Nương Tử Là Thần Y

Chương 61



Lọai chuyện lặt vặt này trước đây là Du Phong làm, nhưng từ khi Du Uyển đến, công phu d.a.o kéo của Du Phong liền bị chê.

Du Uyển mang vịt đi ra hậu viện.

Trời dần sáng lên.

Mờ mờ dưới ánh nắng sớm, thiếu nữ mang theo một thân mồ hôi như mưa, lông vịt bay đầy đất.

Một bên khác, Nhan phủ, Nhan Như Ngọc ngủ đến trời sáng mới thức dậy.

Trong phòng ấm áp dễ chịu, mười hai nha hoàn nối đuôi nhau đi vào, bưng các dụng cụ rửa mặt tinh xảo, cùng tám bộ trang sức và quần áo, để nàng có thể chọn lựa.

Hôm nay là yến tiệc chào mừng nàng quay trở về, nàng tỉ mỉ ăn mặc hồi lâu, chọn một bộ y phục màu xanh có đai lưng màu lam, một chiếc áo ngắn màu trắng lông thỏ, vành tai kiều nộn như bạch ngọc đeo một đôi khuyên tai hình giọt nước.

Thiếu nữ thanh nhã, sở sở động lòng người, đẹp đến mức khiến người khác phải trầm trồ.

Nhan phu nhân vừa bước vào phòng, thấy nữ nhi như tiên nữ trong tranh bước ra, cả người bà đều bị kinh diễm.

Bà kích động giữ c.h.ặ.t t.a.y nữ nhi: “Con của ta, Yến thiếu chủ nếu gặp con, sẽ không có nữ nhân nào có thể đi vào mắt ngài ấy được!”

Hôm nay cũng là ngày lễ lớn của Du Uyển.

Cơ hội khó mà có được, nàng muốn giúp đại bá làm tốt đồ ăn, đem thanh danh quăng xa, về sau đơn đặt hàng sẽ nhiều hơn, nàng cũng sẽ không lo không có tiền ăn cơm và chữa bệnh.

Tất cả vịt đều được xử lý sạch sẽ, trên người nàng dính m.á.u nhìn có chút chật vật, nhưng nàng không để ý đến những cái này, vội vàng đi cắt củ cải đỏ với khoai lang.

Một phần của thức ăn tinh xảo, trừ vị giác ra còn cần thị giác, trang trí cũng quan trọng không kém.

Nàng cắt tỉa vô cùng tốt, cánh hoa màu trắng, đường viền màu đỏ, nhụy h,oa màu vàng, trên mặt của cánh hoa còn có giọt nước, tầng tầng lớp lớp đều ướt át kiều diễm, không giống như được làm từ nguyên liệu nấu ăn, mà giống như mới được hái từ trên cây xuống.

“A tỷ!”

Tiểu Thiết Đản ủy khuất mà đi tới.

Du Uyển ngừng lại động tác trên tay: “Thế nào? Có phải đói bụng không?”

Tiểu Thiết Đản gật đầu.

Gần đây sức ăn của hắn rất lớn, không đầy một lúc liền đói bụng.

Lúc này chưa tới giờ cơm, trong nồi có thịt thế nhưng không thể ăn.

May mắn Du Uyển đã sớm chuẩn bị: “Tỷ có mang bánh hành, để tỷ tìm lò hâm nóng lại cho đệ nhé!”

Du Uyển đi lều trúc lĩnh bếp, tìm một nơi hẻo lánh ở hậu viện, bắt đầu nổi lửa, trên bếp để một cái nồi đồng, bỏ một muôi dầu vào, đem ba cái bánh hành bỏ vào chiên, dầu chiên khiến mùi hành thơm lừng bay ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -

Tiểu Thiết Đản tự giác chuyển ghế qua bên cạnh.

Bánh hành chiên tốt, Du Uyển liền dập tắt bếp, chỉ lưu lại một ít than củi còn tia đỏ để tiếp tục làm nóng nồi đồng.

