Ô Nha Linh Đang

Chương 4:



Triều Vi tỷ tỷ nhìn thấy mà xót xa trong lòng, chỉ đành nhỏ giọng an ủi: “Điện hạ chỉ là không thích đám Nha Nô thôi, chứ ngài ấy đâu có ăn thịt Nha Nô. Muội cứ liệu bề mà tránh xa ngài ấy ra một chút là được rồi, đừng sợ quá.”

Nói thì dễ, nhưng sao mà không sợ cho được. Xưa nay lá gan của ta vốn nhỏ bằng con kiến.

Cũng chính vì thế, lúc đặt chân tới T.ử Nguyên cung, ta hoàn toàn không có dũng khí bước vào bái kiến ngài. Ta cứ đứng trơ trọi, ôm c.h.ặ.t bọc hành lý đứng ở khoảng sân trước dưới gốc cây Tinh Thần, trân trân đứng yên ở đó cho tới tận lúc màn đêm buông xuống.

Thật đáng thương cho thân phận một con chim ngốc. Rõ ràng thừa biết Đại điện hạ đang ở ngay trong tòa điện tĩnh mịch phía trước mặt, thế mà ngay cả dũng khí bước lên thỉnh an cũng chẳng moi đâu ra nổi.

Cuối cùng, đứng mãi cũng mỏi nhừ hai chân, ta đành ngồi bệt xuống rễ cây Tinh Thần, dang hai tay ôm lấy phần thân cây còm cõi, áp c.h.ặ.t mặt vào lớp vỏ thô ráp, cứ thế giương đôi mắt khô khốc mỏi mòn nhìn chằm chằm về phía xa.

Triều Vi tỷ tỷ nói quả nhiên không sai, cây Tinh Thần khi bước vào ban đêm quả thực vô cùng tinh thần, sức sống tràn trề.

Nhưng ngặt một nỗi, loài quạ đen chúng ta hễ cứ tới đêm là lại cần phải đi ngủ.

Thế là ta cứ thế ôm rịt lấy thân cây, mơ mơ màng màng gật gù rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.

Cũng chẳng rõ bản thân đã ngủ thiếp đi bao lâu. Trong một khoảnh khắc ngủ gật chúi đầu về phía trước, ta chợt giật mình tỉnh giấc. Đập ngay vào mắt ta lúc bấy giờ chính là dáng vẻ chi lan ngọc thụ, cao quý thoát tục của Đại điện hạ.

Bóng đêm đã phủ đặc, ngài khoác trên mình một bộ bạch y gấm vóc trắng muốt. Vạt áo khẽ bay lấp lánh như lưu quang gợn sóng, tựa hồ như ngài đang khoác cả vầng trăng sáng ngời lên người vậy.

Tòa cung điện phía sau ngài vốn nguy nga tráng lệ, lấp lánh ánh vàng bích ngọc, thế mà giờ đây lại chỉ làm nền cho đôi mày thanh tao, u lãnh của ngài. Đứng ở một khoảng cách không gần cũng chẳng xa, ngài khẽ nhíu mày, trầm giọng cất lời ——

“Lục Lạc, lại đây.”

4.

Đến lúc này, ta cuối cùng cũng vỡ lẽ nguyên nhân vì sao Phượng Hậu lại hạ lệnh điều ta đến T.ử Nguyên cung.

Hóa ra, Đại điện hạ đã bị thương.

Tây Di Phượng Lân Châu – sở dĩ nơi đó được xưng tụng là Phượng Lân Châu, là bởi vì cả bốn mặt đều được bao bọc bởi dòng Nhược Thủy kịch độc. Đó là vùng đất hiểm ác tột cùng. Ngay cả thần điểu Phượng Hoàng nếu muốn cưỡng ép băng qua, cũng sẽ bị dòng Nhược Thủy làm cho trọng thương, đến mức phượng lân rụng lả tả.

Ta hoàn toàn không hiểu vì cớ gì Đại điện hạ lại phải mạo hiểm bay tới nơi t.ử địa đó. Tương truyền rằng, chốn ấy núi non sông ngòi, đầm lầy chằng chịt, sinh trưởng ra vô vàn loại thần thảo quý hiếm ngàn năm khó gặp.

Đại điện hạ bề ngoài vẫn giữ vẻ vân đạm phong khinh, tĩnh lặng tựa sương khói, thế nhưng phía dưới lớp áo lụa mỏng manh kia, cả trước n.g.ự.c lẫn sau lưng ngài đều là những vết thương xé rách da thịt sâu hoắm, m.á.u thịt lẫn lộn trông đến là rợn người.

Giữa cơn khiếp sợ hoang mang tột độ, ta dè dặt ngẩng đầu nhìn ngài. Ánh mắt ta vô tình va phải đôi con ngươi đen thẳm, sâu hun hút như vực thẳm của ngài.

Ta đã hiểu ra rồi. Phượng nương nương phái ta đến đây, là muốn ta hầu hạ, l.i.ế.m láp rửa sạch miệng vết thương cho ngài.

