Nương Tử Là Thần Y

Chương 48



“Ngày mai không cần bán thịt kho rồi a!” Đại bá mẫu nói, phiên chợ tiếp theo là ba ngày sau.

Du Uyển gật đầu: “Ngày mai không cần bán thịt kho, bất quá con muốn đi lên trấn mua đồ.”

Hôm nay Bạch tiểu thư xuất hiện ở phiên chợ, không chỉ thay bọn họ giải vây, mà là do nàng nghe được ở trong chợ có người bán thịt kho còn ngon hơn Bạch Ngọc lâu, nàng muốn tới điều tra, ai ngờ lại là người quen, sau khi nàng nếm qua nước sốt của nhà Du Uyển, quyết đoán thay đổi chủ ý, trực tiếp đặt món kho của nhà bọn họ.

Đại bá mẫu cả kinh không biết nói gì cho phải.

Bạch Ngọc lâu bà đã nghe qua, là đại tửu lâu ở trên trấn, người bình thường đều không thể đi vào, muối tinh luyện vốn không có bán trên thị trường, nhưng họ lại là trường hợp đặc biệt, thịt kho đâu phải là món gì hiếm có, bọn họ có đầu bếp, chẳng lẽ không thể tự mình làm được sao?

Du Uyển nói ra suy nghĩ của đại bá mẫu: “Cũng là chúng ta vận khí tốt, Bạch tiểu thư muốn chúc thọ cho cha mình, nhưng đầu bếp của họ đều quá bận rộn, nên muốn chúng ta nấu thịt kho đưa lên bàn tiệc.”

Từ lúc Bạch Ngọc lâu sử dụng muối tinh luyện, mùi vị của đồ ăn tăng không chỉ một cấp bậc, lúc nào cũng đông khách, tất cả đầu bếp đều hận không thể phân thân.

Có sinh ý là chuyện tốt, tinh thần của trượng phu khôi phục càng tốt hơn, đại bá mẫu không thể không đồng ý.

“Chờ làm xong cuộc làm ăn này với Bạch Ngọc lâu, là chúng ta có thể ăn tết!” Du Tùng một mặt trông đợi nói, nói xong lại xụ mặt nhìn Du Uyển một chút, “Không phải là muốn ăn tết với ngươi!”

Đại bá mẫu trừng hắn.

Du Uyển cười cười, hài tử nha, đồng ngôn vô kị.

Đại bá chợt có chút trầm mặc.

Hắn nhớ tới tam đệ còn đang ở đại doanh Tây Bắc, bọn họ một nhà náo nhiệt, còn tam đệ lại ở biên quan sống c.h.ế.t không biết như thế nào.

“Đại bá.” Du Uyển nhẹ giọng gọi ông.

Đại bá mẫu thở dài, “Ông ấy đang nhớ cha của con.”

Du Uyển dừng một chút, nhìn về phía Khương thị, chỉ thấy mẫu thân vốn đang vui vẻ, giờ phút này lại nhìn trời đến xuất thần.

Mẫu thân... cũng nhớ cha rồi a?

Cha đi, Tiểu Thiết Đản còn chưa ra đời, nhoáng cái đã sáu năm, cậu nhóc cũng đã lớn như vậy.

....

Giữa trưa, gió tuyết bay đầy trời ở Tây Bắc, không ngửi thấy một tí khói lửa nào.

Từ lúc hủy bỏ một ngày ba bữa, nhà bếp ở đây buổi trưa không có dùng tới.

Du Thiệu Thanh mặc bộ khôi giáp mới tu bổ lại đêm qua, thần sắc lạnh băng mà đi đến chỗ doanh trướng mới xây.

Bên ngoài doanh trướng, có một tên binh sĩ trẻ tuổi tay cầm trường mâu sẵn sàng đón quân địch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Thấy Du Thiệu Thanh đi tới, hắn vươn tay ngăn lại: “Làm cái gì?”

Du Thiệu Thanh nhìn rương gỗ trong tay nói: “Đây là đồ vật Quy Đức Lang tướng chưa thu thập xong, ngài ấy kêu người truyền lời cho ta, nói ta đưa tới, ngươi đem đồ vật giao cho ngài ấy.”

“Chờ chút.” Binh sĩ nói, “Đồ vật quý giá như vậy, chính tay ngươi giao cho Quy Đức Lang tướng đi.”

Du Thiệu Thanh nhìn thoáng qua sợi bông rớt bên ngoài cái rương, sắc mặt không gợn sóng nói: “Được.”

Vừa nói liền muốn đi vào trong.

Binh sĩ lần nữa ngăn hắn lại: “Ai! Ta có nói cho ngươi đi vào sao? Quy Đức Lang tướng tối hôm qua bày binh bố trận đến nửa đêm, không ngủ được mấy canh giờ, ngài ấy vừa mới ngủ lại, ngươi đứng đây chờ ngài ấy tỉnh lại mới được vào.”

“Vậy lát nữa ta lại đến.” Du Thiệu Thanh nói.

“Vạn nhất ngươi vừa đi, Quy Đức Lang tướng liền tỉnh thì sao? Ngươi dứt khoát đứng đây chờ đi! Ngài ấy ngủ cạn, không chừng tỉnh lại ngay bây giờ.”

Du Thiệu Thanh mặt không biến sắc mà đứng trong gió tuyết bên ngoài doanh trướng.

Binh sĩ kia liếc hắn một cái, nhếch miệng lên một cách mỉa mai.

Du Thiệu Thanh đứng trong gió tuyết vỏn vẹn hai canh giờ, tay chân đều cóng đến mức mất tri giác, tuyết trên người nặng nề rơi xuống, môi khô nứt khẽ động liền chảy ra tia máu.

“Chán ghét~.”

Trong doanh trướng truyền ra thanh âm yểu điệu, sau đó là một nữ nhân bước ra,

Nữ nhân kia đem quần áo trượt xuống kéo lên, ý vị thâm trường mà nhìn Du Thiệu Thanh một cái.

Du Thiệu Thanh đến mắt cũng lười nhìn lên.

Nữ nhân đung đưa vòng eo mềm mại, mang theo làn gió thơm mà đi đến bên cạnh hắn.

Binh sĩ đem nước nóng tiến vào, đợi hắn đem nước đã dùng qua đi ra, Du Thiệu Thanh mặt không thay đổi mà mở miệng: “Ta có thể đem đồ vật của Quy Đức Lang tướng vào được chưa?”

Binh sĩ giễu cợt nói: “Sợ là chưa được đâu Bách phu trưởng, Tướng quân vừa truyền khẩu lệnh, kêu Quy Đức Lang tướng tỉnh lại liền đến doanh trướng của ngài ấy để thương nghị chính vụ, nếu không ngài... đợi lát nữa lại đến.”

“Thiên phu trưởng? Nhất định phải là Du đại ca a!”

“Nhan Tùng Minh còn không bằng một đầu ngón tay của Du đại ca!”

“Lão Du g.i.ế.c bao nhiêu lũ man di, bụng bị đ.â.m qua mấy đao! Con rùa rụt cổ Nhan Tùng Minh có thể so sánh sao?”

“Thiên phu trưởng ngoài lão Du không ai có thể làm! Nhan Tùng Minh hắn ta là cái thá gì chứ!:

Nhìn qua bóng lưng của Du Thiệu Thanh dần bị bão tuyết bao phủ, binh sĩ xùy nói: “Ngươi mới là thá gì chứ!”


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com