Ôm Trước Khi Hôn

Chương 39: Tao không thể mất mày



Minh Huy đứng đối diện Linh Nhi, bàn tay to lớn của cậu trai tuổi niên thiếu siết chặt lấy cổ tay con bé, gấp gáp đến nỗi khiến nó đau.

Lông mày Linh Nhi nhíu lại, cố gắng dãy ra khỏi người Huy. Huy buông tay Nhi ra, đổi thành giữ lấy eo nó. Khoảng cách giữa hai người càng gần hơn, sát đến mức Linh Nhi bắt đầu cảm thấy khó thở.

- Thả tao ra đã, tao nói!

Linh Nhi đỡ tay lên ngực Huy, tránh cho hai đứa kề sát hơn nữa. Huy buông Nhi ra, Nhi lập tức lùi lại vài bước, hổn hển dựa vào cửa sổ ban công. Chậu cây bên ngoài theo sự va chạm khẽ rung, làm mấy tán cây ẩm ướt đang hứng nắng phản sáng lung linh.

- Tao có để ý mày, rất để ý là đằng khác.

Linh Nhi quay mặt về phía bên phải, cảm nhận gió chiều thổi nhẹ vào tai. Cảm giác nóng bức ban nãy theo đó mà vơi dần.

Nhớ lại lần đầu hai đứa gặp nhau, Minh Huy cứu nó khỏi ngõ hẻm, cậu lớp trưởng mang tiếng lạnh lùng nhưng lại tinh tế đến mức đưa nó vào hiệu thuốc tư nhân thay vì đến y tế trường. Cậu là người chủ động đưa Nhi đến nhà Nguyên thay vì để nó lại bệnh viện một mình.

Minh Huy là người đến với cuộc đời Nhi trước, dành cho Nhi sự quan tâm trước. Mặc dù sự quan tâm của cậu thô kệch đến khó chịu, nhưng rõ ràng, Linh Nhi sẽ chú ý tới cậu hơn.

Huy biết, vì Huy và Nguyên cùng tặng Nhi một đôi giày, nhưng Nhi vẫn luôn xỏ đôi giày búp bê mà Huy tặng vào lần đầu tiên.

- Nhưng tao không có tình cảm với mày. Nói thẳng ra, tao cũng không có tình cảm với cả Khôi Nguyên.

- Ừ, tao biết mà.

Huy chậm rãi đáp. Linh Nhi tỏ ra khá bất ngờ, con bé cứ nghĩ Huy cho rằng nó thích Huy nên mới phản ứng mạnh như thế. Huy giải thích hộ Linh Nhi:

- Mày luôn chỉ coi hai bọn tao là bạn, nhưng cả hai bọn tao đều âm thầm thích mày. Mày biết rõ giữa nam và nữ không có tình cảm trong sáng đơn thuần, nếu mày từ chối cả hai thì mày sẽ mất cả hai người bạn. Nên mày đồng ý giữ lại một người và trói buộc nó bằng mối quan hệ tình cảm nam nữ, phải không?

Huy hiểu rõ Nhi đến mức buồn cười. Mọi thứ về Nhi, kể cả những điều nó cố giấu đều vô tình bị Huy lột trần kể từ lần đầu tiên gặp nhau.

- Nên tao mới thắc mắc, tại sao đều không có tình cảm mà mày lại chọn Khôi Nguyên?

Huy không bàn đến việc cậu và Nguyên hơn nhau ở điểm nào. Hai người là hai cá thể khác nhau, phát triển tài năng ở các lĩnh vực khác nhau, không có hơn hay kém. Cậu chỉ biết cậu hiểu Linh Nhi đến mức ấy, hiểu đến mức chấp nhận trở thành sự lựa chọn, thế mà Nhi lại không chọn cậu.

Huy biết Nhi và Nguyên nói chuyện nhiều hơn cậu, thân với nhau hơn cậu. Nhưng vì quá ngạo mạn, Huy cho rằng rồi cuối cùng Nhi vẫn sẽ chọn cậu thôi. Bố mẹ Huy quý Nhi đến thế cơ mà, hai chỉ nhà Huy đã quan tâm Nhi nhiều tới vậy cơ mà. Tình cảm của Huy không chỉ đến từ một mình Huy, mà còn bao gồm cả gia đình Huy nữa.

