nhưng thời gian thực sự bên nhau chỉ vỏn vẹn một hai năm.
Lúc mới yêu, Tống Hà đang trên đà sự nghiệp thăng hoa, còn Chu Yến Thanh mới tiếp quản công ty. Vì tính chất công việc và thân phận, họ đành yêu đương trong bóng tối, ít khi gặp gỡ, chỉ khi nào Tống Hà được nghỉ phép mới tranh thủ bên nhau.
Tuy điều kiện khó khăn nhưng tình cảm của cả hai vẫn luôn mặn nồng, thậm chí vì xa cách mà càng thêm trân trọng những giây phút bên nhau.
Nhưng xấp ảnh kia như gáo nước lạnh tát thẳng vào mặt, khiến Chu Yến Thanh bừng tỉnh khỏi giấc mộng tình yêu. Dường như họ chưa bao giờ thực sự tính đến chuyện tương lai.
Ban đầu Chu Yến Thanh cũng không biết mình thích nam giới. Thời đi học anh cũng từng trải qua vài mối tình với các cô gái nhưng đều kết thúc chóng vánh.
Mãi đến khi Chu Uẩn Dương come out, anh mới bắt đầu tìm hiểu về cộng đồng này. Và rồi gặp Tống Hà, anh mới thực sự nếm trải hương vị ngọt ngào của tình yêu.
Nhưng đời người đâu chỉ có tình yêu. Nhà họ Chu không thể có cả hai đứa con trai đều là đồng tính. Vì thế khi yêu Tống Hà, anh giấu nhẹm chuyện này với tất cả mọi người.
Không dám tưởng tượng nếu ba anh biết cả hai đứa con trai cưng đều thích đàn ông thì ông sẽ phát điên đến mức nào. Dù hôn nhân đồng giới đã được hợp pháp hóa, nhưng thế hệ trước vẫn khó lòng chấp nhận.
Vì thế, anh vừa phải miễn cưỡng đi xem mắt theo sự sắp đặt của ba, vừa lén lút thỏa thuận với các cô gái để họ không tốn thời gian vào mình, và bù đắp thỏa đáng sau khi kết thúc.
Lần này với thiên kim tiểu thư nhà họ Lâm cũng vậy.
Cô nàng cũng có một gã người yêu cũ tệ bạc, nên đề nghị hợp tác tạo scandal tình ái với Chu Yến Thanh để chọc tức gã kia. Chu Yến Thanh cũng muốn nhân cơ hội này xem phản ứng của Tống Hà thế nào, nên đồng ý ngay.
Nào ngờ, Tống Hà lại trưng ra cái bộ mặt oan ức vô tội y hệt mấy gã tra nam bị bắt quả tang ngoại tình. Chỉ cần chưa bị ném bằng chứng vào mặt thì còn lâu mới chịu nhận.
Chu Yến Thanh chẳng buồn nói nhiều, mở điện thoại, gửi cho y xem mấy tấm ảnh giường chiếu nóng mắt và đoạn chat khiêu khích của kẻ thứ ba.
Tống Hà mở ra xem, đập vào mắt là hình ảnh chính m*nh tr*n như nhộng nằm trên giường khách sạn. Trong vòng tay y là một cậu trai trẻ thanh tú, cũng trần nửa người trên, phần dưới đắp chăn hờ hững, rúc đầu vào ngực y nên không thấy rõ mặt.
Còn đoạn lịch sử trò chuyện kia, Tống Hà dám thề độc y chưa từng gõ dù chỉ một dấu chấm câu.
“Đây không phải anh! Yến Thanh, em phải tin anh, cơ thể mình anh còn lạ gì nữa?
Hồi trước vì cứu em, vai anh bị một vết sẹo dài bằng nửa ngón tay, mỗi lần ân ái em đều thích hôn lên đó mà. Nhưng em nhìn xem, vai gã trong ảnh láng o, chẳng có gì cả.”
Thoạt nhìn người trong ảnh rất giống Tống Hà, nếu không phải chính y biết mình trong sạch thì có khi cũng tưởng mình mộng du đi ngoại tình thật.
“Còn đoạn chat này nữa, làm giả mấy hồi? Hơn nữa, tên kia nói trúng phóc mấy sở thích của anh là vì anh từng công khai chia sẻ trên báo đài rồi, fan ruột ai mà chẳng biết.”
Tống Hà cuống quýt giải thích, giọng run rẩy, cố tìm ra sơ hở trong đống bằng chứng giả tạo kia để chứng minh sự trong sạch, chỉ sợ vợ yêu hiểu lầm mà đòi chia tay.
