Nương Tử Là Thần Y

Chương 47



“Quy Đức Lang tướng?” Ngô Tam buồn bực, doanh địa của bọn họ khi nào lại xuất hiện nhân vật này?

Binh sĩ ai nha một tiếng, “Ngươi vừa mới đi tuần tra, còn chưa nghe nói? Lão Nhan được khâm điểm là tòng Ngũ phẩm Quy Đức Lang tướng!”

Ngô Tam lại hít thêm một ngụm khí lạnh.

Lão Nhan hắn biết, cùng một dạng với lão Du, cũng là Bách phu trưởng ở Bắc doanh, cũng là một lựa chọn trong lần thăng chức lên Thiên phu trưởng lần này, nhưng cái họ Nhan kia là tội nô, thân phận so với lão Du còn không bằng, chớ nói chi quân công của lão Du còn mạnh hơn hắn biết bao nhiêu lần, vốn là hắn không có cửa thăng lên làm Thiên phu trưởng, sao mới nháy mắt có một cái, liền vượt nhiều cấp như vậy? Trở thành tòng Ngũ phẩm Quy Đức Lang tướng? Sao lại được khâm điểm?

Binh sĩ mặt đầy hâm mộ nói: “Nghe nói nữ nhi của hắn trở thành phu nhân của Yến thiếu chủ, vì không muốn ủy khuất Yến thiếu chủ, nên Thánh thượng mới đặc biệt tấn thăng cho cha nàng.”

“Lão Đặng đầu ngươi biết? Là lão Nhan, không, hiện tại nên gọi là Quy Đức Lang tướng, hắn là tâm phúc của Quy Đức Lang tướng, tướng thăng thì hắn cũng thăng! Ai nha, Quy Đức Lang tướng thật giỏi, biết vậy lúc trước ta cũng đi theo hắn...”

Tâm phúc? Phi phi! Chỉ là con ch.ó theo đuôi thôi!

Tài giỏi? Còn không giỏi bằng một đầu ngón tay của lão Du.

Nghĩ đến lão Du, vị trí Thiên phu trưởng cứ như vậy mà bị một lão đầu giảo hoạt cướp đi, Ngô Tam tức muốn bể phổi.

Ngô Tam cắn răng hồi lều trại, nhìn người đang yên lặng gặm màn thầu ăn dưa muối, phảng phất như cái gì cũng không nghe thấy, hắn đè xuố.ng hỏa khí nói: “Lão Du, ngươi đừng khổ sở!”

“Ân.” Du Thiệu Thanh nói.

Một đoàn người Du Uyển quay lại thôn là lúc trời đã chạng vạng tối, từng nhà từng nhà đều đã nổi lửa nấu cơm, trong thôn khói bếp lượn lờ, thời gian buôn dưa của các đại thẩm cũng đã qua, đối với chuyện Du Uyển và nhà đại bá cùng xuất hiện chỉ thấy lạ chứ không ai nói gì.

Hôm nay nhà xông thịt khô, đại bá mẫu cả ngày đều đợi ở nhà Du Uyển, cơm tối cũng nấu ở đây.

“Hôm nay buôn bán thế nào?” Đại bá mẫu hơi thấp thỏm hỏi, đây là lần đầu tiên trượng phu xuất đầu lộ diện ở trên trấn, từ khi ông bị thương ở chân liền không ra khỏi nhà nửa bước, bà lo lắng sợ ông lại xảy ra chuyện.

Đại bá cười nhẹ nhàng, đem túi tiền kiếm được đặt lên bàn.

Đại bá mẫu mở ra, lập tức kinh sợ: “Làm sao lại nhiều như vậy?”

Đại bá tinh thần phấn chấn nói: “Đều bán hết, nước sốt cũng bán sạch.”

Vị phụ nhân của Trấn Bắc tướng quân phủ mở hàng, về sau mấy vị khách nhân không mua được thịt kho cũng tranh nhau bắt chước, mua nước sốt về tự nấu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Nước sốt không nhiều, giá tiền lại không cao, nhưng cái hình ảnh tranh đoạt kia, đại bá đã từng làm đầu bếp ở Kinh thành chưa từng thấy qua.

“Nhiều như vậy... đều bán sạch?” Đây chính là nửa con heo, tính cả bộ đồ lòng a! Đại bá mẫu lại hỏi, “Lòng lợn cũng bán hết sao?”

Trong thôn luôn là bữa có bữa không, lòng lợn cũng trân quý, khi đói đến sợi cỏ cùng đất cũng có thể ăn, thế nhưng trên trấn lại không giống vậy, bọn họ sẽ không bao giờ vừa mắt chỗ lòng lợn đó.

Du Uyển từ trong thâm tâm tán dương: “Đại bá làm đồ ăn quá ngon, một chút mùi lạ cũng không có, mọi người ăn xong còn nói ngon hơn cả thịt kho!”

Đại bá cười đến mức không phân biệt được đông tây nam bắc, không biết là đắc ý trù nghệ của mình, hay là nhận được lời khen của Du Uyển.

Đại bá mẫu đè xuố.ng khóe môi đang nhếch dần lên, nguýt ông một cái: “Giữ đức hạnh!”

Về sau, Du Tùng kể đến chuyện Xuân Chi và bộ khoái, đại bá mẫu nghe mà hãi hùng khiếp vía.

“May mắn là có vị tiểu thư của phủ tướng quân, nên người của huyện nha mới không dám làm khó dễ chúng ta nữa.” Du Tùng nói, “Hạ nhân của nàng ta cũng không kiêu ngạo, ôn hòa lại hiểu lễ, có thế thấy nàng ấy cũng như thế, nàng ta còn thay tam thúc và những người đi sung quân nói chuyện, để cho mấy người bộ khoái không dám ức h.i.ế.p dân chúng như chúng ta.”

“Thực là người tốt a.” Đại bá mẫu cảm khái.

“Không, a tỷ con mới là tốt nhất!” Tiểu Thiết Đản đứng thẳng lên nói, mặc dù có hơi nhỏ con.

“A tỷ tốt.” Tiểu khuê nữ bập bẹ.

Du Uyển bị chọc cười, nàng là lớp người quê mùa, sao có thể so sánh với thiên kim của phủ tướng quân? Tiểu hài tử thật là khờ đến đáng yêu a.

Nàng nhéo nhéo gương mặt của đệ đệ: “Không phí công a tỷ thương hai đứa, đến, nhìn xem a tỷ mang gì về cho hai đứa nè?”

Nàng vừa nói, vừa lấy hai gói giấy nhỏ trong sọt ra.

Tiếu Thiết Đản con mắt lập tức trừng lên: “Bánh quế!”

“Muốn ăn.” Tiểu khuê nữ rất trực tiếp.

Tiểu Thiết Đản lôi kéo muội muội, hai đứa vui vẻ mà ăn bánh quế.

Khương thị mỉm cười nhìn bọn họ, khuôn mặt tràn đầy ôn nhu.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com