Ta là một con quạ đen. Lúc này, ta đang đậu trên cành cây, luyên thuyên trò chuyện cùng một thiếu niên ——
“... Nó tìm thấy một cái bình gốm, nhưng nước trong bình quá ít. Thế là nó bèn ngậm từng viên sỏi thả vào bình, cuối cùng cũng uống được nước. Thế nhưng, vừa trở về hậu sơn Bồng Lai, nó đã bị tộc trưởng hạ lệnh thiêu c.h.ế.t.”
“Tại sao?”
“Vì nó bị bệnh. Nó bắt đầu có những biểu hiện điên rồ — đó là một loại ôn độc của nhân gian, chỉ có giống quạ chúng ta mới mắc phải.”
“Làm sao nhìn ra là nó phát điên?”
“Nó viết hẳn một bài nghiên cứu về cơ chế hoạt động của cái bình sỏi, lại còn dám nói thần điểu trên cây Phù Tang trông cứ như có ba cái chân với mười lăm ngón chân vậy.”
“...” Thiếu niên im lặng một lát rồi đáp: “Cái sự 'điên rồ' mà ngươi nói đó, ở chỗ chúng ta có lẽ được gọi bằng một cái tên khác.”
“Tên gì?”
“Là có đầu óc.”
1.
Ta gặp được Thôi Bảo Nhi dưới một gốc cổ thụ khô cằn trơ trọi giữa chốn hoang dã, cách trấn Sương Mù chừng mấy trăm dặm.
Lúc ấy ánh hoàng hôn đang dần buông xuống, gió núi chợt nổi lên từng cơn lạnh lẽo, chỉ có mỗi mình ta – một con quạ đen – đang ngồi xổm trên chạc cây mà khóc rống lên. Giữa vùng hoang vu dã ngoại vắng bóng người, một con quạ đen cứ gân cổ lên mà gào khóc, cảnh tượng thoạt nhìn quả thực rất làm cho người ta phải khiếp sợ.
Cho nên, khi Thôi Bảo Nhi đi ngang qua dưới gốc cây, trợn trừng đôi mắt to như chuông đồng, lông tơ toàn thân dựng đứng hết cả lên mà nhìn ta, ta nhất thời quên mất cả việc khóc, cũng trợn tròn xoe đôi mắt nhìn lại hắn.
“Gặp quỷ rồi.” Hắn lẩm bẩm.
“Không phải quỷ, là quạ đen.” Ta lên tiếng sửa lời hắn.
“Á á á, mẹ ơi cứu mạng! Bị quỷ ám thật rồi! Ta nhất định là đang nằm mơ, thần về miếu, quỷ về mồ, yêu ma quỷ quái mau về rừng sâu núi thẳm, ta không nhìn, ta không nghe, ta không tin…”
Hắn vừa lải nhải nhẩm niệm với tốc độ cực nhanh, vừa cõng cái sọt rách trên lưng, đưa tay bịt c.h.ặ.t hai lỗ tai rồi chạy chân trần thục mạng về phía trước.
Ta vội vàng phành phạch vỗ cánh, cuống cuồng bay đuổi theo phía sau hắn: “Á, tiểu ca, ngươi đừng đi mà, ta sợ lắm.”
“… Á á á! Ngươi đừng có qua đây! Ta còn sợ hơn cả ngươi đây này!”
Ta kiên trì bay đuổi theo hắn suốt hai mươi dặm đường, cuối cùng thành công dồn hắn chạy ngược trở lại đúng cái gốc cổ thụ khô cằn ban nãy.
Thôi Bảo Nhi lúc này mệt đến mức cơ hồ sắp khóc đến nơi ——
“… Cái đồ yêu quái nhà ngươi, rốt cuộc là muốn làm cái gì hả! Cuộc đời ta chưa bao giờ làm chuyện ác, nhà cửa lại chỉ có bốn bức tường rách nát, nghèo đến mức rớt mùng tơi, ngươi cứ bám theo ta làm cái gì!”
“Ta không phải yêu quái, ta là thần điểu bay tới từ núi Bồng Lai, tên ta là Lục Lạc.” Ta cũng sắp khóc thành tiếng, bèn bày ra vẻ mặt đáng thương hề hề nhìn hắn, “Ngươi đừng bỏ đi, ta sợ lắm.”
Ta là thực sự sợ hãi. Nơi hoang dã này tịnh không có lấy một bóng người, mà ta thì đã ngồi xổm trên cái chạc cây này suốt ba ngày trời rồi.
Mười ngày trước, ta cùng ca ca song hành từ Bồng Lai bay tới đây. Nào ngờ lúc quay trở về lại đụng phải sương mù dày đặc trên mặt biển, thế là ta bị lạc mất đội ngũ. Hết cách, ta đành phải bay ngược trở lại chỗ này, ôm hy vọng chờ bọn họ quay lại tìm ta.
