Chương 8Tác giả: Mang Quả Thảo Môi Thỏ – Edit: Kaorurits.
Chu Uẩn Dương vừa dứt lời, chờ mãi vẫn không thấy Mạnh Khê hồi đáp, trong lòng không khỏi nóng nảy như lửa đốt. Hắn lướt nhanh giao diện trò chơi, cố tìm xem có cách nào giúp đỡ Mạnh Khê không.
Tiếc là dù hắn có hỏi đi hỏi lại trợ lý ảo mấy lần, câu trả lời nhận được vẫn chỉ là một câu máy móc: “Mời người trải nghiệm nỗ lực tăng độ thân mật để mở khóa thêm nhiều phương thức chơi game.”
Cái tính nóng nảy của Chu Uẩn Dương nhanh chóng chạm đến giới hạn bùng nổ. Ngay lúc hắn định lôi mười tám đời tổ tông nhà làm game ra hỏi thăm thì bên tai truyền đến giọng nói đáng thương của Mạnh Khê.
Dưới sự giám sát của Trương thị, Mạnh Khê vội vàng nấu xong bữa tối liền bị mụ ta đuổi ra sân sau để dựng nốt cái giàn còn dang dở. Cậu biết, bữa tối nay lại chẳng có phần mình.
“Ca ca, anh còn ở đó không?”
Mạnh Khê không biết đã qua lâu như vậy, liệu Chu Uẩn Dương có còn ở đó không. Cậu rụt rè như chú ốc sên nhỏ, khẽ vươn râu ra thăm dò.
“Tôi ở đây.”
Chu Uẩn Dương nuốt ngược câu chửi thề vào trong, nghiến răng nặn ra một nụ cười hiền lành, giọng điệu đáp lại Mạnh Khê đầy dịu dàng.
“Ca ca, xin lỗi, ta không kịp trả lời câu hỏi của anh…”
Mạnh Khê vốn tưởng đã lâu như vậy, Chu Uẩn Dương chắc hẳn đã đi làm việc khác. Không ngờ hắn lại đáp lời nhanh đến thế, giống như vẫn luôn ở đó chưa từng rời đi.
“Khê Bảo, không cần xin lỗi tôi, cậu có gì mà phải xin lỗi chứ, đáng lẽ tôi mới là người phải xin lỗi cậu.”
Trải qua một buổi chiều tự kiểm điểm, Chu Uẩn Dương cảm thấy mình không thể chỉ coi Mạnh Khê như một chuỗi dữ liệu trò chơi đơn thuần.
Rõ ràng phản ứng của Mạnh Khê trên mọi phương diện đều quá chân thật, không giống bất kỳ trí tuệ nhân tạo nào trên thị trường hiện nay. Chẳng biết trò chơi này dùng công nghệ đen từ đâu ra.
Chu Uẩn Dương không có bản lĩnh nghiên cứu sâu xa, nhưng cậu nhóc Mạnh Khê này lại khá hợp gu hắn, không uổng công hắn dùng bao nhiêu tiêu chuẩn để chọn ra đối tượng. Thôi thì cứ coi như đang yêu đương với một người vợ trong sách đi.
“Trưa nay đều tại tôi, để Khê Bảo phải chịu ấm ức. Khê Bảo không giận tôi chứ?”
“Không có, ta không có giận, ca ca đối với ta luôn rất tốt.”
Mạnh Khê liên tục xua tay, tỏ ý mình hoàn toàn không giận Chu Uẩn Dương.
Tuy lúc ấy Mạnh Khê có cảm thấy hơi tủi thân, nhưng cứ nghĩ đến việc Chu Uẩn Dương tặng mình bao nhiêu là đồ đạc, cậu liền cảm thấy trên đời này, ngoài mẫu thân ra thì Chu Uẩn Dương là người tốt với cậu nhất.
“Vậy là tốt rồi, ca ca yên tâm rồi. Về sau anh tuyệt đối sẽ không nổi nóng với Khê Bảo nữa.”