Nước bọt của loài quạ đen chúng ta vốn mang một công dụng chữa thương thần kỳ, giúp miệng vết thương nhanh ch.óng khép miệng và liền lại.

Vân Tiêu Thần Cung có biết bao nhiêu là Nha Nô, vậy mà Phượng nương nương lại kiên quyết chỉ định ta đến hầu hạ ngài. Điều này chứng tỏ người thực sự vô cùng tin tưởng ta.

Từ ngày bước chân đến nơi này, ta đã thấu hiểu một đạo lý: Tộc Phượng Hoàng cao quý của bọn họ không hề giống với bầy quạ đen hoang dã của chúng ta. Trong bộ lạc của ta, chỉ có duy nhất một lão tộc trưởng đứng đầu, tất thảy mọi người đều răm rắp nghe theo lời ông. Nhưng tộc Phượng Hoàng thống lĩnh thiên địa thì khác, ngoài Phượng Đế và Phượng Hậu uy quyền tối thượng, dưới trướng còn có Năm Vị Đại Trưởng Lão, cùng với Thập Phương Thần Quân cai quản mười phương.

Phải biết rằng, không phải bất cứ con phượng hoàng nào sinh ra cũng có đủ tư cách niết bàn để trở thành Hỏa Phượng Hoàng. Và cũng không phải Hỏa Phượng Hoàng nào cũng nghiễm nhiên đoạt được danh xưng Thần Quân uy chấn thiên hạ. Cái tước vị đó là phải đắp lên từ vô vàn cuộc sát phạt đẫm m.á.u, dùng chiến lực ngập trời để tranh đoạt mà thành.

Đại điện hạ vô cùng xuất chúng lợi hại. Ngài không chỉ là huyết mạch tôn quý của Phượng Đế, mà còn là vị Thần Quân trẻ tuổi nhất trong lịch sử bộ tộc Phượng Hoàng tại Bồng Lai.

Cũng chính vì lý do này, việc ngài bị trọng thương là một bí mật sống để dạ ch·ết mang theo, tuyệt đối không được phép rò rỉ hay phô trương ra ngoài. Bộ tộc Phượng Hoàng của bọn họ, dù bề ngoài đều do Phượng Đế thống lĩnh, nhưng thực chất bên trong lại chia rẽ thành nhiều bè phái tranh quyền đoạt thế, mưu mô giăng mắc phức tạp khôn lường.

Thực ra, hồi đó ta tịnh không hiểu thấu đáo những chuyện mưu sâu kế hiểm này. Trong lòng chỉ ngập tràn cảm giác kích động nghẹn ngào trước sự tin tưởng tuyệt đối mà Phượng Hậu dành cho mình. Ta mang đôi mắt đen láy ươn ướt tiến lại gần, rụt rè quỳ gối nương nép vào trong l.ồ.ng n.g.ự.c Đại điện hạ, bắt đầu thè chiếc lưỡi mềm mại ra, cẩn thận l.i.ế.m láp lên từng miệng vết thương dữ tợn của ngài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đại điện hạ không kìm được, khẽ hừ nhẹ một tiếng trầm đục trong cổ họng.

Âm thanh đó dọa ta sợ điếng người, vội vàng ngẩng phắt đầu lên nhìn ngài.

Khoảng cách giữa hai người giờ phút này quá mức gần gũi. Chiếc cằm góc cạnh của ngài đặt vừa vặn ngay trên đỉnh đầu ta. Ngài thuận thế hơi cúi đầu xuống, ánh mắt lẳng lặng quan sát ta. Mặt đối mặt, ch.óp mũi kề sát suýt chút nữa thì chạm vào nhau. Ta có thể nhìn thấy rõ mồn một ẩn sâu dưới hàng mi dài rậm như rèm quạt kia, là một đôi mắt màu hổ phách tĩnh lặng và thâm trầm đến bức người.

Đại điện hạ quả thực có một dung mạo đẹp đến nghẹt thở. Mái tóc đen nhánh xõa tung như thác nước tuôn trào, nước da nhẵn thín tựa mỹ ngọc không chút tì vết, đôi môi mỏng nhạt màu thanh nhã như nước.

Trên người ngài tỏa ra một mùi hương mộc mạc của gỗ mun hòa quyện cùng trầm hương, thứ mùi hương dễ chịu xộc thẳng vào tâm trí khiến trái tim người ta bất giác phải run rẩy. Lại cộng thêm mái tóc xõa buông thả, vạt áo mở hờ hững nửa kín nửa hở, dáng vẻ lúc này mang theo một mị lực yêu dã tột cùng, mạc danh kỳ diệu lại toát ra một thứ mị hoặc tà nịnh khó cưỡng.

“Ngài đau ạ?”

Ta sợ sệt rụt cổ, giọng điệu run rẩy rụt rè cất tiếng hỏi.

Đôi con ngươi của ngài gắt gao khóa c.h.ặ.t lấy ta, đồng t.ử khẽ co rút lại. Ngài khẽ hít ngược một ngụm khí lạnh, sau đó mím nhẹ môi, cất giọng trầm khàn từ tính: “Không đau.”

