Nương Tử Là Thần Y

Chương 16



Du Uyển vội vàng buôn bán, đối với việc đầu bếp Bạch Ngọc Lâu bình luận không hề biết gì cả, cá và măng bán sạch, nàng nhìn qua phía anh em nhà họ Du thì phát hiện họ vẫn chưa bán được con nào, nàng đi qua hỏi hai huynh đệ: “Đại ca, nhị ca, hai huynh có cần muội cầm qua bên kia bán không?”

Cá của họ mặc dù hơi nhỏ một tí, nhưng cũng là cá câu trong tự nhiên, thừa dịp khách của nàng chưa tản đi, có thể sẽ rất nhanh bán xong.

“Không cần.” Du Tùng không chút nghĩ ngợi cự tuyệt, ngữ khí không tốt chút nào.

Du Uyển vậy mà không buồn bực, cười cười nói: “Muội đã bán xong rồi, giờ không có việc gì nữa, bên này có cần muội giúp một tay không?”

Bán hết?

Huynh đệ hai người đều sững sờ, nhìn qua quầy hàng của Du Uyển, chỉ thấy cái gùi cùng thùng gỗ quả thật không còn gì cả, lại nhìn về quầy của mình, hai huynh đệ mặt đều thẹn.

Làm sao hai cái đại nam nhân, lại không bằng một tiểu cô nương a?

“Muội làm việc của muội đi, bán xong thì nên quay về sớm.” Du Phong không muốn ở cùng một chỗ với Du Uyển.

“Trong nhà nương còn chưa tỉnh, xác thực muội cũng nên về sớm.” Du Uyển gật gật đầu, đối với hai người nói: “Muội đi mua một ít đồ, mua xong liền về.”

“Ân.” Du Phong nhàn nhạt lên tiếng, có người đến mua khoai lang, hắn đi chào giá nên không nhìn tới Du Uyển nữa.

Du Uyển tựa hồ đã quen thuộc với việc huynh ấy lãnh đạm với mình, không quấy rầy họ nữa, thần sắc như thường rời đi.

Du Phong thu tiền, đem khoai lang đưa cho khách, dư quang nhìn về phía bóng lưng của Du Uyển một chút, trong mắt lướt qua một tia phức tạp.

....

Hôm nay thu hoạch rất tốt, 15 con cá trích cùng hơn hai mươi cân măng mùa đông, tổng cộng bán được 511 đồng, cũng được nửa lượng bạc, tuy so với tiền lương kiếp trước của nàng thì không đáng nhắc tới, nhưng ở dị thế    lại là số tiền đầu tiên nàng kiếm được, Du Uyển vẫn cảm thấy tương đối hài lòng.

Du Uyển đem đồ dùng nhà bếp thu thập chỉnh tề, bỏ vào phía sau cái gùi lớn, lại mang theo Tiểu Thiết Đản đi dạo trong chợ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -

Vật nàng cần mua thêm rất nhiều, phần lớn đều có bán ở đây, thí dụ như xì dầu, dấm, đường.

Chỗ đường đỏ này đắt gấp đôi so với đường trắng, nhưng nhớ tới thân thể không tốt của Khương thị, Du Uyển khẽ cắn môi, mua.

Bột ngô trong nhà còn một ít, Du Uyển mua thêm năm cân gạo.

Du Uyển còn muốn mua một chút thịt, suy nghĩ có lẽ thịt nạc sẽ đắt, thôi thì đành ăn thịt mỡ, nào biết vừa hỏi thì mới biết thịt mỡ mắc hơn thịt nạc rất nhiều.

“Ngươi mua hai cân thịt mỡ, ta sẽ cắt cho ngươi một chút thịt nạc.” Người bán vô cùng sảng khoái nói.

Du Uyển: “...”

Không phải là ta mua thịt nạc, ngươi cho ta chút thịt mỡ sao?

Cuối cùng Du Uyển mua ba cân thịt mỡ, không phải là ăn cho đỡ thèm mà là vì rán mỡ.

Thời đại này dầu thực vật chỉ có dầu vừng, cũng chính là dầu vừng ở kiếp trước, nhưng dầu vừng giá tiền quá cao, dân chúng như nàng ăn không nổi.

Nghĩ như vậy thì thịt mỡ tuy đắt, nhưng cũng không vô lý.

Quý hơn dầu là muối ăn.

Muối ăn không có bán trong chợ, phải đi lên cửa hàng chuyên bán muối mới có.

Du Uyển vừa đi vừa hỏi vị trí của cửa hàng bán muối, nằm ngay trên trấn Liên Hoa, đi qua chỉ mất thời gian khoảng một chung trà.

Sau khi tiến vào trấn Liên Hoa, mọi thứ đều trở nên trật tự ngay ngắn, hai bên không có lều vải hay phòng đất đắp cỏ tranh, cửa hàng đều là gạch xanh ngói đỏ, ngựa xe chạy như nước trên đường lớn... Ngay cả người đi đường quần áo nhìn cũng cao cấp.

“Oa! Oa! Oa!” Tiểu Thiết Đản cả kinh trợn mắt há mồm, tiểu lắm lời cũng không thốt lên lời.

“Bánh quế đây! Bánh quế thơm ngon đây!”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com