“A tỷ mau đi làm đi, đệ có thể tự ăn!” Tiểu Thiết Đản hiểu chuyện nói.

“Ngoan.” Du Uyển đi làm việc.

Tiểu Thiết Đản lưu lại ăn bánh hành.

Đây là bánh hành nhân thịt dê trộn cà rốt, Du Uyển tự mình làm, ngửi mùi rất thơm, hắn bắt đầu ăn, cắn một cái...

“Ta là một đệ đệ ngoan không hề kén ăn!” Tiểu Thiết Đản vỗ n.g.ự.c nhỏ nói.

 Yến Cửu Triêu có phủ đệ của riêng mình ở Kinh thành, sau khi vào kinh chỗ nào hắn cũng không đi, chỉ tập trung làm ổ trong phủ, thẳng đến sáng nay mới bị Vạn thúc ‘vớt’ từ trong chăn ra.

Yến Cửu Triêu bực bội viết hết lên trên mặt.

Vạn thúc tận tình khuyên bảo nói: “Theo như ý nguyện của Vương phi là, các ngươi đi được thì tốt, nếu thiếu chủ không muốn đi, vậy ngài ấy đi là được, dù sao vẫn chưa thành thân, nhưng cũng coi như là cho Nhan phủ mặt mũi, nhưng bỗng nhiên bên kia Vương phi có việc gấp...”

“Sẽ không lâu đâu, thiếu chủ chỉ cần lộ mặt, sau đó chúng ta liền quay về.”

“Ngủ cũng không được nữa, đi nhìn một chút xem thế nào?”

“Ân.”

Cũng không biết chuyện gì làm xúc động Yến Cửu Triêu, vậy mà hắn lại tốt tính đáp ứng.

Tiết kiệm được một số lượng lớn nước miếng, Vạn thúc sợ vị tổ tông này đổi ý, như sấm sét chạy ra ngoài, kêu người chuẩn bị xe ngựa.

Để nghênh đón Yến thiếu chủ, Nhan phủ cũng đã chuẩn bị đầy đủ.

“Nghe nói khẩu vị của Yến thiếu chủ rất kén chọn, Ngọc nhi đặc biệt mời một vị đầu bếp từ Lư thành tới, là một nữ đầu bếp giỏi, nàng ấy làm đồ ăn, không có người nào không khen.” Nhan phu nhân nói với các vị phu nhân và thiên kim ngồi trong noãn các.

“Lư thành? Là Đỗ nương tử?” Một vị phu nhân từng đi qua Lư thành hỏi.

Nhan phu nhân mặt mày hớn hở, “Vương phu nhân đã nghe qua Đỗ nương tử?”

“Đâu chỉ nghe qua, vì muốn nếm thử đồ ăn của nàng ấy, ta còn đặc biệt đi qua, đáng tiếc, một ngày nàng ấy chỉ tiếp ba vị khách, còn không đồng ý đặt trước, nàng ấy nói người đến ăn là tùy duyên, ta lại không có phúc khí ấy.” Vương phu nhân của nhà Công bộ thị lang thở dài nói.

Nếu bàn về thân phận, Công bộ thị lang chính là quan tứ phẩm, Nhan Tùng Minh chỉ là hàng ngũ phẩm, đúng ra Vương phu nhân không cần nịnh nọt Nhan phu nhân như thế, nhưng ai bảo nhà bà ta lại có một Thiếu chủ phu nhân đã xác định như ván đóng thuyền?

Công bộ thị lang có muốn xách giày cho Yến thiếu chủ cũng không được.

“Nhan tiểu thư thật sự mời được nàng ấy sao? Cái này rất khó biết được, năm đó đến Vương gia cũng cho người tới mời, nhưng Đỗ nương tử cũng không đồng ý.” Nếu nói vừa rồi là nịnh nọt, đây chính là nói thật tâm.


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com