Dưới đèn đường, bóng người đàn ông trở nên cao lớn và dặm mùi sương gió. Bố cao hơn Linh Nhi hai cái đầu, bàn tay đen nám của ông nắm lấy bàn tay trắng trẻo của đứa trẻ con. Ngay khi Nhi vừa mở cổng nhà, thằng Tin với cái balo siêu nhân to bự sau vai đã nhảy vồ tới:
- Chị Nhi!
- Tin!
Hai chị em ôm chầm lấy nhau. Tin dụi mặt vào ngực chị, khuôn mặt vì hào hứng mà đỏ bừng lên. Nó đưa cho Nhi một túi nilon đựng toàn kem với sữa, thủ thỉ vào tai Nhi:
- Bố mua cho em đấy, em lén để lại cho chị một nửa.
Linh Nhi phì cười, định dắt em lên nhà thì bị bố cản lại. Ngoại trừ các sự kiện cực kỳ quan trọng trong gia đình, Linh Nhi hầu như không được nhìn thấy mặt bố. Ông là một nhiếp ảnh gia không chuyên, sau khi tái hôn thì đi khắp nơi tham dự sự kiện và làm việc. Vợ mới của bố hay ghen nên Nhi cũng hạn chế nhắn tin hỏi han bố.
Sau gần chục năm không gặp, khuôn mặt của bố đã già và đường nét cũng thay đổi. Linh Nhi dường như không còn nhận ra ông nữa. Thứ duy nhất mà nó cảm thấy quen thuộc là dáng vẻ lạnh lùng xa cách của ông dành cho Nhi.
- Có chuyện gì thế ạ?
Linh Nhi hỏi, bố nó lập tức đáp, vẫn kiệm lời như trước:
- Tin sẽ không sống cùng con.
Linh Nhi tỏ ra khó hiểu, đây không phải việc mà nó đã nhờ bố à, xin mẹ cho Tin về sống với nó. Không đợi Linh Nhi kịp hỏi, bố Nhi đã chủ động giải thích:
- Bố cũng không ngờ con có gan bỏ ra khỏi nhà. Dù sao bây giờ con vẫn chưa đủ tuổi để tự lập, việc nuôi thêm thằng Tin quá khó khăn. Bố sẽ tạm thời nuôi Tin đến khi con lên đại học và kiếm được việc làm.
- Hiện tại con đã có công việc rồi.
- Vậy thì dùng tiền ấy để lo cho mình trước đi.
Bố ngắt lời Nhi. Thái độ Nhi cương quyết, nhất định không buông Tin ra. Nó không tin thằng Tin sẽ được đối xử tử tế khi sống cùng vợ mới của bố:
- Dì không thích bọn con mà?
Cu Tin đứng nhìn bố và chị nói chuyện với nhau, vừa hiểu vừa không hiểu. Thằng bé không rõ bố sắp đưa mình đi đâu, tại sao chị Nhi đột nhiên lại trở nên gắt gỏng với bố. Tin kéo tay Nhi, ra hiệu cho nó bình tĩnh lại. Bố Nhi đáp:
- Bố đã dàn xếp ổn thỏa với dì rồi. Bố cũng sẽ mua cho Tin một chiếc điện thoại, nếu nó cảm thấy không muốn ở với bố, con có thể sang đón nó về.
- Con được ở với bố á?! Yay...!!!
Tin hét toáng lên, chất giọng lanh lảnh vui mừng vang vọng cả ngõ. Linh Nhi biết mình không có cách nào thay đổi được tình cảm của em. Ngay kể cả nó, sâu trong thâm tâm vẫn luôn muốn được gần gũi với bố mẹ.
- Nay bố đưa em sang gặp con một chút thôi, tiện xem con đang sống ở nơi thế nào. Yên tâm, bố không lên phòng đâu.
Bố Nhi nói như thể sợ Nhi phiền, thực chất ông lại ngó đồng hồ đeo tay, thái độ vội vàng và không muốn nán lại lâu. Nhi nhìn ông rồi phì cười, mỉa mai nói:
- Bà nội bảo bố đón Tin về đúng không?
Bị nói trúng tim đen, người đàn ông quá tuổi trung niên khựng lại. Lẽ ra ở tuổi này, ông đã có thể nhàn nhã ngồi ăn bữa cơm tối như bao gia đình khác. Song sau lưng ông đeo một chiếc balo đựng máy móc rất to, thêm hai cái túi đeo chéo hai bên hông, trông cực kỳ bận rộn. Chất giọng lạnh nhạt của bố đột nhiên thay đổi, lẫn bên trong còn có chút khó chịu và tức giận:
- Không phải việc con cần quan tâm! Bố và Tin về đây!