Chu Uẩn Dương vội vàng hứa hẹn. Không ngờ tính cách Mạnh Khê lại mềm mỏng đáng yêu như vậy, thảo nào bị mụ mẹ kế NPC kia bắt nạt.
Vừa nhớ tới khuôn mặt to như cái mâm của mụ mẹ kế dám đánh Khê Bảo của hắn, Chu Uẩn Dương lại sôi máu. Sớm muộn gì hắn cũng sẽ giúp Khê Bảo đánh bại hết đám vai ác này.
Mạnh Khê không ngờ chủ nhân lại đi xin lỗi mình. Chút lấn cấn trong lòng tức khắc tan thành mây khói, cậu không nhịn được mà nở một nụ cười ngượng ngùng đầy thẹn thùng.
“Đúng rồi Khê Bảo, anh lại nhận được nhiệm vụ mới, yêu cầu chúng ta tìm hiểu sâu hơn về nhau. Khê Bảo có thể kể chuyện trong nhà cho anh nghe được không?”
Chu Uẩn Dương cảm thấy thay vì trực tiếp hỏi tại sao Mạnh Khê bị mẹ kế ngược đãi khiến cậu thấy khó xử, chi bằng để Mạnh Khê chủ động kể ra. Như vậy vừa hiểu thêm về cuộc sống của cậu, vừa bảo toàn được lòng tự trọng cho cậu.
“A… Cái này… Ta…”
Mạnh Khê không ngờ Chu Uẩn Dương lại chuyển chủ đề nhanh như vậy. Nhưng từ sau khi mẫu thân qua đời, cái nhà này đã chẳng còn được xem là nhà của cậu nữa, căn bản chẳng có gì hay ho để kể cho chủ nhân nghe.
“Khê Bảo, không sao đâu, cứ nói đại khái thôi, chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là được.”
Nhìn cảnh tượng ban nãy Chu Uẩn Dương cũng đủ hiểu cái gia đình này đối xử tệ bạc với Mạnh Khê thế nào. Cậu cực khổ nấu cơm mà lại chẳng có phần ăn, còn phải bụng đói ra sân sau dựng giàn. Xem ra Mạnh Khê ở trong nhà này chẳng có chút địa vị nào.
“Được thôi ca ca, để hoàn thành nhiệm vụ thì ta sẽ kể sơ qua vậy. Nhà ta ở thôn Kháo Sơn. trong nhà có tổng cộng năm miệng ăn. Phụ thân tên là Mạnh Đại Hà, trước kia cưới mẫu thân ta là Quan thị. Năm ta mười tuổi, mẫu thân qua đời, ông ấy liền tục huyền với góa phụ Trương thị cùng thôn, cũng chính là mẹ kế hiện tại của ta. Trương thị mang theo một đứa con riêng tên Tống Hổ, lớn hơn ta một tuổi. Trương thị còn sinh với phụ thân ta một đứa con trai tên là Mạnh Tuyền, năm nay năm tuổi…”
Mạnh Khê vừa dựng giàn dưới trời chiều chạng vạng, vừa từ tốn kể lại thân thế của mình. Mãi đến khi vầng trăng sáng treo cao trên bầu trời, Mạnh Khê mới dựng xong giàn khổ qua.
Lúc này Chu Uẩn Dương cũng đã nắm được sơ qua tình hình gia đình Mạnh Khê. Càng nghe hắn càng thấy bực mình, thời đại nào rồi mà game vẫn dùng cốt truyện cẩu huyết thế này, tổ biên kịch không chịu cập nhật chút sao?
Dù biết tất cả chỉ là thiết lập nhân vật trong sách, nhưng nghe giọng kể đều đều không gợn sóng của Mạnh Khê, Chu Uẩn Dương lại càng xót xa cho đứa nhỏ không nơi nương tựa trong game này.
Quả nhiên, khi bắt đầu biết đau lòng đối phương chính là lúc “não yêu đương” lên ngôi.
Chu Uẩn Dương vừa nghe Mạnh Khê kể chuyện, vừa mua hết một lượt tất cả các món ăn hiện có trong hệ thống cho cậu. Rất nhanh, hệ thống hiện lên thông báo.
