Mấy người buồn bực liếc nhau một cái, đi vào hậu viện nhìn, lại thấy Du Uyển đang cầm gậy đánh xỉu con heo, sau đó, nàng nắm hai chân trước của nó, kéo lên cái ghế dài, một tay ấn xuống, tay kia nhanh chóng hạ dao.
Tiếng kêu thống khổ còn chưa kịp thốt, con heo liền được Du Uyển siêu độ.
Phụ tử ba người nghẹn họng nhìn trân trối, cùng nhau nuốt nước bọt.
Nha đầu kia mất tích một năm, phải chăng là bị người ta bắt cóc, rồi bắt nàng đi g.i.ế.c heo mỗi ngày?
....
Đêm nay nhất định là một đêm không ngủ.
Vì muốn làm ra món kho ngon nhất, đại bá cần chế biến nước sốt, Du Uyển cũng cần phải nấu ra muối tinh luyện, hai huynh đệ họ Du thì đi lên trấn, mua các gia vị cần thiết, hộp đựng đồ ăn cùng đường phèn.
Du Uyển mua mười cân muối, tinh luyện qua thì chỉ còn sáu cân, thế là để cho đại ca với nhị ca ngoài mua các vật kia còn phải mua thêm đậu nành.
Du Uyển nấu muối xong cầm qua cho đại bá.
Đại bá bắt đầu ướp gia vị vào thịt heo, một nửa giữ lại ăn thì ướp mặn một chút, một nửa đem đi nấu để bán thì ướp thanh đạm hơn.
Đại bá mẫu cũng tới trợ giúp.
Trong nhà đã lâu chưa có bận rộn qua như vậy, đại bá mẫu nhìn một sân đầy thịt, quả thực không thể tin được đây là thật.
“Bà cầm lấy thịt heo đi treo lên đi, treo ở chỗ nào thông gió.” Đại bá chỉ chỉ thịt trong thùng gỗ.
Những cái này giữ lại để nhà mình ăn tết.
“Tôi biết.” Đại bá mẫu tinh thần phấn chấn mà đi.
Phòng bếp nhà Du Uyển quá nhỏ, làm nhiều thịt kho như vậy lại không đủ chỗ để.
Khương thị lưu lại trông nom hai hài tử, Du Uyển cùng cả nhà đại bá thì đi qua lão trạch (nhà đại bá).
Một đêm này, nhà đại bá toàn mùi thịt kho, bay ra hơn nửa thôn, các hương thân đều đói bụng a.
Thịt kho làm xong đã là nửa đêm, huynh muội ba người mới đầu còn lo lắng đại bá làm lâu sẽ chịu không nổi, nào biết ông càng làm càng khỏe, đến cuối cùng, so với ba người họ còn có tinh thần hơn.
“A Uyển, nếm thử cái này.” Đại bá cắt một miếng thịt ba chỉ mềm nhất, đưa cho Du Uyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Thịt kia màu sắc trong suốt, chất thịt mềm nhưng không nhũn, hương vị tỏa ra tầng tầng lớp lớp khiến vị giác như nở hoa, béo ngậy mà không ngán, nước dùng chảy ra thấm đều đầu lưỡi, mềm mại lại lộ ra chỗ ngọt của thịt tươi.
“Như thế nào?” Đại bá cười tủm tỉm hỏi.
“Ăn ngon!” Du Uyển không chút nghĩ ngợi mà nói ra.
Đại bá lại cắt thêm một miếng lớn cho nàng.
Hai huynh đệ nhà kia cũng thèm không chịu nổi, nóng lòng đến gần.
Đại bá cũng cắt cho hai người hai mảnh.
Hai người nhìn miếng thịt kho chỉ to bằng đầu ngón tay, nhìn qua cái chén của Du Uyển, miếng thịt còn không để vừa cái chén, khóe miệng co quắp tưởng như muốn trúng gió...
“Đại bá, chỗ thịt này không làm sao?” Du Uyển nhìn chỗ thịt để bên bếp.
Đại bá cười nói: “Thịt này dưới Ngũ Hoa, làm thịt kho sẽ không ngon lắm, dùng để làm thịt giòn là thích hợp nhất.”
Thịt dưới Ngũ Hoa là phần thịt có một miếng mỡ phía trên, béo gầy đều nhau, thích hợp nấu ngoài giòn trong mềm.
Đại bá lại làm một mâm thịt giòn, làm xong đã là canh bốn.
Tuyết rơi lớn lúc nửa đêm, trên mặt đường cũng lưu lớp tuyết đọng thật dày.
Mọi người thu thập đồ đạc xong, thuê xe bò trong thôn, giẫm lên tuyết đọng, kẽo kẹt kẽo kẹt mà đi.
Tuy là chợ phiên nhỏ, nhưng đã gần sát những ngày cuối năm, nên cũng không khác mấy với phiên chợ lớn, chỉ là do tuyết đọng quá nhiều, nên khách nhân đến trễ hơn một chút.
Du Uyển phát hiện phí thuê quầy tăng lên, đương nhiên điều đó sẽ khiến giá đồ ăn của bọn họ cũng phải tăng lên.
Đây cũng không phải là chuyện xấu.
Du Uyển thuê một lần hai quầy hàng, một cái dùng để bán đồ ăn, một cái dùng để bán thịt rừng.
Đại bá đi đứng không tiện, Du Uyển lấy ghế cho ông ngồi xuống, lúc này khách hàng vẫn không nhiều, nàng với hai ca ca vẫn giải quyết được.
Cá trích và măng mùa đông của Du Uyển bán ra được mọi người khá yêu thích, chỉ chốc sau đã có người quen tới cửa.
“Nha đầu, lại gặp ngươi, hôm nay cá thế nào? Có tươi hay không?” Một vị đại thẩm mập mạp tiến lên cười ha hả hỏi.
“Ngô thẩm.” Du Uyển khách khí chào hỏi, ngồi xổm xuống, tay không vớt một con cá trích to, con cá vẫy vẫy đuôi, nhìn là biết cực kì tươi, “Ta bán mà thẩm vẫn chưa yên tâm sao? Trời lạnh, mặt hồ đông cứng hết rồi, bữa nay nhóm cá này nhóm cuối, bán xong hết mẻ này là chúng ta không bán nữa.”