Cậu chơi bẩn tới mức kéo cả người nhà vào cùng mà vẫn thua Khôi Nguyên là sao?

Linh Nhi thấy hai tay Huy siết chặt, giọng run run thì lập tức trở nên bối rối. Nó hỏi:

- Trước tiên thì tao có thể hỏi lý do mày thích tao được không?

Huy hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Mãi không thấy cậu trả lời. Nhi vừa định nói chuyện thì Huy đã cắt ngang:

- Mày là người đầu tiên... khiến tao cảm thấy thế này.

Chính Linh Nhi cũng biết nó rất đặc biệt đối với Huy. Có lẽ do nó là người bạn đầu tiên của Huy, dần dần trở nên thân thiết rồi phát triển thành tình cảm nam nữ. Song đối với Huy, cậu sẽ không bao giờ có thể kiếm được Linh Nhi thứ hai trên đời này.

- Nghe mơ hồ thật đấy. - Linh Nhi cười khẽ - Biết vì sao Khôi Nguyên thích tao không? Vì tao hoàn toàn trùng khớp với gu của nó. Khuôn mặt, giọng nói, kể cả tính cách. Nghe an toàn hơn nhiều lý do của mày nhỉ?

- Huy ạ, mày mới chỉ gặp mỗi mình tao thôi, tương lai mày sẽ còn gặp thêm rất nhiều người nữa. Nhưng Khôi Nguyên, nó đã gặp quá nhiều người, và tao là một trong số những lựa chọn tốt nhất.

- Công nhận, mày rất hiểu tao, còn Khôi Nguyên thì chỉ chiều theo ý muốn của tao thôi. Nhưng biết phải làm sao bây giờ, nó và tao quá giống nhau.

Linh Nhi hồi tưởng lại từng cái Tết vật vã ở nhà một mình, đồng thời nhớ đến ngôi nhà vắng bóng người trên tầng 6 của Khôi Nguyên:

- Sự thấu hiểu không thể bền lâu nếu không có hoàn cảnh tương đồng. Cả Nguyên và tao đều thiếu thốn tình cảm, một kẻ trăng hoa với một con bé từng ngủ với dượng.

- Mày nghĩ ở bên Khôi Nguyên, mày yên được với con Chi và con Giang chắc? - Huy gắt gỏng.

Linh Nhi cúi đầu, thật ra thì nó cũng không rõ nữa. Nhưng nó sẵn sàng bao dung cho khuyết điểm của Nguyên vì Nguyên cũng sẽ như vậy:

- Thế chắc mày nghĩ nếu chọn mày thì gia đình mày sẽ để tao yên?

- Người nhà tao chưa bao giờ ghét bỏ mày!

- Không đâu Huy ạ, bố mẹ và các chị chỉ quý tao vì tao là người bạn duy nhất của mày thôi! Một gia đình cưng chiều con trai đến mức không quan tâm đến học bạ, chắc chắn sẽ cấm mày chơi với tao nếu biết chuyện tao từng làm trong quá khứ.

Huy nhíu mày, lập tức phản bác:

- Mày suy nghĩ quá phiến diện!

- Tao thấy suy nghĩ của tao cực kỳ thực tế! Người nhà Nguyên chưa bao giờ quan tâm nó đi đâu, làm gì. Thi trường nào cũng được, chơi với ai thì chơi. Mỗi năm nó chỉ được gặp bố mẹ đúng một lần vào dịp Tết. Bố mẹ Nguyên sẽ chẳng quan tâm đến tao, như cái cách mà họ không thèm quan tâm đến nó!

Sự giãi bày bỗng chốc chuyển thành màn giao khẩu gắt gỏng. Huy chỉ hận không thể đánh Linh Nhi một cái, bất lực thốt lên:

- Mày... tính toán với cả bạn của mày...

- Tao xin lỗi. Chúng mày ép tao.

Đối diện với Linh Nhi lý trí đến mức tàn nhẫn, Huy bỗng chốc chẳng biết nên làm gì. Cậu tiến lại gần, nắm lấy bàn tay mỏng manh của Linh Nhi, dùng chất giọng vốn lạnh nhạt đến khó ưa để cầu xin nó:

- Đừng hất tao ra được không? Đáng lẽ ra tao không nên thích mày. Tao xin lỗi vì đã thích mày. Tao... tao không muốn mất mày...