Bố dắt Tin vội vã rời đi. Linh Nhi đứng yên tại chỗ, trên tay vẫn còn túi nilon kem và sữa thằng Tin đưa cho. Gió nóng của mùa hè thổi vào túi tạo ra những vết nước nhỏ, đọng lại rồi nhỏ tách xuống bàn chân Nhi.
Nó lạnh đến giật mình, thở dài rồi bỏ vào trong nhà, đến lời chào cũng chẳng kịp nói với thằng Tin.
Sáng hôm sau, Linh Nhi đến lớp với thái độ không mấy vui vẻ. Chuyện Minh Huy cộng thêm thằng Tin, nó vừa thấy Huy đã đi vòng qua cậu. Minh Huy chậm rãi quay đầu nhìn Nhi, Khôi Nguyên chạy theo sau an ủi Huy:
- Hôm qua nó cãi nhau với bố, mày đừng chấp nó.
- Linh Nhi gặp bố à?
Huy khá bất ngờ, cậu không quan tâm lắm đến thái độ Linh Nhi, dù sao nó đã luôn tránh xa cậu từ sau hôm thi vòng cuối giải vẽ. Khôi Nguyên cũng không biết bố đã nói với Nhi những gì, chỉ biết Nhi không được quyền chăm thằng Tin nên nó bực.
- Tạm thời đừng chọc gì nó. Đây là lần đầu tiên tao thấy nó tỏ ra khó chịu đến vậy.
Khôi Nguyên gãi đầu, khoanh tay nhìn bóng dáng Nhi khuất sau cửa lớp học. Cầu trời là Quang hay Giang hay bất kỳ ai đừng động vào Nhi hôm nay, nếu không Nguyên sẽ chẳng thể dỗ nổi cô bạn cùng bàn của mình.
Cả đêm qua Linh Nhi mất ngủ, sáng được Nguyên đèo đến trường trong bị động. Điều hòa của trường Thanh Lịch là điều hòa mới, không cũ và kêu to như ở Tô Liên. Chẳng mấy chốc sau khi đặt cặp xuống ghế, Linh Nhi đã gật gù chìm vào giấc ngủ mơ màng.
Thấy Nhi ngủ, Nguyên cũng không gọi nó dậy nữa, đứng ngoài hành lang ăn sáng một mình. Hiếm khi Nguyên không ở gần Linh Nhi, Chi chủ động chạy ra bắt chuyện, hỏi cậu về tình hình buổi thi vẽ của Nhi:
- Nghe nói Linh Nhi thắng giải nhất của cuộc thi đấy à?
- Ừ, cuộc thi nhỏ nhưng nhiều tiền thưởng lắm! Mày nhìn này, video tao làm cho nó lên xu hướng đấy!
Chi thật ra chẳng mấy quan tâm đến buổi thi vẽ, chẳng qua cô bạn không còn câu chuyện gì có thể gợi nên hứng thú của Khôi Nguyên cả. Quả nhiên vừa nhắc đến Linh Nhi, Nguyên đã mở điện thoại lên khoe về chiếc video lên xu hướng của mình.
Chi tò mò nhìn, giả vờ gật gù khen ngợi. Khôi Nguyên thế mà tưởng thật, bắt đầu kể lể những chuyện về Hùng, về Quang, về những thứ trong đài truyền hình. Chi nhân lúc Nguyên mải nói, lặng lẽ nhích lại gần cậu hơn. Cô bạn dựa đầu vào vai Khôi Nguyên, mãn nguyện thủ thỉ:
- Vui thật đấy. Biết vậy hôm ấy tao cũng qua đài xem Linh Nhi thi.
- Đúng rồi, lẽ ra mày với thằng Nam cũng phải qua xem. Có mỗi Duy với Nhung qua xem, tao sợ Nhi buồn.
Khôi Nguyên xoay người, hớn hở quay sang nói với Chi. Động tác của Nguyên khiến đầu Chi chưng hửng giữa không trung. Chi hụt hẫng đứng thẳng dậy, cô bạn nhíu mày:
- Thật ra nó vốn có quan tâm đến nhóm mình đâu mà kêu buồn... Nó chỉ quan tâm tới mỗi mình mày.
Sự vui vẻ trên khuôn mặt Khôi Nguyên đột nhiên chững lại, cậu không cảm thấy lời Chi nói là đúng. Rõ ràng đối với Nhung và Duy, Linh Nhi khá cởi mở và gần gũi. Linh Nhi còn từng chủ động nhắc bài cho Nam ngồi ngay dưới vì biết Nam là bạn của Nguyên.
