Vị Đỗ nương tử ở Lư thành kia, xác thực là người tâm cao khí ngạo, ngay cả làm nữ đầu bếp cho Vương phủ cũng không đồng ý, không biết Nhan tiểu thư dùng cách nào để mời nàng ấy rời Lư thành.
Nhan phu nhân không muốn nói đến đề tài này nữa, xảo diệu mà dời chuyện Đỗ nương tử qua chuyện khác: “Mọi người nếm thử măng mùa đông được ngâm chua này đi, xem mùi vị như thế nào?”
Mọi người đều cầm đũa lên, nếm thử một chút măng mùa đông trong đĩa, ai cũng sợ ngây người.
Chua cay ngon miệng, thanh đạm không khiến người khác chán ghét, lúc nãy mới ăn một chút điểm tâm, bây giờ nếm qua măng chua, cảm giác dễ chịu đến tận xương cốt.
“Trù nghệ của Đỗ nương tử, thật sự là danh bất hư truyền a!” Vương phu nhân cảm khái.
Nhan phu nhân lôi kéo tay của nữ nhi, mặt đầy ý cười nói: “Đây không phải là trù nghệ của Đỗ nương tử, mà là của Ngọc nhi.”
“Cái gì? Của lệnh thiên kim?”
Mấy vị phu nhân không hẹn nhau mà thốt ra tiếng kinh hãi.
Nhan Như Ngọc rụt rè cười một tiếng.
Nhan phu nhân cười nói: “Trên đường đến Kinh thành, Ngọc nhi học được mấy món ăn từ Đỗ nương tử, hôm nay bêu xấu, để cho các vị phu nhân và tiểu thư chê cười.”
Đám người liền ngạc nhiên, cái này mà là bêu xấu? Vậy đầu bếp nhà bọn họ đi thắt cổ hết là vừa.
Huống hồ nàng mới học được mấy ngày, đã có tay nghề xuất thần nhập hóa như vậy, dù lúc trước trong lòng mọi người đều xem thường Nhan Như Ngọc đã thất thân trước hôn nhân, lúc này cùng không nhịn được mà muốn khen nàng một câu.
Nhan phu nhân đắc ý cười, nữ nhi của bà từ nhỏ đã thông minh hơn các ca ca, đọc sách tốt hơn ca ca không nói, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, cưỡi ngựa b.ắ.n tên cũng có thể làm được, một môn trù nghệ thì có tính là cái gì?! Nếu không phải nàng một thân nữ nhi, còn có thể làm đến vương hầu tướng lĩnh.
Một nha hoàn bước chân vội vã chạy đến, lớn tiếng bẩm báo nói: “Phu nhân, xe ngựa của Yến thiếu chủ tới.”
Nhan phu nhân ánh mắt sáng lên: “Nhanh đi thông báo cho Đỗ nương tử!”
...
Xe ngựa Yến Cửu Triêu thực sự đến, nhưng chưa đi vào Nhan phủ, xe ngựa đi được một nửa hắn chợt nghe tiếng nhai bẹp bẹp, cổ quái vén rèm lên nhìn, thì mùi thơm của hành với thịt dê hung hăng bay vào xe ngựa.
Ánh mắt hắn dừng lại.
“Dừng xe.”
Xe ngựa dừng lại.
Trong xe người hầu tuấn mỹ có nhãn lực mà nhảy xuống xe ngựa, cúi đầu quỳ trên mặt đất.
Yến Cửu Triêu giẫm lên lưng hắn bước xuống, đứng giữa tòa phủ đệ ở trong ngõ nhỏ, mặt hắn hướng về chỗ có mùi thơm bên kia bức tường, yên lặng nhìn bức tường cao hơn hai mét, mở miệng nói: “Cái thang.”
Hộ vệ tùy thân biến mất.
Hộ vệ tùy thân xuất hiện.
Trong tay nhiều hơn hai cái thang, một cái gác bên ngoài tường, một cái gác ở phía bên kia tường.
Cái thang được để với góc nghiêng vô cùng tốt, không cần tay vịn cũng có thể đi được như trên đất bằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Yến Cửu Triêu thần sắc ung dung đi tới.
Gió lạnh thổi bay ống tay áo của hắn, bước từng bước một, thần sắc lạnh lùng.
Rõ ràng là trèo tường nhà người ta, vậy mà lại nghiêm trang như đang chuẩn bị lên ngôi.
Tiểu Thiết Đản lấy một củ hành trong phòng bếp, một tay khác cầm bánh hành mà a tỷ làm, ăn vô cùng tập trung, bỗng nhiên không biết ở đâu xuất hiện một cái thang sau lưng, trên thang lại có một nam nhân đang đi xuống, hắn đứng sau lưng Tiểu Thiết Đản.
Yến Cửu Triêu từ trên cao nhìn xuống Tiểu Thiết Đản, lại giở thói xấu dùng mũi chân cao quý đá đá cho hắn té xuống đất.
Tiểu Thiết Đản mở to mắt quay đầu.
Yến Cửu Triêu hung thần ác sát nhìn hắn.
Tiểu Thiết Đản há to miệng nhỏ.
Tại sao lại có một ca ca xinh đẹp như vậy a....
So với nương và a tỷ còn dễ nhìn hơn...
“Muốn ăn sao?”Tiểu Thiết Đản sững sờ đưa tới nửa cái bánh hành.
Yến thiếu chủ đang suy nghĩ 100 cách đoạt bánh: “....”
...
Từ lúc khai tiệc đến giờ, tất cả mọi người đều bận rộn luôn tay luôn chân, ngay cả Du Tùng lấy danh nghĩa tới chơi cũng loay hoay tới nỗi chân không chạm đất, không có ai rảnh mà đi đến chỗ hẻo lánh ở hậu viện này.
“Tốt rồi, đã nóng, ca ca ăn đi.”
Tiểu Thiết Đản không chỉ nhiệt tình nhiệt tâm mời vị ca ca tuấn mỹ này ăn bánh mà a tỷ làm, còn sốt sắng nhóm lửa, đem hai cái bánh trong nồi đồng chưa ăn tới lật tới lật lui làm nóng lại lần nữa.
Yến thiếu chủ dùng đầu đũa, nhã nhặn mà kẹp lên một cái bánh hành.
“Phải ăn với củ hành mới ngon.”
“Bản thiếu chủ không ăn loại đồ vật này.”
Một khắc đồng hồ sau, Vạn thúc kéo theo ba xe hạ lễ, cuối cùng cũng đuổi kịp thiếu chủ nhà mình, nhưng trong xe ngựa lại không có người.
Ông vội vàng leo lên chiếc thang chống bên tường.
Nhìn ra xa.
Chỉ thấy vị thiếu chủ tôn quý không dính lấy khói lửa trần gian, lúc này lại giống như một lão nông dân nghèo khổ, cùng với một hài tử quê mùa không biết ở đâu chui ra đang ngồi xổm với nhau, một lớn một nhỏ ngồi song song trước một cái bếp lò, tay phải cầm một cái bánh hành còn lớn hơn cái mặt, tay trái cầm một củ hành to hơn đầu ngón tay.