Nương Tử Là Thần Y

Chương 42



Nghe lời này, đại thẩm quyết định lấy năm con!

Một bên khác, nồi đồng cũng đã lắp xong, đại bá chậm rãi làm nóng nước sốt, một mùi hương mê người bay ra.

Ngô thẩm quay qua nhìn về phía quầy hàng kế bên Du Uyển: “Quầy này cũng của nhà ngươi sao?”

Du Uyển gật gật đầu: “Đúng vậy a, sáng nay mới ra nồi, tay nghề của đại bá ta rất tốt, không tin thẩm có thể nếm thử.”

Du Uyển cắt một miếng thịt ba chỉ đưa cho đại thẩm.

Bà đem miếng thịt ba chỉ nóng hổi nhét vào trong miệng, tinh tế nhai, lập tức trợn tròn con mắt: “Ô hô! Làm sao mà ngon vậy! Nhanh bán cho ta một cân!”

Du Uyển hỏi: “Thẩm lấy thịt ba chỉ thôi sao? Ta nghĩ nên lấy nửa cân Ngũ Hoa, nửa cân ba chỉ? Giá tiền không sai biệt lắm.”

“Bao nhiêu tiền một cân?”

Du Uyển nói: “Người khác ta bán 35 văn, riêng thẩm là khách quen, hôm nay lại là người mở hàng đầu tiên, ta lấy thẩm 30 văn thôi.”

“Mắc như vậy?”

Nói thật là có hơi đắt, có thể bỏ qua chi phí nhân công, thế nhưng nhà bọn họ nấu là muối tinh luyện, riêng chi phí làm muối là giá đã cao hơn nhiều, lấy giá tiền này là vì họ muốn bán đúng giá thị trường thôi.

“Nhà ngươi bán đồ đắt hơn nhà khác!” Ngô thẩm phàn nàn.

Du Uyển nói ra: “Làm không giống nhau, riêng chi phí nguyên liệu nấu ăn đã không giống nhau, tất nhiên giá tiền sẽ không giống, thẩm đã nếm qua bao nhiêu món, ngon dở thẩm sẽ cảm nhận được.”

Thình lình được tâng bốc, đại thẩm không biết nói gì, tuy có chút đau lòng, nhưng giá tiền cũng không hơn kém bao nhiêu đồng, bà do dự một hồi cuối cùng vẫn quyết định mua: “Ngươi cho ta nếm thử cái kia.”

“Thịt Ngũ Hoa cũng không tệ nha.” Du Uyển cắt nửa miếng da óng ánh đưa cho bà, “Thẩm có mang bát không? Ta cho thẩm ít nước sốt mang về, nước sốt nhà ta không mặn, có thể trộn thịt kho, cũng có thể xào rau chan canh, làm cái gì cũng ngon.”

Đại bá ngồi ở một bên thu tiền, nghe Du Uyển một tiếng một tiếng ‘Nhà ta’, cười đến nỗi miệng muốn kéo tới mang tai.

Bán thịt kho so với trong tưởng tượng dễ dàng hơn nhiều, không đến nửa canh giờ đã bán hết, chỉ còn một cái giò kho.

“Cô nương! Cô nương!” Một đại nương vội vàng chạy tới, “Ta đoán là hôm nay ngươi sẽ bán, ta không tới chậm chứ? Cá với măng còn không?”

“Vẫn còn đây ạ.” Du Uyển cười nói.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Nhưng không còn nhiều lắm.

“A? Thịt kho? Nhà các ngươi còn bán thịt?” Đại nương nghi ngờ hỏi.

Du Uyển gật gật đầu, cắt xuống một mảnh đưa cho đại nương nếm thử, “Đúng vậy a, hôm nay là ngày đầu tiên ta bán, chỉ còn lại một miếng giò, Hoắc đại nương có muốn không? Ta bán rẻ cho ngài.”

Phàm là người ăn qua thịt kho nhà nàng, ai cũng sẽ mua.

Đại nương quyết đoán mua, nhưng lúc nàng móc túi tiền thì lại phát hiện không đủ: “Ngươi chờ ta một chút, nhi tử ta chờ ở phía trước.”

Du Uyển lên tiếng: “Không cần nóng nảy, ta sẽ giữ lại cho ngài.”

Đại nương xách rổ chạy đi.

Chân trước đại nương vừa đi, chân sau liền có một người mặc váy gấm Tứ Xuyên loại thượng đẳng, là một cô nương mỹ mạo, nàng ta bước tới đâu thì hương thơm bay tới đó.

Cô nương quần áo lộng lẫy, trang dung tinh xảo, cùng phiên chợ tạp nham này thập phần không hợp nhau.

Nàng ta đứng trước quầy hàng của Du Uyển, dùng khăn tay thêu hoa thược dược che mũi, không mặn không nhạt nói: “Miếng giò này ta muốn, bọc lại cho ta.”

Du Uyển nhìn nàng ta một cái: “Miếng giò này bán rồi, cô nương lựa món khác đi, cá với măng cũng không tệ.”

Sắc mặt nàng ta trầm xuống: “Ta không muốn cái khác, ta chỉ muốn cái này.”

Du Uyển nói ra: “Ta đã nói, cái này ta đã bán rồi.”

Cô nương này lạnh lùng nói: “Ta trả ngươi gấp đôi, ngươi bán nó cho ta!”

Du Uyển tuy thiếu tiền, nhưng vẫn không chạm đến ranh giới của bản thân: “Cô nương hay là qua nhà khác xem đi, bên kia họ cũng bán thịt kho.”

Nàng ta vẫn không buông tha: “Ta muốn mua của nhà ngươi, mau tranh thủ mà bọc lại cho ta! Đừng để phu nhân nhà ta chờ!”

Phu nhân? Nguyên lai chỉ là nha hoàn...

Đầu năm nay, nha hoàn đều có thể ngang ngược vậy sao?

Nếu là dân chúng bình thường, đã sớm bị khí thế của nàng ta hù dọa, nhưng Du Uyển lại không.

Du Uyển nhìn cũng chẳng muốn nhìn, liếc qua nàng ta một cái, xoay người sang chỗ khác giúp Du Phong g.i.ế.c cá, phần lớn khách nhân mua cá đều muốn mua sống, nhưng cũng có người nhờ giết, Du Phong làm có chút ngượng tay, g.i.ế.c mãi vẫn không xong.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com