Chính Chi đang tự tạo khoảng cách với Linh Nhi. Khôi Nguyên và Linh Nhi đã trở nên thân thiết đến mức này rồi, Chi làm thế này chẳng khác nào ép cậu phải lựa chọn một trong hai.
Khôi Nguyên đột ngột nói:
- Chi ơi, tao thích Linh Nhi rồi.
- Hả?
Chi đơ ra, cả người đông cứng. Sắc mặt cô bạn trở nên tái nhợt, lắp bắp:
- Thích thì mày cứ thích... Liên quan gì đến tao đâu mà báo cáo...
Khôi Nguyên lặng lẽ quan sát phản ứng của Chi. Khuôn mặt cậu sấp bóng, nắng hè buổi sớm chiếu thẳng vào phía sau lưng cậu tạo thành một vòng hào quang nhàn nhạt. Vai áo cậu nhuốm màu vàng của nắng, tinh khôi đến mức khiến Chi ngẩn người.
Cậu ấy thật sự rất hợp với tên của mình.
Khôi Nguyên tỏ ra không nghe thấy câu trả lời của Chi, hỏi:
- Đói không? Ăn sáng chưa?
- Tao chưa.
- Đây, tao cho mày nửa cái.
Nguyên bẻ một nửa chiếc bánh mì mình đang ăn dở cho Chi. Cô bạn vui vẻ đón lấy, hít hà mùi thơm của bánh mì trứng, hạnh phúc reo lên:
- Tao cảm ơnnn~
- Mày biết đấy, bình thường nửa phần đồ ăn sáng này là của Nhi. Hôm nay Nhi không ăn nên tao mới đưa cho mày, vì mày đói.
Miếng bánh mì đến gần miệng của Chi dừng lại giữa không trung. Cô bạn ngờ nghệch nhìn Nguyên, dự cảm không hay dần dâng lên trong lòng. Nguyên dùng ngón tay phủi nhẹ vụn bánh mì vô tình rơi trên môi dưới Chi, chậm chạp tiếp lời:
- Hôm sau mà mày đói vẫn có thể nói với tao. Nửa phần bánh mì này chắc chắn phải là của Nhi, nhưng tao có thể mua một phần đồ ăn sáng khác cho mày.
Làm sao mà Chi không hiểu ý của Nguyên được cơ chứ? Cô bạn chỉ muốn hiểu hay không mà thôi.
Đối với Khôi Nguyên, thứ gì cậu dành cho Linh Nhi phải là của Linh Nhi, nếu Chi muốn tranh thì Nguyên chỉ có thể bù bằng thứ khác.
Mức độ ưu tiên của Nguyên đối với hai người khác nhau. Khôi Nguyên sẽ không vì Linh Nhi mà bỏ đói Chi, nhưng cũng sẽ không nể nang Chi nếu cô bạn cố gắng giành giật.
Đã nói đến mức này rồi, miếng bánh mì thơm mùi trứng trên tay Chi đột nhiên trở nên tanh nguội và khó ngửi hẳn. Cô không muốn ăn cũng chẳng thể bỏ phí, đành cố cắn một miếng rồi vờ như không biết Nguyên đang nói bóng nói gió về ai.
Hai người đứng cạnh nhau gần lan can, xuyên qua cửa sổ rồi hướng vào trong lớp. Linh Nhi ngồi bàn bốn tổ ba, vô tình đúng trung tâm ánh nhìn. Chi thấy Huy đứng cạnh bàn của Nhi, nhẹ nhàng lấy áo của Khôi Nguyên phía bên cạnh đắp lên người nó.
Khôi Nguyên vẫn thản nhiên ăn bánh mì, song đôi mắt cậu không còn vẻ ung dung nhiều như trước nữa. Đứng ở khoảng cách này, đến cả Chi còn nhận ra tình ý mà Huy dành cho Nhi thì làm sao mà kẻ đào hoa như Khôi Nguyên lại không để ý cho được.
- Thằng Huy quan tâm Nhi quá nhỉ?
- Bình thường mà, lúc nào chẳng vậy.
Đắp mỗi cái áo thôi thì có chuyện gì xảy ra được cơ chứ. Chưa kể Huy còn cẩn thận đến mức dùng áo của Nguyên để đắp cho Nhi. Chính ra, Huy đã ngấm ngầm ủng hộ mối quan hệ của hai đứa còn lại trong nhóm rồi.
Nhưng Khôi Nguyên cứ cảm thấy giữa Huy - Nhi dường như đã xảy ra chuyện gì đó mà cậu không rõ.