- Chuyện tình cảm một khi đã nói ra thì không thể quay về như lúc đầu được đâu. Nếu chúng ta vẫn làm bạn thì tức là tao đang lợi dụng mày.

Linh Nhi ngẩng đầu nhìn Huy, đột ngột bị cậu ôm vào lòng. Cả người Huy run lên, hoảng loạn van xin:

- Mày đừng thế mà... Tao xin lỗi.. Tao chỉ có mỗi mình mày là bạn thôi, tao không thể mất mày được...

Huy biết, một khi Linh Nhi đã không chọn cậu, kể cả ngày hôm nay hai đứa không nói chuyện rõ ràng với nhau, mối quan hệ này cũng sẽ từ từ xa cách. Bởi vì dù cậu không nói, nó cũng biết thừa rằng Minh Huy thích mình.

Hiểu nhau quá vừa là chuyện tốt, vừa là chuyện không tốt.

Nhi ngẩng đầu lên rồi thở dài, ôm Huy, vỗ nhẹ vào lưng cậu như đang dỗ dành một đứa trẻ. Vai áo Nhi ẩm ướt vị nước mắt của Huy, cổ Nhi nóng ran vì Huy cứ nấc rồi phả hơi vào. Minh Huy thấy Nhi không đẩy mình ra, xấu tính ôm nó chặt hơn, dụi hẳn mặt vào hõm cổ Nhi làm con bé phải liên tiếng nhắc nhở:

- Ê, quá đà rồi nhé! Cho ôm 5 phút chữa lành thôi đấy.

Huy không trả lời, còn cắn một cái vào dái tai Nhi. Linh Nhi giật thót, vội vàng bịt đôi tai đỏ bừng của mình lại:

- Mày bị điên à?

- Không lay động được về mặt tình cảm... hic... thì tao tấn công về mặt cảm giác.

- Đấy thấy không, việc tao tránh xa mày là hoàn toàn hợp lý. Mày quá liều!

Minh Huy vẫn khóc, nhưng cậu đã chịu buông tha cho Linh Nhi. Phần da dính chặt giữa hai người sau khi tách ra có cảm giác man mát đến ớn lạnh. Mặt Linh Nhi đỏ bừng, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh. Minh Huy dùng tay áo lau đi vết nước trên mặt mình, đúng lúc Khôi Nguyên bước vào:

- Cái gì đấy Huy? Mày khóc à?

Lại được cả Linh Nhi chạy ra với khuôn mặt ướt sũng, Khôi Nguyên vội vàng lấy giấy ăn lau cho Nhi, lúng túng hỏi:

- Mày cũng khóc hả Nhi?

- Không, tao đi rửa mặt.

Linh Nhi nhịn lại cảm giác muốn đấm Huy, dọn nốt đồ rồi rời khỏi đài truyền hình.

***

Chiếc xe đạp điện của Huy dừng trước cửa một chuỗi cửa hàng chuyên các món về bò tơ, đi ăn sinh nhật cùng gia đình thì những món ăn thế này là hợp lý nhất. Hai chị Linh Hoa và Mai Châu ngồi cạnh nhau giữa bàn tròn, mé phải là bố mẹ, mé trái là hai ghế để dành cho Huy và Nhi. Trông thấy Huy dắt theo Nhi lấp ló ngoài cửa, chị Châu lập tức giơ tay gọi:

- Chỗ này này!

Linh Nhi cười, đặt vào tay hai chị một món quà nhỏ. Chị Châu tít mắt, hào hứng đòi bóc ra xem ngay. Linh Nhi tặng chị Châu một đôi khuyên tai bạc, chị Hoa là vòng tay bạc. Hai món đồ không quá đắt tiền nhưng thiết kế độc đáo chứng tỏ người tặng đã lựa chọn rất kỹ.

- Con đến ăn sinh nhật cùng các chị là vui rồi, lần sau không cần chuẩn bị quà cáp gì đâu.

Mẹ Huy dịu dàng nói, bố Huy gọi nhân viên để chọn món ăn. Hai bác đưa quyển thực đơn cho Linh Nhi và hai chị, bảo mấy đứa thích ăn gì thì gọi.