【 Chúc mừng người trải nghiệm thành công nâng độ thân mật lên cấp 4, mở khóa chức năng tương tác chạm. 】
Vẫn là những cánh hoa hồng phấn rơi đầy màn hình, một biểu tượng hình ngón tay hoạt hình xuất hiện ở góc dưới bên phải, nằm song song với biểu tượng micro.
Chu Uẩn Dương không vội thử tính năng mới mà kéo danh sách nhiệm vụ ra kiểm tra tiến độ.
Phát hiện dù Mạnh Khê đã kể xong thân thế nhưng tiến độ mới chỉ đạt 20%. Xem ra nhiệm vụ này không đơn giản như hắn tưởng.
Cũng chẳng biết bao giờ mới đạt 100%, Chu Uẩn Dương liền chuyển sự chú ý sang cái ngón tay hoạt hình kia.
Nhớ tới lúc trước Mạnh Khê bị mẹ kế dùng chổi đánh vào lưng, hắn vội vàng vào cửa hàng hệ thống mua loại thuốc mỡ có hiệu quả tốt nhất.
“Khê Bảo, mau về phòng đi, để anh xem lưng cho em.”
Chu Uẩn Dương nói rất nhẹ nhàng, hoàn toàn không để ý đến việc Mạnh Khê nghe xong liền sững sờ tại chỗ.
“Ca ca, không cần đâu, lưng ta không sao cả.”
Mạnh Khê thân là một tiểu ca nhi cổ đại bảo thủ, đây là lần đầu tiên bị yêu cầu vạch lưng cho nam nhân xem. Dù người đó là chủ nhân của cậu thì chuyện này cũng quá sức chấp nhận.
Màn đêm đen đặc che giấu hoàn hảo chiếc cổ đang đỏ bừng của Mạnh Khê. Chu Uẩn Dương chỉ nghĩ Mạnh Khê đang khách sáo, không nói hai lời liền thử nhấp vào biểu tượng ngón tay, bật chế độ tương tác.
Trên đầu nhân vật chibi đầu to thân nhỏ lập tức xuất hiện biểu tượng bàn tay đang nắm lấy. Chu Uẩn Dương tiếp tục nhấn, phát hiện nếu ấn giữ thì có thể nhấc bổng nhân vật lên.
Lần này Chu Uẩn Dương thấy thú vị, hắn nhấc nhân vật lên giữa không trung, tìm căn phòng có ảnh đại diện của Mạnh Khê rồi trực tiếp thả cậu vào đó.
Mạnh Khê vốn đang đứng ngây ra tại chỗ, bỗng thấy cơ thể mình như mất kiểm soát, đôi chân tự động bước đi, từng bước băng qua sân tiến về phía phòng mình.
Khi đi ngang qua sân trước, Mạnh Khê phát hiện bốn người còn lại trong nhà đều đang ăn bánh trung thu, chuyện trò vui vẻ ngắm trăng.
Hóa ra hôm nay là Tết Trung Thu. Thảo nào tối nay Trương thị bắt cậu nấu nhiều món như vậy. Đáng tiếc, cậu đến một bát cơm cũng không có, nói gì đến nếm thử vị bánh trung thu.
Lúc Trương thị nhìn thấy Mạnh Khê, trên tay bà ta đang cầm một chiếc bánh trung thu bẻ làm đôi, nửa to đưa cho Mạnh Đại Hà, nửa nhỏ đưa cho Mạnh Tuyền.
“Có cái giàn khổ qua mà dựng cả buổi mới xong, chỉ biết lười biếng dùng mánh lới. Còn không mau đi rửa bát đi!”
Trương thị chưa bao giờ coi trọng Mạnh Khê, muốn mắng thế nào thì mắng.
Nhưng lần này, Mạnh Khê vốn luôn cúi đầu vâng dạ lại như không nghe thấy gì, đi thẳng một mạch về phòng mình rồi đóng sầm cửa lại cái “Rầm”.
