Từng có lúc, Triệu Hằng cho rằng A Uyển là cô nương xinh đẹp nhất, chỉ là sau này gặp qua các thiên kim tiểu thư kia, hắn nhìn lại chỉ thấy A Uyển một thân nghèo túng cùng quê mùa.
A Uyển thấy tay của Triệu Hằng, đó là tay của người đọc sách, ngón tay thon dài, tinh tế tỉ mỉ.
A Uyên không dấu vết đem giấu cánh tay đầy vết nứt cùng sưng tấy đút vào trong tay áo, mỉm cười hỏi hắn: “Sao ngươi lại tới đây? Hôm nay là giữa tháng, vẫn chưa tới lúc gửi quà nhập học... Bạc trong tay xài hết rồi sao? Ta đi lấy cho ngươi.”
Kỳ thật nàng không có nhiều, chỉ còn vài đồng bạc cuối cùng, đồ tết còn chưa có bạc để mua, nhưng việc Triệu Hằng đọc sách quan trọng hơn, nàng nghĩ nương sẽ không trách nàng đâu.
“A Uyển.” Triệu Hằng gọi nàng lại.
A Uyển xoay người lại, nét mặt đỏ bừng lại ngọt ngào cười: “Ân?”
“Ngươi không cần đưa bạc cho ta.”
“Vì sao? Ngươi không đọc sách nữa sao?” A Uyển kinh ngạc hỏi.
Triệu Hằng dừng một chút: “Không phải.”
A Uyển cho rằng hắn lo lắng không đủ bạc dùng để làm quà nhập học, nàng vỗ n.g.ự.c nói: “Ngươi yên tâm, ta có bạc! Ta... ta có thể kiếm! Đầu xuân ta đi hái rau dại, ta còn có thể đốn củi, có thể trồng trọt...”
Triệu Hằng sắc mặt nặng nề: “Ngươi không cần giấu ta, ta biết, bạc của ngươi không sạch sẽ... Năm trước chẳng phải ngươi đến nhà biểu cô của ngươi, ngươi... ngươi đã đi vào kỹ viện!”
Sấm sét giữa trời quang đánh vào đầu A Uyển!
Thân thể A Uyển lắc lư một cái, cái gùi rơi trên mặt đất, củ cải nước đỏ bừng lăn đầy ra đất.
A Uyển sắc mặt trắng bệch nhìn Triệu Hằng: “Ai? Là ai nói với ngươi như vậy?”
Triệu Hằng nắm chặt nắm đấm: “Ngươi không cần biết ai nói, ngươi chỉ cần trả lời có hay không? Ngươi có phải đã vào kỹ viện hay không?”
Mắt nàng đỏ lên, nàng bắt lấy cánh tay của hắn: “A Hằng...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Triệu Hằng không kịp chuẩn bị mà nhìn thấy đôi tay nàng giấu trong áo nãy giờ, trên tay trải đầy vết nứt, dọa hắn phải rút cánh tay về.
A Uyển cảm nhận được hắn ghét bỏ, không dám lấy tay đụng vào hắn, chỉ nghẹn ngào nói: “Ta... Ta chưa từng đi đến kỹ viện! A Hằng ngươi nên tin tưởng ta, ta sạch sẽ, bạc là do ta dùng ngọc bội để đổi.”
Triệu Hằng lạnh lùng nhìn nàng: “Ở đâu mà ngươi có ngọc bội?”
“Ta nhặt được!”
Triệu Hằng châm chọc nói: “Tùy tiện nhặt một khối ngọc bội mà có thể đổi được nhiều bạc vậy sao?”
Hắn đã từng khờ dại cho rằng bạc lo cho hắn đi học, là do nàng cực khổ trồng trọt, đốn củi, nhưng ai ngờ... Vậy mà nàng lấy thân thể mình để đổi!
Nàng có còn biết xấu hổ hay không? Có hay không?
Nàng đã cùng hắn đính hôn, còn cùng nam nhân khác tằng tịu.
Tại sao nàng ta lại bẩn như vậy?!
“A Hằng ngươi hãy tin tưởng ta, ta không hề đến kỹ viện, ta xin thề!” A Uyển khóc đến tê tâm liệt phế, nàng thật sự không có vào kỹ viện, thật sự không có a...
Hai người đều là thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên, ở bên cạnh nhau một đoạn thời gian rất dài, Triệu Hằng cùng muội muội của hắn ăn nhờ ở nhờ nhà A Uyển, hắn còn nhớ rõ thời gian toàn thôn gặp thiên tai, là A Uyển tự tiết kiệm khẩu phần ăn của mình, từng miếng từng miếng đút cho hắn ăn.
Không nhờ A Uyển, có lẽ hắn đã c.h.ế.t vì đói.
Hắn đối với A Uyển chung quy vẫn có chút tình cảm.
“Ngươi yên tâm, nể tình ta với ngươi có một đoạn tình cảm, sự tình của ngươi ta sẽ không nói ra ngoài, chỉ là ta không thể cưới ngươi được nữa.” Hắn tỏ vẻ bố thí nói với A Uyển.
Triệu Hằng nghĩ rằng hắn đã hết lòng, dù sao đối với nữ nhân mà nói danh tiết quan trọng hơn tất cả, hắn nguyện ý giữ lại cho nàng chút danh tiết, nàng cũng nên biết điều mà chấp nhận.
Triệu Hằng câu từ chính nghĩa nói: “Ta là tú tài, phu tử nói ta có tài học, ngày khác nhất định có thể nhập sĩ, không thể lấy một nữ nhân không sạch sẽ... Việc kết hôn vẫn là nên hủy đi, ngươi về sau không cần tìm ta nữa.”
Nói xong, Triệu Hằng không dám nhìn A Uyển đang thương tâm gần chết, hắn rời đi giống như chạy trốn.
Nhưng hắn chưa chạy được mấy bước, phía sau nghe tiếng phù phù thật lớn trong ao cá.