Cuộc sống một mình tại căn trọ nhỏ và hùn tiền ăn chung với Khôi Nguyên khiến bữa ăn hằng ngày của Nhi được cải thiện hơn, song lâu lâu nó vẫn thèm được ăn những món lạ. Huy thấy Nhi dừng ở một trang thực đơn rất lâu, chỉ nhìn chứ không gọi. Cậu lập tức bảo nhân viên:

- Cho em một phần đậu hũ non chiên muối.

Linh Nhi ngơ ngác quay sang nhìn Huy, thấy cậu cũng đang chăm chú vào tờ thực đơn trên tay nên không nghĩ nhiều, lập tức lật sang trang khác.

- Cái phần đậu hũ này hơi ít nhỉ? Gọi hai đĩa đi.

Mẹ Huy bổ sung thêm. Linh Nhi nhẩm tính, hộp đậu hũ non này bán ở chợ chưa đến hai chục, giờ chiên lên rồi bán ở nhà hàng sáu miếng gần 70 nghìn. Nó lật sang trang nước uống, thở dài não ruột:

- Cháu uống nước lọc được rồi ạ.

Không phải Nhi chưa đi ăn hàng bao giờ, nhưng lần nào đi ăn cũng phát sốc với giá nước ở cuối quyển thực đơn. Bố Huy cười, bảo nó không phải tiết kiệm đâu, rồi bắt chị Châu gọi một phần nước cho nó.

- Thế gọi cho Linh Nhi trà dâu ổi hồng đi.

Chị Châu trả thực đơn lại cho anh phục vụ, bắt đầu líu lo kể về mấy chuyện vặt vãnh chị gặp ở chỗ công ty thực tập. Chị Hoa ít nói hơn, như thể một phiên bản khác của chị Châu với tính cách giống hệt Minh Huy. Linh Nhi yên lặng nghe chị Châu kể chuyện, thi thoảng góp vui vài lời cho bầu không khí thêm vui vẻ.

- Dạo này đi dạy ở trung tâm thế nào rồi con?

- Dạ, chị Ngọc quan tâm con lắm ạ.

Mẹ Huy hỏi, Linh Nhi ngoan ngoãn đáp. Chị Ngọc là bạn thân chị Châu, cũng là người đứng lớp mà Linh Nhi trợ giảng. Người nhà Huy hỏi thăm thêm mấy câu, bắt đầu nhắc đến chương trình vẽ mà Linh Nhi tham gia.

- Cái thằng bé mà chê tranh Linh Nhi trên chương trình ấy, giờ thành phản diện trên Tik Tok luôn rồi kìa.

Chị Châu nói, mẹ Huy chen vào:

- Thì vốn trên tivi nhà đài họ cũng đã cắt ghép cho căng thẳng lên rồi mà.

- Thật ra như thế cũng không nên lắm nhỉ? Dù sao thằng bé cũng còn là học sinh mà, sợ nó bị ảnh hưởng tâm lý.

Bố Huy vừa ăn vừa nói. Chị Hoa bĩu môi, phán câu xanh rờn:

- Khéo khi nó làm ban giám khảo chương trình tự ái nên bên nhà đài mới cắt ghép vậy đấy.

- Ừ, có khi nhỉ?

Mẹ Huy cười rộ lên, chủ đề trên bàn ăn lại xoay vòng sang chuyện khác. Mặc dù có đôi khi nhà Huy sẽ nhắc đến những thứ mà Linh Nhi không hiểu, song mọi người vẫn sẽ để ý, thi thoảng hỏi về chuyện của Nhi. Chính ra, Huy mới là người bị bỏ lại trong cuộc trò chuyện này.

Bầu không khí đầm ấm quá đỗi khiến Linh Nhi quên mất nó và Huy vừa cãi nhau. Nó chìa bát ra để Huy vớt cho mình miếng thịt, vui vẻ chấm ăn. Linh Nhi ăn đến khi bụng no căng, hai chị đang định rủ sang nhà ngồi chơi thì bị nó từ chối:

- Tối nay em có việc, để hôm khác em qua chơi chị nhé!

Nến cũng đã thổi, quà cũng đã tặng, chẳng còn lý do gì giữ Linh Nhi ở lại. Chị Châu nuối tiếc nói:

- Để chị bảo Huy đưa em về.

- Dạ thôi, có bạn đón em rồi ạ.

