Trong gió thu đều là hương hoa quế ngọt ngào, thanh mát.
Kể từ ngày buông lời tuyệt tình với Sở Vân Chiêu, ta không còn nhắc đến người này nữa.
Đến mức Xuân Đào cũng lén lút hỏi ta:
"Tiểu thư, dạo này sao người cứ ủ rũ ở trong phòng mãi thế? Nô tỳ mới tìm được một chiếc diều giấy hình con bướm vô cùng tinh xảo, hay là người mang đi tìm Sở công t.ử, bảo hắn bồi người thả diều chơi đùa một lát?"
Mỗi năm vào khoảng Tết Trùng Cửu, ta đều kéo Sở Vân Chiêu đi thả diều.
Cảnh thu khoáng đạt, lại thêm một vò rượu Đào Nguyên Xuân, vài đĩa bánh mềm ngọt lịm.
Là có thể cuốn trôi đi hết thảy mọi muộn phiền của con người.
Sở Vân Chiêu tính tình lạnh lùng lại ít nói, ai nấy đều khen hắn trầm ổn nhưng ta luôn cảm thấy hắn không hề vui vẻ.
Giống như con sông băng quanh năm đóng giá ngoài khe Minh Nguyệt, không một chút sinh khí.
Thế là ta luôn tìm đủ mọi cách muốn làm cho Sở Vân Chiêu vui lên một chút, vui lên một chút nữa.
Nhưng giờ nghĩ lại, có lẽ chính ta mới là nỗi muộn phiền lớn nhất của hắn.
"Xuân Đào, đem cất diều giấy đi thôi, sang năm hãy thả."
Năm nay đại khái là không có thời gian rồi.
Ta nhìn bộ giá y chưa hoàn thành trên tay, nhăn nhó mặt mày rồi lại cầm cây kim thêu lên.
"Tiểu thư, người... ây da, người đừng chỉ có chăm chăm thêu giá y như thế chứ!"
Xuân Đào thấy dáng vẻ dửng dưng này của ta thì có chút cuống quýt:
"Tiểu thư có biết sau tiệc Kim Quế ngày hôm trước, rất nhiều người đang đồn đại rằng Sở công t.ử sắp định thân với thiên kim Diệp tướng rồi không!"
Tiệc Kim Quế năm nay, Diệp Tâm Đường lại giành được vị trí đứng đầu.
Phần thưởng là một cây đàn làm bằng gỗ ngô đồng — có tên Minh Ngọc Phong Phối.
Là đích thân Sở Vân Chiêu đi thỉnh mời vị danh sư Tiêu đại gia đã ẩn dật từ lâu tự tay đẽo gọt mà thành.
"Thế thì tốt quá rồi còn gì."
Trước kia là do ta ngu muội, không nhận ra hai người bọn họ vốn đã tâm ý tương thông.
Cứ thế chen ngang vào giữa, hèn chi lại rước lấy sự chán ghét của người ta.
Thế nhưng, Sở Vân Chiêu cũng thật không phải phép.
Hắn thừa biết đầu óc ta không nhạy bén, lại là kẻ không biết mở miệng giữ lời, nếu hắn sớm nói rõ ràng với ta chuyện muốn huỷ hôn thì tốt biết mấy.
"Xuân Đào, sau này chúng ta tự sống những ngày tháng của mình, ngươi cũng đừng đi nghe ngóng chuyện của Sở gia nữa."
Xuân Đào có chút khó hiểu, nhưng thấy thần sắc của ta không giống như đang hờn dỗi, bèn ngoan ngoãn gật đầu.
"Vâng, tiểu thư."
Nhật Nguyệt
…
Sau khi vào thu, ngày tháng trôi nhanh như những hạt bàn tính, loảng xoảng rơi rụng.
Ngày hôm ấy, gió thu thổi lộng, chim nhạn bay lượn trên trời xanh.
Mẫu thân từ sớm tinh mơ đã lôi ta ra khỏi giường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Xuân Đào, lấy cho Khê Nhi bộ váy lưu tiên bằng lụa thanh la mới may kia ra đây, rồi b.úi cho con bé kiểu tóc triều vân."
