“Không phải bảo ông để đó sao?!” Đại bá mẫu nói, vội vàng đi tới, tiếp cái tô từ trong tay đại bá, “Tiểu Phong, tới dìu cha!”
Trước khi đại bá mẫu gọi là hắn đã đi về phía cha rồi.
Vươn tay ra.
Đại bá vô cùng bình tĩnh mà nhìn nhi tử một cái, hất cằm lên: “Ta không muốn ngươi vịn.”
Nhi tử ruột thịt bị ghét bỏ: “...”
Du Uyển cong cong khóe môi đi qua, vịn đại bá ngồi xuống.
Đại bá trù nghệ quả thật rất tốt, mấy thứ bình thường nhìn không có chút nào thu hút lại được trình bày rất thú vị, ớt xanh xào với hạt bắp, cay đến sướng miệng, ngọt đến thâm tâm, nguyên liệu nấu ăn được thể hiện hết sức hoàn mỹ, hạt bắp được phơi qua, khi bắt đầu ăn lại không cảm thấy khô cứng, giống như bắp ngày hôm nay mới được lột vỏ.
Cái làm cho Du Uyển muốn ngừng mà không ngừng được là dĩa trứng tráng rau hẹ kia, trứng mỗi miếng đều vừa miệng, xung quanh hơi xém, nhưng bên trong lại mềm mại cảm giác như có thể hút vào.
Nhà đại bá là dùng muối ăn mua trong cửa hàng, nhưng Du Uyển không nếm ra được vị đắng chát.
“Trứng.” Tiểu khuê nữ còn muốn ăn.
Du Uyển gắp cho muội muội một miếng lớn, cô bé bắt đầu vụng về cầm đũa ăn.
Đương nhiên được hoan nghênh nhất là món chân giò nấu đường phèn.
Chỉ cần nhìn phần da giò bóng loáng, là có thể khiến người nhìn thèm chảy nước miếng.
Đây là món chân giò ngon nhất Du Uyển từng nếm qua, ngay cả thịt kho ở Bạch Ngọc lâu cũng không sánh bằng một phần mười.
Chưa nói đến muối đại bá dùng là loại muối hạng hai, nếu đổi thành muối tinh luyện, Du Uyển không dám tưởng tượng món này sẽ mỹ vị như thế nào.
“Con có một ý tưởng.” Du Uyển ăn xong miếng thịt cuối cùng trong chén, để đũa xuống, trịnh trọng nói với mọi người trong nhà, “Ngày mai đi chợ, chúng ta không bán thịt heo.”
“Thịt heo?” Du Phong giật mình, “Chờ chút, chúng ta quyết định bán thịt heo khi nào? Chúng ta lại không có...”
Hắn dừng lại.
Làm sao hắn lại quên, tam thẩm bịp một con lợn từ nhà Triệu gia.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Du Uyển cười nhìn về phía Du Phong: “Không sai, chính là con heo mà Triệu gia bồi thường, muội vốn định giữ lại một nửa, một nửa còn lại đem lên chợ để bán, hiện tại muội thay đổi chủ ý. Đại bá trù nghệ tốt như vậy, nếu không bộc lộ tài năng thì thật đáng tiếc, chúng ta không bán thịt tươi, chúng ta sẽ bán thịt kho, thịt kho sẽ kiếm được nhiều tiền hơn thịt tươi, chỉ là cực khổ cho đại bá phải chế biến thêm nước sốt.”
Bán thịt kho đúng là một ý kiến hay, bất quá cha sẽ đồng ý sao?
Cha hắn đã thề, cũng không thể vì....
“Cái này có gì vất vả?!” Đại bá vỗ bàn một cái, “A Uyển con muốn bao nhiêu? Ta đây liền đi nấu cho con.”
Muốn đem nửa con heo cắt thành thịt ba chỉ cũng không phải là chuyện nhỏ, bọn họ cần chuẩn bị rất nhiều đồ vật.
“Trước tiên làm nước sốt, ướp qua thịt, trời lạnh nên cần phải ướp đến nửa đêm.” Đại bá nói.
“Còn có muối, nhà chúng ta không có nhiều muối như vậy.” Du Tùng nói.
“Hương liệu cũng không đủ.” Du Phong đã từng theo phụ thân học qua tay nghề một chút, biết rõ muốn làm nước sốt cần rất nhiều hương liệu.
“Ta nói.... có phải trước tiên cần g.i.ế.c heo không?” Khương thị đang trầm mặc bỗng nhiên mở miệng.
Tất cả mọi người: “...”
Mổ heo là công việc cần kỹ thuật, đồ tể duy nhất ở thôn Liên Hoa đã sớm bị tòng quân cùng năm với ba của Du Uyển, thôn bên cạnh cũng có đồ tể, nhưng hai ngày trước hắn đã cùng nương tử về nhà mẹ đẻ, đến nay vẫn chưa về.
“Nếu không... để con đi tìm Xuyên Tử a?” Du Tùng nói, Xuyên Tử là con của đồ tể trong thôn, hắn cùng tuổi với Du Tùng, quan hệ của hai người cũng không tệ, “Tốt xấu gì hắn cũng đi theo cha hắn g.i.ế.c qua vài con heo.”
Du Phong lắc đầu nói: “Xuyên Tử lúc ấy bao nhiêu lớn? Bất quá là cha hắn chỉ đưa cho cái thùng hứng tiết heo, vậy cũng gọi là g.i.ế.c heo? Con nghĩ hay là mình kéo con heo này đem lên trấn giết.”
Đại bá không đồng ý nói: “Tính cả đi lẫn về, không nói đến tiền, chất thịt trong thời gian vận chuyển cũng sẽ khiến nó không còn tươi, ta muốn g.i.ế.c ngay tại chỗ, g.i.ế.c xong ướp thịt luôn.”
Ba người vừa nói chuyện, vừa qua nhà Du Uyển.
Du Uyển châm đèn cầm ra, Du Uyển đã về trước để mở cửa.
Du Tùng bĩu môi khẽ nói: “Vậy giờ làm sao? Chẳng lẽ chúng ta phải tự tay giết?”
Đại bá ngửa mặt lên trời thở dài nói: “Xem ra, cũng chỉ có thể tự mình giết.”
Vừa mới nói xong, trong hậu viện liền nghe tiếng heo kêu đau đớn.