Nào ngờ lần chờ đợi này kéo dài đằng đẵng tới ba ngày. Đây là lần đầu tiên ta đặt chân tới nhân gian, thi thoảng trên bầu trời quanh vách núi lại có mấy con chim ưng hung tợn bay lượn vòng quanh, ta tự nhiên là vô cùng sợ hãi.
Thôi Bảo Nhi tuy quần áo rách rưới tả tơi, đầu tóc thì rối bù xù, nhưng hắn lại có một đôi mắt sáng ngời như sao, trong veo lấp lánh, ta cảm thấy trong bụng rằng hắn hẳn phải là một người tốt.
Quả nhiên, hắn đích thực là một người tốt bụng và lương thiện. Sau khi cơn hoảng sợ ban đầu qua đi, nghe ta kể rõ ngọn nguồn cớ sự, hắn khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi, từ từ gỡ chiếc sọt trên lưng xuống rồi ngồi bệt dưới gốc cây ——
“Được rồi, tiểu quạ đen, vậy ta sẽ ở lại đây bầu bạn với ngươi một lát.”
“Ta tên là Lục Lạc.”
“À ừ, còn ta tên là Thôi Bảo Nhi, nhà ở thôn Thanh Ngưu.”
Khi bầu trời đã hoàn toàn tối đen như mực, Thôi Bảo Nhi đã ngồi lỳ dưới gốc cây suốt một canh giờ đồng hồ, hắn thậm chí còn hào phóng chia sẻ cho ta mớ quả mọng ngắt được trong rừng núi.
“Ta cần phải về nhà rồi.” Hắn lên tiếng.
“Ngươi đừng đi có được không, ta nhất định sẽ báo đáp ngươi mà.” Ta nức nở khóc òa lên.
“Ha, ngươi chỉ là một con quạ đen bé tẹo, lấy cái gì ra mà báo đáp ta đây?”
Hắn bật cười thành tiếng, trong giọng nói mang theo vài phần trêu chọc chế nhạo. Tiếp đó, hắn nhìn ngó dáo dác tứ phía xung quanh, rồi đi chân trần thoăn thoắt leo tót lên cây.
“Thôi vậy, tiểu gia ta hôm nay đại phát từ bi. Bất quá ta cũng sợ ban đêm dưới đất có ch.ó sói, nên lên cây ngồi cùng ngươi cho an toàn vậy.”
Dưới ánh trăng mờ ảo vắt ngang đỉnh núi, một người một quạ, cứ thế nương tựa vào nhau giữa chốn sơn dã tĩnh mịch, bắt đầu rôm rả trò chuyện gạt đi nỗi sợ.
Hắn kể rằng thôn Thanh Ngưu của hắn nghèo rớt mùng tơi. Những hộ gia đình khốn khó, nhà chỉ có bốn bức tường xơ xác như nhà hắn nhiều vô kể. Dù nói là sống dựa vào núi non, săn bắt hái lượm, nhưng cứ đến độ đông qua tháng giá, cả làng kiểu gì cũng phải chịu cảnh đói bụng.
Ta kể rằng Bồng Lai của chúng ta là chốn bồng lai tiên cảnh tuyệt mỹ, thần điểu Phượng Hoàng uy vũ thống lĩnh cả thiên địa, bảo vệ che chở cho thế gian vạn đại an ổn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn kể nhà họ Triệu làm quan trên trấn là hộ gia đình giàu có nứt đố đổ vách nhất trong vòng trăm dặm quanh đây, nhà bon họ nhiều lương thực đến mức lũ chuột được nuôi béo mầm, to hơn cả mèo.
Ta kiêu hãnh khoe rằng nhất tộc quạ đen chúng ta cũng lợi hại không kém. Ở Bồng Lai có hằng hà sa số các loài thần điểu, thế nhưng ngoại trừ Phượng Hoàng ra, thì chỉ có quạ đen chúng ta là có khả năng bay xuyên qua cánh rừng sương mù hắc ám, vượt qua được cả biển Đông rộng lớn.
Cuối cùng, hắn kể cho ta nghe câu chuyện về người nông dân nước Tống "ôm cây đợi thỏ".
Ta ngẫm nghĩ một chốc, cũng kể lại cho hắn nghe câu chuyện "quạ đen uống nước".
Câu chuyện này vốn dĩ chẳng có gì là mới lạ hiếm hoi, người trên thế gian phần lớn đều đã từng nghe qua. Thế nhưng, qua lời kể thuật lại của ta, con quạ đen trong truyện lại có xuất thân từ núi Bồng Lai, và kết cục của nó thì vô cùng bi t.h.ả.m.
“... Nó tìm thấy một cái bình gốm, nhưng nước trong bình quá ít. Thế là nó bèn ngậm từng viên sỏi thả vào bình, cuối cùng cũng uống được nước. Thế nhưng, vừa trở về hậu sơn Bồng Lai, nó đã bị tộc trưởng hạ lệnh thiêu c.h.ế.t.”
“Tại sao thế?” Thôi Bảo Nhi quả nhiên vô cùng kinh ngạc.
