Cuối cùng trời cũng hết âm u, lương thực tích trữ trong nhà không nhiều lắm , A Uyển mang giỏ trúc trên lưng đi đào củ cải.
Nàng đào củ cải nước, cũng có người gọi nó là củ cải đỏ.
Củ cải nước kích thước không lớn, còn không bằng nắm đ.ấ.m của A Uyển, nhưng vỏ mỏng lại nhiều nước, cắn xuống một cái là cảm nhận được độ ngọt của nó, ngọt đến cả lòng người, nếu cắt thành từng miếng mỏng trộn với tương ớt, ăn với cơm sẽ rất ngon.
Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản . Thường bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Thời tiết này rất thích hợp ăn củ cải nước, chờ thời tiết lạnh hơn một chút, củ cải sẽ không còn được ngon như vậy nữa, mà sẽ có vị chát và cay.
“A Uyển, sao ngươi lại còn ở đây? Tướng công của ngươi đến rồi!”
Một vị thẩm thầm đang cầm rác đi tới nói.
A Uyển mặt đỏ hồng: “Thẩm chớ có nói lung tung, ai, ai là tướng công?”
Vị thẩm thẩm kia ghẹo nàng, nói: “Sắp thành thân, không phải tướng công của ngươi, chẳng lẽ là tướng công của ta?!”
Bên kia bờ ruộng, các bác đang hái cây cải dầu cũng không nhịn được cười cười.
A Uyển mặt hồng thấu, mặc dù ngoài miệng không thừa nhận nhưng nàng biết rõ, nàng có một vị hôn phu.
Vị hôn phu kia họ Triệu, gọi là Triệu Hằng, là tú tài duy nhất trong thôn bọn họ.
Triệu Hằng không phải sinh ra ở đây, mà là do năm đó chiến loạn nên mới trốn đến thôn của bọn họ, về sau liền ở lại thôn này.
Cha của Triệu Hằng c.h.ế.t trong chiến loạn, chỉ còn lại hắn cùng với nương và một vị muội muội bằng tuổi A Uyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Những năm này nhờ có nhà A Uyển giúp đỡ, nên một nhà ba người họ mới sống qua ngày được.
Nhà A Uyển cũng không tốt hơn bao nhiêu, nhất là sau này cha của nàng bị bắt đi sung quân, nhà liền không còn người trụ cột, thời gian về sau càng túng quẫn hơn.
Cho dù túng quẫn, A Uyển cũng không nỡ để Triệu Hằng chịu ủy khuất.
A Uyên đem củ cải nước nhổ được, bỏ một cái gùi nhỏ, tâm tình thật tốt hướng nhà mình mà chạy, lúc đi ngang qua một cái ao, nàng ngồi xổm xuống đem vết dơ trên tay rửa sạch, tay nàng bị thương do trời giá rét, vết thương bị thấm nước lạnh, nàng đau tới mức hít khí.
Sau đó nàng cởi dây cột tóc ra, lấy nước vuốt cho tóc sạch sẽ, bện bốn cái b.í.m tóc nhỏ nhỏ xinh xinh bên tai, lại cẩn thận lấy sợi dây màu hồng chỉ dùng cho dịp lễ tết, từng chút một cột tóc lên.
Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Làm xong những chuyện này, nàng lại lấy tay đã lạnh đến mức mất cảm giác, bắt đầu vốc một ít nước lạnh để rửa mặt.
“Lạnh c.h.ế.t ta rồi!” A Uyển bị lạnh ngao ngao thét lên.
Lại nói đến Triệu Hằng, hắn đứng bồn chồn bên ngoài nhà A Uyển hồi lâu, chậm chạp không dám gặp A Uyển, hắn quyết định ngày khác quay lại, nào biết hắn đi ngang qua ao cá, lại trùng hợp thấy A Uyển đang ngồi xổm rửa mặt.
Triệu Hằng nhíu nhíu mày, nước ở đây có thể rửa mặt sao? Mùi cá tanh nặng như vậy.
A Uyển cũng nhìn thấy Triệu Hằng, luống cuống tay chân đứng lên.
Mới nửa tháng không gặp, Triệu Hằng lại cao hơn, hắn mặc dù chỉ lớn hơn nàng ba tuổi, nhưng lúc vừa mới tới thôn hắn so với A Uyển còn nhỏ gầy hơn.
Thấy hắn lớn lên tốt như vậy, A Uyển liền cao hứng.
“A Hằng!” A Uyển tươi cười đi tới.
Thiếu nữ ăn mặc cồng kềnh, cảm giác như chiếc áo bông rất nặng, đầu gối cùng khủy tay đều bị chắp vá, một bộ dáng quẫn bách nghèo túng, nhưng gương mặt thì càng ngày càng tốt, mười dặm tám thôn cũng không kiếm ra được cô nương nào xinh đẹp như nàng.