Vài phút ngắn ngủi đầu giờ không kéo dài lâu. Tiết đầu tiên là Tiếng Anh. Thầy Long chủ nhiệm bước vào lớp, thông báo rằng thời gian tu sửa trường mất nhiều hơn dự kiến. Có thể phải học hết năm nay đám học sinh mới được quay về trường của mình.
Cả lớp hoan hô gào rú vì sung sướng. Cơ sở vật chất của Thanh Lịch rất tốt, học sinh của Thanh Lịch toàn là con cái nhà giàu hoặc học rất giỏi. Đứa nào cũng muốn nán lại vì tò mò, muốn xem 1 năm sẽ có những sự kiện gì xảy ra ở ngôi trường này.
Chỉ có bộ ba Huy - Nhi - Nguyên là không vui. Nhi liếc nhìn cái bảng vinh danh thành tích to khủng bố dựng ở cổng trường, bất lực thở dài nằm úp mặt xuống bàn.
Cướp vị trí tốp 1 của thằng Quang, nó không nghĩ cách trả đũa mới lạ ấy! Còn không cướp... thì bứt rứt.
Minh Huy không thích trở thành tâm điểm của sự chú ý. Từ ngày tên cậu xuất hiện trên bảng vinh danh ngoài kia, đẩy Quang xuống hạng 3, đã có không ít người tò mò tìm hiểu xem Huy là ai. Cuộc sống bình yên vốn có của cậu bị làm phiền. Huy cực kỳ không hài lòng.
- Thầy ơi, nếu bên Thanh Lịch có tổ chức hoạt động gì thì mình sẽ được tham gia chung đúng không ạ?
Một bạn nam trong lớp giơ tay hỏi. Thầy Long gật gù:
- Ừ, có khi đấy. Nhớ không nhầm thì trước khi nghỉ Tết có hoạt động tổ chức hội chợ. Nếu trường mình có tham gia thì sẽ được dựng sạp để bán một số mặt hàng kiếm tiền liên hoan. Dù trường mình không tham gia thì vẫn sẽ được trải nghiệm các sạp của bên Thanh Lịch.
- Còn đi tham quan đầu năm thì sao thầy?
- Tham quan thì hai trường đi riêng. Nhưng năm nay trường mình tu sửa khá bận nên chắc các em không được đi rồi.
Cả lớp ồ lên, bắt đầu than vãn bất công. Vậy là trong lúc bên Thanh Lịch được nghỉ đi chơi, chúng nó vẫn sẽ phải đi học. Từ giờ đến Tết còn quá xa, tận một học kỳ nữa. Mặc dù viễn cảnh tương lai có vẻ tươi đẹp, nhưng quá trình tới lúc đó lại không đẹp chút nào.
Tất cả mọi người dần học cách làm quen với nếp sống của môi trường mới. Học chung với Thanh Lịch, học sinh Tô Liên nhận ra không phải tự nhiên trường kia được mệnh danh là trường tư nhân đứng đầu. Mức độ cạnh tranh trong trường quá cao, dẫn chứng rõ nhất là cái "bảng vàng" ở cổng trường. Chúng nó bị cuốn theo lối sống ở đây, cứ mỗi kỳ kiểm tra kết thúc là lại tự động tụ tập ngoài "bảng vàng" để xem điểm.
Thứ hạng trong lớp đã không còn quá quan trọng nữa, quy mô ganh đua đã mở rộng ra toàn trường. Mà Linh Nhi hiển nhiên chính là nhân vật nổi tiếng nhất.
Quang không ngờ mình không những bị Linh Nhi đạp xuống, còn bị cả cái thằng ất ơ tên Minh Huy từ xó nào đè đầu cưỡi cổ.
Lần đầu thì còn có thể nói là chủ quan, nhưng để đến lần thứ 2 thì không còn gì để biện minh nữa rồi.
Lần đầu tiên Quang thấy ghét chế độ xếp hạng toàn trường đáng ghét đến thế. Tại sao một bài kiểm tra nhỏ nhoi như thi giữa học kỳ I thôi mà cũng phải làm rùm beng đến cỡ này?
Lòng Quang bồn chồn không yên, muốn tập hợp nhóm bạn cũ lại để gặp "kín" với Linh Nhi. Song ngày nào con bé cũng có người đèo đi đón về, địa chỉ nhà cũng thay đổi, cắt liên lạc cả với mẹ ruột. Linh Nhi đã trở thành một cá thể quá đỗi xa lạ, cá thể mà giờ đây đám Quang và Giang không thể vô cớ động đến được nữa.