Ta liền đáp: “Vì nó bị bệnh. Nó bắt đầu có những biểu hiện điên rồ — đó là một loại ôn độc của nhân gian, chỉ có giống quạ chúng ta mới mắc phải.”
“Làm sao nhìn ra là nó phát điên?”
“Nó viết hẳn một bài nghiên cứu về cơ chế hoạt động của cái bình sỏi, lại còn dám nói thần điểu trên cây Phù Tang trông cứ như có ba cái chân với mười lăm ngón chân vậy.”
“Ha ha ha, ha ha ha…”
“Thôi tiểu ca, ngươi cười cái gì thế?”
“… Lục Lạc à, cái sự 'điên rồ' mà ngươi vừa kể đó, ta cảm thấy ở chỗ chúng ta có lẽ nó được gọi bằng một cái tên khác.”
“Tên gì cơ?”
“Là có đầu óc.”
“Đầu óc ư? Đó là cái thứ gì vậy?”
Ta tròn xoe hai con mắt nhìn hắn, khuôn mặt ngập tràn vẻ khó hiểu. Thôi Bảo Nhi lập tức thu lại nụ cười, nghiêm mặt giải thích: “Đó là một loại trí lực, còn được gọi là sự thông minh, khai thông đầu óc.”
Ta nghe xong vẫn như lọt vào sương mù, lắc lắc cái đầu nhỏ: “Ta chẳng hiểu gì cả, nhưng nghe cái tên có vẻ đáng sợ lắm.”
“… Hèn chi các ngươi bị người ta gọi là lũ quạ đen ngốc nghếch.”
“Đúng rồi đó, bọn ta vốn dĩ bị gọi là quạ đen ngốc mà.”
Ta trả lời hắn bằng giọng điệu đương nhiên: “Nếu cái bệnh điên rồ đó được gọi là 'đầu óc', vậy thì bọn ta không cần đâu, bởi vì cái thứ gọi là 'đầu óc' ấy rất chi là đáng sợ, nó sẽ ăn thịt bọn ta mất.”
“Ai nói với ngươi như thế?”
“Tất cả quạ đen trong tộc đều nói thế cả.”
“… Các ngươi đúng là ngu ngốc hết chỗ nói.”
“Cảm ơn lời khen của ngươi.”
“Thôi xong rồi, hết t.h.u.ố.c chữa.”
Ngay lúc ta đang hăng say tán gẫu cùng hắn, ánh sáng trên bầu trời sơn dã đột ngột tụt giảm tối sầm lại. Cùng lúc đó, một tiếng chim lanh lảnh vang vọng x.é to.ạc tầng không. Chân trời phía xa, âm dương dị biến, mây gió vần vũ cuốn lên điên cuồng, tạo ra một luồng áp lực chấn động khiến tim người ta phải nhói đau.
Thôi Bảo Nhi sợ tới mức ôm rịt lấy thân cây, miệng hét lên thất thanh oai oái.
Ngược lại, khuôn mặt ta lại bừng lên vẻ mừng rỡ. Ta chuẩn bị dang rộng đôi cánh bay đi, nhưng trước khi đi không quên quay lại dặn dò hắn: “Ngươi có thời gian rảnh rỗi thì cứ lên núi đào quặng đá nhặt quặng sắt nhé, tóm lại là cứ gom hết lại giữ đó cho ta. Cỡ khoảng một năm sau, ta sẽ bảo ca ca ta đến đây thu mua lại của ngươi.”
Thư Sách
“Hả?”
“Ta phải đi đây! Đại điện hạ của tộc Phượng Hoàng đích thân tới đón ta rồi.”
2.
Chốn tiên sơn Bồng Lai bích ngọc vạn khoảnh, bát ngát một màu xanh. Nơi điện ngọc vươn cao lẩn khuất giữa tầng mây mờ ảo, Thần Điện trải dài uy nghi, rộng lớn bao la đến vô ngần.
Đại điện hạ kể từ lúc bước chân trở về T.ử Nguyên cung, thần sắc trên mặt vẫn luôn giữ nguyên vẻ lạnh nhạt, ánh mắt thâm trầm tĩnh lặng.
Ngài là đích t.ử cao quý do chính thất của Phượng Đế hạ sinh, tôn hiệu là Ngu Dương Quân. Ngài cũng chính là vị thần quân ch.ói lọi và rực rỡ nhất của toàn bộ cõi Bồng Lai.
Ngu Dương Quân có tiên tư trác tuyệt vô song, hàng lông mày dài rậm sắc lẹm v.út tận thái dương tựa như chứa đựng cả dãy núi xa xăm, đôi mắt sắc lạnh phóng ra thứ hàn quang tựa sương nguyệt, đôi môi mỏng tựa hồ như hai phiến lá liễu thanh tao. Cả người ngài phảng phất như hội tụ đủ diễm quang phong hoa của đất trời, đem mọi tinh hoa linh khí của thiên địa giấu trọn trên dung mạo.
Hình như ta đã lừa dối Thôi Bảo Nhi rồi.