Nghe Tống Hà nhắc đến vết sẹo, Chu Yến Thanh bắt đầu bán tín bán nghi. Đúng là nhờ lần Tống Hà liều mình cứu mạng mà anh mới quen biết và yêu y.
Hơn nữa, dù tấm ảnh đó là thật thì cũng là chuyện trước khi Tống Hà quen anh. Quá khứ của người yêu, anh không quản được, cũng chẳng muốn quản.
Nhưng trong lòng vẫn thấy lấn cấn, lời nói ra cũng có phần gay gắt:
“Ý anh là trách tôi không hiểu anh, không bằng đám fan hâm mộ của anh chứ gì?”
Tống Hà cứng họng. Rõ ràng y chỉ muốn lấy đó làm bằng chứng minh oan, sao qua miệng Chu Yến Thanh lại bẻ lái sang chuyện khác thế này?
“Anh nào dám…”
Tống Hà thấy oan ức quá, nhưng nhìn người yêu vốn điềm tĩnh nay rưng rưng nước mắt, lòng y mềm nhũn. Y kéo Chu Yến Thanh vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng gầy guộc.
“Thanh Thanh bà xã à, đều là lỗi của anh, làm em lo lắng, làm em bất an. Đời này anh chỉ yêu mình em, quá khứ, hiện tại và cả tương lai cũng vậy.”
Chu Yến Thanh ôm chặt lấy Tống Hà, gác cằm lên vai y, đôi mắt đỏ hoe quyến luyến cọ vào má người yêu, nhưng lời nói thốt ra lại đầy quyết tuyệt:
“Cũng tại tôi thôi. Tôi cứ tưởng tình cảm của chúng ta bền chặt lắm, hóa ra cũng mong manh như bong bóng xà phòng, chọc nhẹ là vỡ tan.
Hơn nữa chúng ta cũng không còn trẻ nữa, đã qua cái tuổi yêu đương bất chấp tất cả rồi. Tôi nghĩ chúng ta nên nghiêm túc suy nghĩ cho tương lai.”
“Thanh Thanh, em nói vậy là ý gì?”
Tống Hà linh cảm chuyện chẳng lành. Chẳng phải hiểu lầm ngoại tình đã được giải quyết rồi sao? Tại sao giọng điệu của Yến Thanh vẫn như muốn chia tay vậy?
“Chúng ta tạm thời tách ra một thời gian để bình tĩnh lại đi. Tôi không nhìn thấy tương lai của hai đứa, hơn nữa… tôi thấy hơi… mệt mỏi…”
Chu Yến Thanh nhắm mắt lại che giấu sự chua xót, khi mở ra đã khôi phục vẻ lạnh lùng, sắc sảo thường ngày.
“Cho nên em mệt mỏi, muốn đá anh để đi kết hôn với cô tiểu thư họ Lâm kia chứ gì? Chu Yến Thanh, em tàn nhẫn thật đấy. Tình cảm mấy năm qua của chúng ta chỉ là trò đùa thôi sao?”
Cơn giận vừa lắng xuống của Tống Hà lại bùng lên dữ dội hơn bao giờ hết.
Chu Yến Thanh tính sổ với y xong rồi, nhưng đừng quên y cũng còn món nợ cần tính với anh đây.
Tống Hà cười lạnh, ghé sát tai Chu Yến Thanh thì thầm đầy ám muội:
“Chu tổng tài thân yêu của anh ơi, muốn làm tra nam chơi chán rồi bỏ, em đã hỏi qua ý kiến của anh chưa?”
“Bốp!”
Chu Yến Thanh vung tay tát mạnh vào mặt Tống Hà, không hề nương tay, khiến khóe miệng y rách toạc rỉ máu.
Bị cơn ghen và sự phẫn nộ làm mờ mắt, Tống Hà chỉ quệt nhẹ vết máu nơi khóe miệng, khí thế bỗng trở nên âm u đáng sợ.
Y mặt không cảm xúc, ánh mắt như đóng băng ngàn năm, con ngươi đen láy lóe lên tia nhìn tàn nhẫn khiến người ta lạnh gáy.
“Thanh Thanh, cả đời này, em đừng hòng rời khỏi anh.”
Lần đầu tiên Chu Yến Thanh thấy ‘người đàn ông hiền lành’ Tống Hà lộ ra bộ mặt đáng sợ đến thế, khác hẳn vẻ trung khuyển ngoan ngoãn thường ngày.