“Mạnh Khê, mày to gan thật đấy! Dám thái độ với tao à? Tao thấy mày thiếu đòn rồi!”
Trương thị chẳng màng đến bánh trung thu nữa, vớ lấy cây chổi định phá cửa xông vào dạy dỗ Mạnh Khê một trận.
Nhưng dù bà ta có đá, có húc, thậm chí lấy cả dao phay ra chém, cánh cửa phòng vẫn trơ ra đó, không chút sứt mẻ.
“Ca ca, là anh làm sao?”
Mạnh Khê không phải cố ý không nghe lời Trương thị, mà là đôi chân cậu căn bản không chịu nghe sai bảo, muốn dừng cũng không dừng được. Mãi đến khi tiếng cửa đóng sầm vang lên, cậu mới thầm kêu không ổn.
Lần này không nghe lời chắc chắn sẽ chọc điên Trương thị, không biết bà ta sẽ hành hạ cậu thế nào đây.
Ngay lúc cậu nhắm mắt, chờ đợi Trương thị đá tung cửa xông vào giáng chổi lên người mình, thì lại phát hiện đối phương làm cách nào cũng không mở được cánh cửa gỗ phòng củi vốn đã lung lay sắp đổ.
Mạnh Khê lập tức hiểu ra, chắc chắn là chủ nhân đã giúp cậu chặn Trương thị ở ngoài cửa.
“Là anh. Mụ mẹ kế này đúng là còn hung tàn hơn cả anh, thế mà dám vác dao phay ra chém cửa. May mà anh đã giúp em nâng cấp khả năng phòng thủ của cửa phòng rồi.”
Bên phía Chu Uẩn Dương, sau khi thanh tải chạy xong, khung cảnh trò chơi liền chuyển từ vườn rau sau nhà vào bên trong phòng của Mạnh Khê.
Chưa kịp quan sát kỹ căn phòng, hắn đã bị dòng chữ cảnh báo màu đỏ che kín màn hình làm cho giật mình.
【 Cảnh báo! Cảnh báo! Người yêu của ngài sắp gặp nguy hiểm, mời người trải nghiệm lập tức hỗ trợ người yêu vượt qua khó khăn. 】
Chu Uẩn Dương nhanh chóng tìm ra nguồn cơn nguy hiểm, hóa ra lại là mụ mẹ kế tới gây sự.
Hắn chạm vào cánh cửa gỗ lung lay sắp đổ, phát hiện chỉ cần nạp tiền là có thể nâng cấp, bèn vội vàng ném nốt mấy trăm tệ còn lại trong tài khoản vào đó.
Nhận được câu trả lời khẳng định của Chu Uẩn Dương, Mạnh Khê mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. May mà không phải ma quỷ lộng hành, nếu không cậu chắc chết khiếp mất.
Tuy nhiên, tiếng chửi bới của Trương thị bên ngoài càng lúc càng lớn, nhưng Mạnh Khê trong phòng chẳng còn tâm trí đâu mà để ý nữa. Cậu hiện tại hoàn toàn bị câu nói tiếp theo của Chu Uẩn Dương làm cho đứng hình.
“Khê Bảo, nhanh cởi áo ra đi.”
Chu Uẩn Dương nhìn thời gian, thấy đám bạn cùng phòng sắp về tới nơi, vội vàng giục Mạnh Khê để hắn còn kịp bôi thuốc.
“Ca ca, cái đó… ta tự bôi thuốc được mà.”
Mạnh Khê cẩn thận từ chối ý tốt của Chu Uẩn Dương, tay nắm chặt lấy vạt áo hơn.
“Lưng ở phía sau thì em tự bôi kiểu gì? Khê Bảo, nói dối không phải là thói quen tốt đâu nhé.”
Chu Uẩn Dương hết kiên nhẫn, bật chế độ tương tác, trực tiếp ra tay lột áo Mạnh Khê.
Mạnh Khê làm sao chống lại được bàn tay to lớn vô hình kia, rất nhanh đã bị l*t s*ch như bóc măng non, để lộ toàn bộ nửa thân trên ra ngoài không khí.
Hết chương 8.