Nương Tử, Ta Đưa Nàng Về Nhà

Chương 4



Tạ Trường Lĩnh lặng lẽ nhìn ta hồi lâu, sau đó đặt chén ngọc trong tay xuống.

Gương mặt hắn vẫn còn hơi ửng đỏ, ánh mắt khẽ động:

"Liễu Khê, nàng có biết thành thân có nghĩa là gì không?"

"Chính là hai người đã định ước là sẽ ở bên nhau mãi mãi, ai cũng không được chê bai ai!"

Tạ Trường Lĩnh khựng lại.

Sau đó, hắn khẽ mỉm cười.

"Nàng nói đúng."

Nụ cười của hắn giống như ánh nắng ngày đông chiếu rọi lên lớp tuyết đọng dưới hiên nhà, khiến ta có một khoảnh khắc sững sờ, ngơ ngẩn.

"Vậy ngươi có muốn thành thân với ta không?"

Ánh mắt ta sáng bừng lên.

Nếu được như vậy, tấm lòng bấy lâu của mẫu thân sẽ không bị uổng phí.

Bộ giá y làm đ.â.m nát cả mười đầu ngón tay của ta cũng không phải thêu vô ích rồi!

Nhìn nữ t.ử trước mặt đang nghiêng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh như sao nhìn mình, Tạ Trường Lĩnh hơi nhìn sang hướng khác, khẽ ho một tiếng.

"Được. Một tháng sau, ta sẽ sang Liễu gia đề thân."

Ta nghe vậy, đôi mắt khẽ cụp xuống.

Trước kia Sở Vân Chiêu cũng từng nói những lời tương tự.

Hắn nói đợi đến khi ta cập kê sẽ sang đề thân.

Nhưng đến khi ta cập kê rồi, hắn lại nói đợi hắn đỗ cao rồi mới sang đề thân.

Mãi đến ngày hôm nay khi hắn đỗ cao, ta mới hiểu ra, thực chất nói đi nói lại thì hắn vốn dĩ không muốn lấy ta mà thôi.

Bây giờ, Tạ Trường Lĩnh cũng nói như vậy.

Có lẽ đó chính là một lời từ chối khéo rồi.

Ngay lúc ta đang có chút nản lòng, trong tay bỗng nhiên bị nhét vào một vật.

"Đây là thanh ngọc tiếu, nếu gặp phải nguy hiểm thì hãy thổi nó lên."

Tạ Trường Lĩnh khựng lại một chút, rồi bổ sung thêm:

"...Đương nhiên, trong vòng một tháng này, nếu nàng hối hận rồi, cũng có thể thổi nó để báo cho ta biết."



Đêm đã về khuya, trong thư phòng Sở phủ, một ngọn đèn dầu lặng lẽ lung lay.

"Công t.ử, tay của Diệp cô nương đã không còn đáng ngại."

Sau khi phủ y lui xuống, Sở Vân Chiêu ngồi trước án thư, khẽ day day tâm mi.

Những lời mẫu thân răn đe, dường như vẫn còn văng vẳng bên tai hắn.

"Chiêu Nhi, từ sau khi tổ phụ con qua đời, phụ thân con lại bị hồ ly tinh bên ngoài quyến rũ đến mức không màng nhà cửa.”

"Bây giờ quốc công phủ này nhìn bề ngoài thì như gấm hoa rực rỡ, nhưng bên trong chẳng qua chỉ còn lại cái khung rỗng mà thôi.”

"Cũng may con là đứa trẻ có chí khí, môn hộ Sở gia sau này đều phải trông cậy vào con chống đỡ. Vì vậy, lấy người nữ t.ử thế nào là điều rất quan trọng!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Tâm Đường thông tuệ, hiểu lễ nghĩa, đối với con lại có tình có ý, so với con bé Liễu Khê kia thì tốt hơn biết bao nhiêu lần..."

Phải rồi.

Có gì phải đắn đo cơ chứ?

Diệp Tâm Đường và Liễu Khê.

Một người là lá ngọc cành vàng, tiến lui có độ;

Còn một người...

Ai nấy đều biết rõ phải lựa chọn thế nào.

Cứ lấy chuyện ngày hôm nay mà nói, rõ ràng là do cái đầu óc ngu ngốc của nha đầu kia nổi cơn ghen tuông vô cớ làm bị thương người khác, vậy mà đến giờ vẫn bướng bỉnh không chịu nhận lỗi.

Chẳng bộc lộ nét hiền hậu, lương thiện như Tâm Đường, dù chịu uất ức vẫn cố niệm tình cũ mà không hề truy cứu.

"Chiêu Nhi, nếu con thực sự thích con bé Liễu Khê kia, sau này đợi con cưới Tâm Đường về rồi, nạp nó làm quý thiếp là được.”

"Con bé đó quấn quýt bên con bao nhiêu năm nay, trong lòng trong mắt đều chỉ có con.”

"Hơn nữa, nó cũng chẳng có tư cách lựa chọn! Khắp kinh thành này, phàm là gia tộc có m.á.u mặt, nhà ai lại chịu cưới một con bé nửa ngây nửa dại về làm đương gia chủ mẫu?"

...

Ánh nến lúc tỏ lúc mờ, soi rọi lòng người đầy rẫy tâm tư quỷ mị.

Ánh mắt Sở Vân Chiêu rơi trên bức tranh phong cảnh mùa thu mới vẽ dở đặt bên tay.

Trong một khoảng sân hoang vắng tịch mịch, có một cô nương mặc hồng y đang ngồi xổm dưới cây hoa quế, ánh mắt trong trẻo, bên cạnh đặt một chiếc giỏ nhỏ đan bằng mây.

Bên trong chứa đầy những chiếc bánh ngọt ấm nóng, nghi ngút khói.

Cô nương hồng y nghiêng đầu, như thể đang hỏi người ở ngoài bức tranh:

"Sao bây giờ ngươi mới đến vậy, ta đã đợi ngươi rất lâu rồi."

Sở Vân Chiêu có chút thẫn thờ.

Đúng lúc này, một trận gió thu thổi qua làm lật đổ đài nến.

Nhật Nguyệt

Vài đốm lửa nhỏ rơi trên bức tranh.

Sở Vân Chiêu theo bản năng đứng bật dậy, định giơ tay áo gạt đi.

Nhưng rồi hắn lại đột ngột ngồi sụp trở lại.

Cần gì phải vào lúc này, chuốc lấy cái họa bỏng tay kia chứ?

Giờ đây hắn không chỉ đỗ cao, mà còn lọt vào mắt xanh của vị quý nhân đó.

Trên con đường bước tới đỉnh cao quyền lực ấy, chẳng qua chỉ là một vị trí chính thê, có gì mà không thể vứt bỏ?

Dù sao thì Liễu Khê cũng tuyệt đối không bao giờ rời xa hắn.

Trên đời này, không ai biết rõ hơn Sở Vân Chiêu rằng Liễu Khê quan tâm đến hắn đến nhường nào.

Trong lòng Sở Vân Chiêu tràn đầy kiên định.

Thế là hắn lặng lẽ nhìn cô nương mặc hồng y rực rỡ trong tranh bùng cháy, gương mặt mờ đi, cuối cùng biến mất tăm.

Chỉ còn lại một nhúm tro tàn ấm áp.

Chẳng cần gió thổi, cũng tự nhẹ nhàng tản mác đi.