Chó trung thành đã hóa chó điên.
Quả đắng do chính tay Chu Yến Thanh gieo, giờ anh phải tự mình nếm trải…
.
Mạnh Khê không biết phải làm sao để giúp ca ca bớt đau đớn, cũng chẳng hiểu tại sao ca ca lại sờ vào chỗ đi tiểu của mình. Cậu chỉ biết đứng ngây ra đó, nhìn bàn tay Chu Uẩn Dương chuyển động không ngừng.
“Ca ca, nếu anh bị bệnh thì đi gặp đại phu đi, cứ chịu đựng thế này không khỏi được đâu.”
Do cơ thể suy dinh dưỡng từ bé nên Mạnh Khê chưa từng trải qua những phản ứng sinh lý như mộng tinh. Có đôi khi cũng thấy là lạ nhưng chờ cơ thể tự bình thường lại là cậu quên béng đi ngay.
Thế nên trước cảnh tượng này, cậu chỉ thấy kỳ lạ chứ không nghĩ ngợi sâu xa gì.
“Ca ca, anh có nghe ta nói không? Ca ca!”
Mạnh Khê vừa gọi vừa tiến lại gần, định lau mồ hôi trên trán cho Chu Uẩn Dương.
Nào ngờ chưa kịp chạm vào, một bàn tay to lớn từ trên trời giáng xuống tóm gọn lấy cậu.
Lúc này, Chu Uẩn Dương đã không còn phân biệt được thực tại và ảo giác, hắn chỉ muốn nghe Mạnh Khê gọi tên mình thật nhiều, để xoa dịu ngọn lửa đang thiêu đốt trong lòng.
…… (Kéo rèm, Khê Bảo bé tí tẹo vậy mà, chỉ là cọ cọ thôi)
Làm “bánh ngọt” là công việc tay chân cực nhọc. Xong việc, Mạnh Khê mệt rã rời, nhưng vẫn chưa được nghỉ ngơi vì ca ca vẫn liên tục gọi tên cậu. Cậu chỉ còn sức thều thào đáp lại.
“Khê Bảo!”
“Ca ca…”
“Khê Bảo!”
“Ca… ca…”
“Phù ——”
Cuối cùng, Mạnh Khê cũng không chịu nổi nữa mà lăn ra ngủ.
Ở căn phòng bên cạnh, Tống Hà chịu đựng cơn đau do bị Chu Yến Thanh cắn chảy máu vai, khiến anh dần mất sức phản kháng rồi thất thần. Cuối cùng, bằng cách “lấy độc trị độc” này, y cũng moi được nỗi lòng thật sự của người yêu.
Chu Yến Thanh (khóc thút thít): “Quan hệ của chúng ta không thể công khai, đây đâu phải kiểu yêu đương bình thường.”
Tống Hà (dùng sức): “Thanh Thanh, anh nỗ lực trở thành ảnh đế là để xứng đôi với em đấy. Không có em anh sống sao nổi. Nếu em muốn, anh sẽ công khai trên mạng ngay lập tức.”
Chu Yến Thanh (nghẹn ngào): “Nhà tôi không cho phép có hai đứa con trai đồng tính, chúng ta không có tương lai đâu. Ba tôi chắc chắn sẽ chia rẽ đôi ta.”
Tống Hà (chậm rãi di chuyển): “Vậy hay là đi bẻ thẳng em trai em? Dù sao nó còn trẻ, chưa yêu đương gì, chắc cơ hội thành công cao đấy.”
Chu Yến Thanh (th* d*c): “Nhưng đồng tính là bẩm sinh mà? Bẻ thẳng được sao? Hay là bảo ba tôi sinh thêm đứa nữa đi, mẹ tôi lớn tuổi rồi chắc không chịu nổi.”
Tống Hà (cười khẽ): “Thanh Thanh ngốc, ba em già thế rồi chắc cũng lực bất tòng tâm, chẳng lẽ em bảo ông ấy tự sinh sản vô tính à?”
Chu Yến Thanh (ngơ ngác): “Hình như thế thật, vậy phải làm sao?”
Tống Hà (dụ dỗ): “Hay là Thanh Thanh sinh một đứa đi, thế là vẹn cả đôi đường.”
Chu Yến Thanh (mất lý trí): “Thế anh làm nhiều vào nhé, tốt nhất là một phát ăn ngay, không thì tôi phải đi mượn giống của người khác đấy.”
