Phía đối diện nghe tiếng rao của người bán hàng rong rõ to.
Tiểu Thiết Đản vừa mới ăn no, lúc này cũng không có cảm giác đói, nhưng cái mùi thơm ngào ngạt kia, vẫn khiến hắn không tự chủ mà nuốt nước bọt.
Du Uyển cười nói: “Chờ lát nữa tỷ mua cho đệ.”
“Đệ đệ... đệ... đệ mới không có muốn ăn bánh quế!” Tiểu Thiết Đản dậm dậm chân.
Du Uyển giễu giễu nói: “Tỷ mới không nói là mua cho đệ ăn nhé!”
Khuôn mặt lập tức vì mắc cỡ mà đỏ bừng, này gọi là không đánh mà khai.
“Đến rồi.” Du Uyển nhìn cửa hàng muối trước mắt.
“Vậy chúng ta mau vào thôi!” Biết sắp được ăn bánh quế, Tiểu Thiết Đản lôi kéo tay a tỷ, nhún nhảy đi vào cửa hàng.
Cửa hàng muối này là do quan lại quản lý, mười điểm xa hoa, trừ bỏ muối ăn không thấy bán cái gì khác.
“Các ngươi buôn bán kiểu gì vậy? Mỗi lần giao muối, chất lượng muối đều kém hơn lần trước, loại muối chất lượng kém như vậy, các ngươi nghĩ khách của Bạch Ngọc Lâu chúng ta làm sao có thể nuốt trôi?”
“Bạch tiểu thư đừng oan uổng cho chúng tôi, chúng tôi đều lấy muối cùng một nguồn, đưa muối cho các vị cũng là muối đã được tuyển chọn tỉ mỉ, là loại thượng đẳng, muối kém chất lượng chúng tôi không dám đem qua đâu!”
“Ngươi tưởng ta tin hả?!” Vị thiếu nữ mặc trang phục màu vàng nhạt, đeo mạng che mặt tức giận đến mức đem túi muối ăn đập lên trên quầy.
Dám ở cửa hàng nhà quan lớn lối như vậy, hẳn là lai lịch không nhỏ.
Du Uyển không có bước lên để rước tai vạ, lôi kéo tay đệ đệ, lặng yên nhìn muối ăn bên cạnh.
Thiếu nữ cùng chưởng quỹ tranh chấp vài câu, trước khi đi cũng không có mang cái túi muối ăn kia đi: “Ta không cần biết! Loại muối này ta không muốn! Ngươi xem mà tự xử lý đi!”
Nói xong thiếu nữ thở phì phò rời đi, đi ngang Du Uyển thì nàng dừng chân lại, tức giận nhắc nhở: “Chỗ này muối ăn đều kém chất lượng, nếu ta là ngươi, liền đến kinh thành mua!”
Lời này rốt cuộc không biết là nói cho ai nghe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn -
Du Uyển lắc đầu, cơm trắng nàng còn không có đủ để ăn, một tiểu cô nương trong thôn bất đắc dĩ mới xuất đầu lộ diện kiếm ăn, sẽ quan tâm muối ăn ăn ngon hay không ngon sao?
Muốn tìm người truyền lời cũng không nên tìm nàng a, cô nương này không giữ được bình tĩnh, cũng không có nhãn lực.
Chưởng quỹ trước mặt đang nịnh nọt nhanh chóng thay đổi sắc mặt, bình tĩnh gõ lên mặt bàn: “Muối loại hai 30 đồng, loại một 60 đồng.”
“Đong như thế nào?” Du Uyển hỏi.
Lão chưởng quỹ mắt không nhấc, chỉ cái chén nhỏ trên bàn.
Du Uyển thoáng xem xét, cái chén này không đủ một cân a, một tháng là có thể dùng hết, đó là còn phải tiết kiệm thì mới dùng đủ trong một tháng.
Mà chất lượng muối ăn như thế này, xác thực như vị thiếu nữ kia vừa nói, thấp kém đến nỗi không chấp nhận nổi.
Bất quá cũng không có cách nào khác, ai bảo buôn bán muối đều nắm trong tay quan phủ, muối ngon nhất tất nhiên là đưa qua chỗ quan lại quyền quý, còn dân chúng bình thường thì cũng chỉ có thể ăn loại muối chất lượng kém thế này.
Du Uyển mua hai cân muối loại hai, trên người chỉ còn thừa khoảng 400 đồng.
Sau đó, Du Uyển lại mua cho Tiểu Thiết Đản cùng Khương thị hai đôi giày bông, mua hết 100 đồng.
Số tiền còn lại Du Uyển định đi mua thêm một số công cụ dùng để đi săn, ngay khi nàng dắt Tiểu Thiết Đản đi ngang qua một tiệm thuốc, lơ đãng nghe thấy giọng của Du Phong.
“Trong tay ta tạm thời chỉ có nhiêu đây, có thể cho bốc cho ta ít dược được không, hôm nào ta kiếm được tiền ta liền đến gửi thêm cho ngươi! Ngươi xem chúng ta cũng là khách quen, ngươi không cần sợ ta quỵt nợ...”
Dược đồng không khách khí nói ra: “Không bốc! Các người tiền nợ lần trước còn chưa trả hết, giờ lại muốn nợ? Nào có chuyện tốt như vậy? Cuối năm rồi, các ngươi đem trả hết nợ rồi nói chuyện tiếp.”
Du Phong siết chặt nắm đấm: “Hiện cha ta đang rất cần thuốc...”
“Cái gì cũng không cần nói! Ta sẽ không cho các ngươi nợ nữa đâu!”
“Cha ta thật sự...”
Dược đồng không kiên nhẫn cắt ngang: “Ta cũng là thật.”
Vừa mới nói xong, một bàn tay thiếu nữ dò xét đi qua, không nhanh không chậm đổ ra một túi tiền đồng.