Hôm nay là thọ yến của Sở mẫu, Sở gia từ sớm đã gửi thiệp mời đến.
Ta vốn dĩ có chút không muốn đi.
Nhưng Sở mẫu là bậc trưởng bối, lại là tỷ muội thâm giao từ thuở hàn vi với mẫu thân.
Vì vậy ta im lặng ngồi trước gương đồng, mặc cho Xuân Đào chỉnh sửa tóc tai, y phục trên người.
"Khê Nhi, con thành thật nói cho mẫu thân biết, gần đây con và Vân Chiêu có phải là đang giận dỗi nhau không?"
Mẫu thân thấy ta ủ rũ, liền giơ tay chọc chọc vào trán ta, mắng:
"Cái con bé ngốc này! Con và Vân Chiêu là tình phận cùng nhau lớn lên từ nhỏ, có chuyện gì thì kịp thời nói rõ ràng ra là được. Cứ nén giữ trong lòng, cuối cùng ngược lại lại hỏng việc!"
Lời của mẫu thân nói lúc nào cũng rất có đạo lý.
Nhưng có những đạo lý, giống như cục đá cục băng giữa ngày hè oi ả, để lâu rồi thì chẳng còn tác dụng gì nữa.
...
Bánh xe ngựa nghiền qua phố Chu Tước, rất nhanh đã tới Sở phủ.
Sở Vân Chiêu hôm nay mặc một bộ cẩm bào màu nguyệt bạch, khí chất thanh lạnh, đứng sừng sững gầy guộc như một nhành trúc thanh đạm.
Hắn ôn tồn hành lễ với mẫu thân ta.
Sau đó, ánh mắt nhàn nhạt lướt qua người ta, khẽ nhíu mày.
Ta và hắn đã không còn lời nào để nói.
Sau khi hành lễ xong, liền trao hạ lễ mừng thọ cho Sở mẫu.
Sở mẫu không mở ra xem, chỉ bảo người hầu cất đi.
Bà cười nói:
"Khê Nhi hôm nay thật là xinh đẹp, ta suýt chút nữa là không nhận ra rồi, tính tình này xem ra cũng trầm tĩnh đi nhiều, rốt cuộc cũng thành một cô nương lớn rồi."
Mẫu thân cũng cười nói khách sáo vài câu.
Đúng vào lúc này xe ngựa của tướng phủ cũng vừa tới.
Diệp Tâm Đường mặc một chiếc váy phù dung màu bích lục, dáng điệu thướt tha, uyển chuyển bước tới.
"Nghe nói bá mẫu nhiều năm nay thành tâm hướng Phật, Tâm Đường đặc biệt chuẩn bị món quà này để cung chúc thọ thần của bá mẫu."
Hộp gấm mở ra, bên trong là một pho tượng Quan Âm bằng gỗ đàn hương.
Xung quanh lập tức vang lên một hồi trầm trồ kinh ngạc.
Nghe nói pho tượng này được điêu khắc từ nguyên một khối gỗ hắc đàn vùng Nam Hải, vô cùng danh quý.
"Con thật là có lòng quá."
Sở mẫu cười tươi roi rói tiến lên phía trước, nắm lấy tay Diệp Tâm Đường: "Mau đi theo bá mẫu vào trong, bá mẫu cũng có thứ tốt muốn tặng cho con."
Nói xong, bà còn đặc biệt liếc nhìn Sở Vân Chiêu ở bên cạnh một cái, trách yêu:
"Chiêu Nhi, con cũng đi theo đi. Đứng lù lù ở đây như bức tượng môn thần mặt lạnh làm gì chứ? Còn không mau đưa Tâm Đường đến yến sảnh, hôm nay gió lớn, thổi đến mức làm người ta đau đầu rồi."
Sở Vân Chiêu nghe lời, khẽ nhếch khóe môi: "Vâng, thưa mẫu thân."
Mẫu thân ở bên cạnh nhìn thấy cảnh tượng này, sắc mặt hơi biến đổi.