Tống Hà (gậy ông đập lưng ông): … Điên thật rồi!
Sáng hôm sau, Chu Uẩn Dương chống cơ thể đau nhức rã rời và cái đầu muốn nổ tung bò dậy. Nhìn bộ dạng nhếch nhác của mình, hắn buộc phải lê bước vào phòng tắm tẩy rửa sạch sẽ.
Lúc đi ra, cắm sạc điện thoại xong, hắn thấy tin nhắn của anh trai.
“Quần áo anh cho người mang lên rồi, ra bảo trợ lý Lưu lấy. Nhanh lên rồi xuống đây, anh đợi ở gara.”
Chu Uẩn Dương nheo mắt. Sao anh trai biết chuyện tối qua? Chẳng lẽ cả thiên hạ biết hết rồi?
Nghĩ nhiều cũng vô ích, hắn nhắn tin cho trợ lý Lưu. Chưa đầy mười phút sau, cửa phòng vang lên tiếng gõ.
Trợ lý Lưu đưa bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn cho hắn, thì thầm dặn dò:
“Nhị thiếu, Đại thiếu dặn cậu đừng ăn sáng vội, lát nữa ngài ấy muốn đưa cậu đi bệnh viện kiểm tra tổng quát.”
“Anh tôi sao biết chuyện này? Hay là ả đàn bà chết tiệt kia đi rêu rao lung tung?”
Chu Uẩn Dương vừa thay đồ vừa cố moi tin tức từ trợ lý Lưu.
“Không đâu, Đại thiếu biết qua kênh khác, cậu cứ yên tâm.”
Thay đồ xong xuôi, Chu Uẩn Dương đi thẳng, bộ đồ bẩn tối qua cứ thế vứt lại.
Dưới gara.
“Anh đi đây, cưng tự bảo trọng. Kẻ gửi ảnh cho em anh sẽ tìm ra, nhất định bắt nó trả giá.”
Chu Yến Thanh xoa cái eo già đau nhức, đẩy cái ôm nồng nhiệt như chó bự của Tống Hà ra. Giờ anh đang trong trạng thái thanh tâm quả dục, không muốn dính dáng gì đến chuyện yêu đương nữa.
“Đừng nói nhảm nữa, biến ngay cho khuất mắt tôi.”
Tống Hà dùng ánh mắt cún con tội nghiệp nhìn chằm chằm Chu Yến Thanh, hy vọng bà xã rủ lòng thương xót. Đáng tiếc Chu Yến Thanh chẳng thèm liếc y lấy một cái. Chó điên không đáng được thương hại.
Thấy giờ không còn sớm, gara có thể có người qua lại bất cứ lúc nào, Chu Yến Thanh chui tọt vào xe chờ em trai. Tống Hà cũng bị người quản lý lôi xềnh xệch về xe, không cho la cà nữa.
Khi Chu Uẩn Dương xuống tới nơi, thấy anh trai đang dựa cửa xe trầm tư, hắn vội vàng chạy lại hỏi cho ra lẽ.
“Anh, rốt cuộc chuyện là thế nào?”
“Vất vả cho chú rồi, chịu tội thay anh. Trợ lý Trần vừa gửi tin báo cáo đầu đuôi sự việc. Mục tiêu của cô ta thực ra là anh, nhưng mày uống nhầm ly rượu của anh nên cô ta đành liều mình đâm lao phải theo lao thôi.”
Ban đầu Chu Yến Thanh tưởng có kẻ nhắm vào cả hai anh em, hóa ra từ đầu đến cuối mục tiêu chỉ có mình anh, Chu Uẩn Dương chỉ là kẻ xui xẻo gánh đạn lạc.
Nếu hôm qua anh là người uống ly rượu đó, rồi lỡ để Tống Hà phát hiện ra anh cũng có hứng thú với phụ nữ, thì coi như tình cảm hai người chấm hết thật sự.
“Cô ta là ai mà to gan thế? Dám bò lên giường anh, coi cái biển hiệu tập đoàn Chu thị là đồ bỏ đi chắc?”
Chu Uẩn Dương không ngờ đường đường là tổng tài mà anh trai mình lại sống trong cảnh nơm nớp lo sợ như vậy. Thật chẳng dễ dàng gì, may mà hắn không phải chịu cảnh đó.
“Tép riu thôi, quan trọng là tìm ra kẻ đứng sau giật dây.”