Những ngón tay thon dài rực rỡ tựa ngọc điêu khắc khẽ đặt lên đỉnh đầu ta, ngài nhẹ nhàng nhưng kiên quyết ấn đầu ta vùi trở lại l.ồ.ng n.g.ự.c mình.

“Làm nhanh lên một chút, ta e là sẽ làm tổn thương đến ngươi mất.”

Đầu óc ta lập tức mù mờ trống rỗng, thực sự không hiểu cái câu "làm tổn thương đến ngươi" của ngài mang ý nghĩa gì. Chẳng nhẽ chỉ giúp ngài rửa sạch vết thương thôi mà lại nguy hiểm đến tính mạng của ta sao?

Nhưng thân phận thấp hèn không cho phép ta được quyền suy nghĩ nhiều thêm. Xưa nay, ta vẫn luôn là một con quạ đen chỉ biết ngoan ngoãn vâng lời mà thôi.

Vài ngày sau, những vết thương chằng chịt trên cơ thể Đại điện hạ cuối cùng cũng đã bắt đầu khép miệng, có dấu hiệu hồi phục.

Ngài ấy vẫn luôn giữ cái dáng vẻ thanh lãnh, cao ngạo xa cách như cũ. Còn ta thì vẫn một mực giữ vững thói quen khép nép, khúm núm dè dặt. Hai người bọn ta rất hiếm khi nói chuyện, hầu như chẳng giao tiếp nửa lời.

Chỉ là vào những lúc ngài ngồi nghiêm nghị xem sách lụa trong điện, thì ở bên cạnh sẽ có thêm một cái bóng dáng nhỏ bé an tĩnh là ta, thành thành thật thật ngồi bó gối nhìn chằm chằm vào làn khói hương lượn lờ mà thẫn thờ, ngẩn ngơ. Tâm trí ta lúc ấy có lẽ đã bay v.út ra tận chín tầng mây rồi.

Suốt mấy ngày dài dằng dặc ấy, chẳng rõ vì nguyên cớ gì mà Triều Vi tỷ tỷ tuyệt nhiên không ghé thăm lấy một lần. Ngẫm nghĩ lại, có lẽ là do Phượng Hậu muốn Đại điện hạ được tĩnh tâm dưỡng thương, nên đã nghiêm khắc cảnh cáo không cho phép tỷ ấy chạy sang quấy rầy.

Ở lại T.ử Nguyên cung đương nhiên cũng có chút chỗ tốt. Chẳng hạn như việc mỗi ngày ta đều có thể nhìn ngắm cây Tinh Thần thần thánh kia.

Ngoại trừ những lúc phải hầu hạ bên cạnh Đại điện hạ, toàn bộ thời gian rảnh rỗi còn lại, ta hầu như đều dính c.h.ặ.t lấy gốc cây đó.

Ta áp sát khuôn mặt mình vào thân cành khẳng khiu của nó, cười hì hì dùng tay cù léc chọc ghẹo nó, cứ rảnh rỗi là lại không nhịn được mà thì thầm hỏi nó: “Sao ngươi mãi vẫn cứ trọc lóc, xấu xí thế này hả?”

“Bao giờ thì ngươi mới chịu kết quả đây? Đến lúc đó nhớ cho ta nếm thử đầu tiên có được không?”

Những ngày tháng bình lặng ấy cứ trôi qua êm đềm thêm vài ngày nữa, cho tới tận hôm Triều Vi tỷ tỷ cùng đi với Xán Dương công chúa ngang nhiên bước tới.

Bọn họ chỉ vào nán lại một lúc rồi nhanh ch.óng quay gót rời đi, bởi vì Đại điện hạ lúc bấy giờ không có trong cung. Ngài đã đi sang điện của Nguyên Cù thần quân – thúc thúc ruột của ngài.

Ngay khoảnh khắc Xán Dương công chúa xoay người quay lưng bỏ đi, ả ta đột ngột vung tay, hung hăng quất thẳng một nhát roi chí mạng về phía ta.

Đây chẳng phải là lần đầu tiên ả động tay đ.á.n.h ta.

Nhớ lại cái lần trước, cũng là lúc ả đang giương oai diễu võ với Triều Vi tỷ tỷ, vì không dám trực tiếp động thủ với tỷ ấy, ánh mắt ả vô tình quét thấy ta đang thu lu đứng xó bên cạnh. Lập tức, ngọn roi vàng ch.ói lóa trong tay ả v.út lên, quất tới tấp ——

“Cái thứ thấp hèn nhà ngươi đứng c.h.ế.t trân ở đây làm cái gì?! Cút mau!”

Thư Sách

Lần đó, tuy roi quất xuống thân rất nặng tay, nhưng dẫu sao cũng chỉ đ.á.n.h vào trên người.

Còn lần này... nhát roi của ả quất thẳng tắp vào ngay giữa khuôn mặt ta.