Linh Nhi lịch sự từ chối. Mọi người tiễn nó ra cửa, bố Huy thì đi lấy xe. Trông thấy bóng dáng Khôi Nguyên ở bên kia đường, Nhi cúi đầu chào mẹ Huy và hai chị:

- Con chào hai bác, em về đây ạ. Chúc hai chị sinh nhật vui vẻ nhé!

- Ừ cảm ơn em. Về nhà cẩn thận nha!

Linh Nhi chào tạm biệt gia đình Huy, trèo lên chiếc xe năm mươi phân khối của Nguyên. Nguyên đưa Nhi mũ bảo hiểm, cúi đầu chào người nhà Huy rồi đèo Linh Nhi hòa vào đường lớn.

Chị Châu thấy Huy lóc cóc dắt ra chiếc xe đạp điện, thở dài:

- Thế là giờ mày đi xe điện về một mình?

- Đúng rồi.

- Quá khổ!

Chị Hoa phì cười. Hoàng tử chê xe ô tô, cưỡi xe đạp điện đi đón công chúa mà lúc về bị cướp mất. Mặc dù hơi tiếc khi Huy và Nhi không thành đôi, song chị Châu vẫn an ủi:

- Tin tao đi, tình đầu không được mấy năm đâu!

- Bố mẹ mình là tình đầu xong cưới luôn còn gì?

- À thì... bố với mẹ kiểu chăm vợ từ nhỏ để cưới, chấp làm gì.

Mẹ Huy gõ vào đầu chị Châu khiến chị la oai oái, mắng nhỏ:

- Con gái lớn bằng ấy tuổi rồi, ăn mới chả nói! Bố mày nghe được bố đánh cho chết!

Linh Nhi bám tay vào vạt áo Nguyên, mệt mỏi nhìn xe cộ tấp nập đi lại trên đường. Nguyên vỗ nhẹ vào tay Linh Nhi, nhẹ nhàng hỏi nó hôm nay đi làm thế nào, có bị học sinh trên lớp trêu ghẹo nữa không.

Tất nhiên là có! Linh Nhi phụng phịu, đáp:

- Không.

- Không mà cái giọng kiểu đấy à?

Nguyên bật cười. Cậu nắm tay Linh Nhi đặt vào trong túi áo mình. Con bé nhanh chóng sờ được vật gì sột soạt ở bên trong, háo hức rút ra:

- Kẹo bạc hà Hàn Quốc!

Khôi Nguyên nghe được tiếng bóc kẹo trong vội vã của Linh Nhi, khóe miệng dưới lớp khẩu trang kéo cong lên một đường. Cậu dặn Nhi ăn chậm thôi, cẩn thận kẻo hóc.

Đèn đường trên đầu dần biến mất, thay thế bằng những bóng đèn chập chờn trong ngõ nhỏ. Hai đứa đi qua vài hộ nhà dân, gia đình ba thế hệ sau khi ăn xong đang quây quần trước tivi để xem chương trình buổi tối. Nhà nào cũng ấm cúng và thơm lừng mùi đồ ăn, trái ngược với tầng 6 của tòa nhà cho thuê 7 tầng trước mặt.

Linh Nhi trèo xuống mở cửa cho Nguyên phi xe vào. Các anh chị ở trọ chắc cũng vừa cơm nước xong, đang mở hết cửa cho gió lùa vào cho thoáng. Linh Nhi bấm thang máy, hỏi:

- Hôm nay mày ăn cái gì rồi?

- Mày không ở nhà nên tao đá tạm bát mì tôm.

Linh Nhi nhíu mày, xem ra chẳng hề hài lòng xíu nào. Khôi Nguyên biết nó không vui, vội vàng ôm tay năn nỉ:

- Rồi biết rồi, lần sau tao sẽ đặt đồ ăn ngoài!

- Nhớ mồm đấy!

Chuông điện thoại của Linh Nhi reo vang. Nó trợn mắt cảnh cáo Nguyên, nhìn vào màn hình điện thoại. Một từ "bố" đơn độc trong danh bạ nhấp nháy ánh sáng. Nó sững người, chậm chạp bấm nghe:

- Dạ con đây.

***

Đôi lời: Đề nghị khen thưởng cho sự năng suất của chủ thầu! Đến tầm này còn ai chưa biết người nào là "ôm" người nào là "hôn" nữa không ạ?