Chu Yến Thanh ném chìa khóa xe cho Chu Uẩn Dương, ra hiệu cho hắn cầm lái, còn mình thì chui tọt vào ghế phụ.
Đêm qua “lao động” vất vả, anh thực sự không muốn hành hạ bản thân thêm nữa. Dù sao thằng em cũng có bằng lái rồi, có em trai để làm gì chứ? Để sai vặt chứ sao!
“Đến bệnh viện trực thuộc Chu thị đi, anh bảo trợ lý Lưu đặt lịch bác sĩ rồi. Cái loại thuốc tam sao thất bản đó không biết có hại gì cho người không nữa.”
Chu Uẩn Dương nổ máy, lái xe chậm rãi theo chỉ dẫn trên bản đồ. Dù có bằng nhưng hắn ít khi lái thực tế, trình độ vẫn còn non lắm.
May mà có anh trai ngồi cạnh chỉ đạo, hai người cũng đến được hầm gửi xe bệnh viện an toàn. Lên lầu, báo tên xong là có y tá dẫn vào phòng khám đã đặt trước.
Đây là bệnh viện tư nhân do tập đoàn Chu thị nắm cổ phần lớn nhất, nên việc khám cho nhị thiếu gia được ưu tiên tối đa, kết quả có rất nhanh.
Bác sĩ xem kết quả, bảo không có vấn đề gì lớn, chỉ là mấy ngày tới cần chú ý ăn uống thanh đạm vì dạ dày bị thuốc k*ch th*ch, cần tịnh dưỡng. Ông kê cho hắn ít thuốc thanh nhiệt giải độc.
Cuối cùng, bác sĩ đặc biệt dặn dò Chu Uẩn Dương tháng này phải kiêng khem chuyện chăn gối, kể cả “tự xử” cũng cấm tiệt, nếu không rất dễ mắc các bệnh nam khoa.
Trước lời dặn dò chu đáo của bác sĩ, Chu Uẩn Dương chỉ biết gật đầu lia lịa.
Ra khỏi bệnh viện, vẫn là Chu Uẩn Dương cầm lái.
“Chú lái về chung cư của mày đi, lát nữa anh bảo trợ lý Lưu qua đón. Tiện thể anh xem Bánh Nướng Trứng Chảy được chú mày nuôi nấng thế nào.”
Đã hơn nửa tháng không gặp hoàng thượng, không biết tiểu tổ tông đi theo thằng nhà quê Chu Uẩn Dương có bị hư đi không.
“Nó khỏe lắm, mỗi tội lười vận động. Em sợ nó béo phì nên định dắt đi dạo, ai ngờ nó cáu suýt cắn em một miếng.”
Tuy giọng điệu oán trách nhưng ánh mắt Chu Uẩn Dương lại ánh lên nét cười, chẳng hề có ý trách móc con mèo.
Hai anh em trò chuyện bâng quơ suốt dọc đường về. Vừa mở cửa, Bánh Nướng Trứng Chảy đã ngồi chồm hổm đợi sẵn, như thể biết trước có khách quý đến thăm.
“Anh cho nó ăn hộ em với, em đi nấu tạm bát mì đây, đói chết mất.”
Chu Uẩn Dương lục tủ lạnh, nấu vội bát mì trứng rồi sì sụp ăn ngon lành.
Ăn được nửa bát, hắn sực nhớ cả buổi sáng chưa vào game xem Mạnh Khê thế nào. Tranh thủ lúc anh trai đang mải mê v**t v* mèo, hắn vừa rửa bát vừa lén mở game.
Những chuyện xảy ra đêm qua quá sức tưởng tượng đối với Mạnh Khê. Đầu óc non nớt của cậu không tải nổi lượng thông tin quá lớn. Mãi đến nửa đêm về sáng, khi trở lại chiếc giường nhỏ của mình, cậu mới lờ mờ nhận ra một sự thật động trời.
Có phải… cậu đã trở thành người của ca ca rồi không?
Tuy chưa từng được xem “phim hành động” thực tế, nhưng cậu cũng từng nghe lỏm mấy chuyện tục tĩu của người lớn trong thôn. Họ nói năng bạt mạng, văng tục chửi thề đủ kiểu, Mạnh Khê muốn không hiểu cũng khó.
Nghĩ đến đây, lòng Mạnh Khê trào dâng cảm giác vừa kích động vừa hoang mang. Chưa cưới xin gì mà đã trao thân gửi phận, nhưng nếu người đó là ca ca… thì hình như cũng không tệ lắm nhỉ?
Hết chương 32.