Ngay cả những bạn học cùng lớp với Linh Nhi cũng không ngờ cô bạn lập dị hồi lớp 10 lại trở nên nổi trội đến thế này. Học sinh có thành tích xuất sắc nhất trường, quán quân cuộc thi vẽ của đài truyền hình.
So với Quang - người đã tụt từ hạng 1 xuống hạng 3 - Khôi Nguyên có độ nổi tiếng cao hơn rất nhiều. Vì vậy, chiều gió thay đổi, không ít học sinh ở trường cũ ngừng hùa theo Quang. Học sinh ở Tô Liên thì đương nhiên sẽ bênh Khôi Nguyên và Linh Nhi rồi.
- Thôi, điểm số thì quan trọng gì đâu..
- Mày có bị ngu không?? Mày thở ra câu đấy mà cũng nghe được à?
Quang nạt nộ một trong số đám bạn của cậu ta, tức giận hất văng cả cốc nước trên bàn. Là đại diện học sinh tiêu biểu của toàn trường, luôn được các thầy cô tự hào về thành tích học tập, Quang thế mà lại đứng hạng 3, bị hai đứa ở trường ất ơ khác đè xuống.
Cậu ta đã bị nhắc nhở rất nhiều lần sau kỳ thi giữa học kỳ I vừa rồi. Giáo viên họ chỉ nhìn vào thứ hạng để gây áp lực, chứ không nhìn vào số điểm. Con ranh Trình Hạ Linh Nhi kia chỉ cách điểm tuyệt đối đúng một số, làm sao mà Quang đọ được với nó?
- Chắc lâu ngày không phải cạnh tranh với Linh Nhi, mày lụt nghề rồi Quang ạ.
Giang vắt chéo chân, miệng gặm nát chiếc ống hút nhựa trong cốc. Quang tức giận nghiến răng. Lụt nghề cái mẹ gì, Linh Nhi học giỏi lên thì có! Khi xưa cậu còn có số điểm ngang với Linh Nhi, giờ đây đã cách một khoảng, không phải học ngày một ngày hai mà vượt qua được.
- Sao con bé không đi học thêm mà học giỏi thế nhỉ?
Một tên con trai trong nhóm thắc mắc. Chọc trúng chủ đề gây tò mò, tất cả đều ngẩng đầu lắng nghe. Một bạn nữ xua tay, vội vàng thanh minh:
- Ai bảo mày là nó không đi học thêm? Nhớ chị Hoa với chị Châu không? Nó được hai chị đấy kèm.
- Sao mày biết?
Giang tò mò hỏi, bạn nữ ngồi cạnh tiếp tục kể:
- Thì tao hóng hớt được chứ sao! Lớp nó còn có cả đề cương ôn tập của hai chị, thấy bảo là lấy từ chỗ Linh Nhi. Tao cũng sao chép được một bản mà.
Bạn nữ mở điện thoại ra cho mọi người xem, tập đề cương lớp 10 của các môn tự nhiên ghi tên chị Linh Hoa. Quang giật lấy điện thoại, xem qua rồi gắt lên:
- Sao mày biết mà không nói sớm?!
- Quát tao làm gì? Đây là đề cương lớp 10, mày dùng được à?
Bạn nữ bực tức thu lại máy điện thoại. Khuôn mặt Quang cực kỳ khó coi, thế quái nào mà Linh Nhi lại quen biết với hai chị đấy cơ chứ? Giang thở dài, thầm tự hỏi sao người như Linh Nhi lại may mắn trong chuyện học hành như thế. Từ cấp II đến giờ, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra với cuộc đời Nhi, nó chưa bao giờ để vụt mất thứ hạng của mình.
- Quang, mày đi đâu đấy?
Giang gọi với theo, Quang đã rời khỏi quán nước từ lúc nào. Phía xa có bóng dáng Linh Nhi đang lấp ló ở gần phòng bảo vệ. Bên cạnh nó không có Nguyên hay Huy, quả là một thời điểm hoàn hảo để nói chuyện riêng.
Khôi Nguyên ban sáng đến trường rồi làm mất chìa khóa xe, đang tìm loạn trên lớp. Linh Nhi nghi ngờ cậu để quên chìa trên xe rồi được bác bảo vệ thu lại. Quả nhiên, bác bảo vệ đưa cho Nhi một chùm chìa khóa, hỏi xem có phải của Nhi không.
Linh Nhi ngoan ngoãn đáp vâng, cảm ơn bác rồi định quay về tìm Khôi Nguyên. Nào ngờ, cánh tay con bé bị kéo lấy. Quang lôi nó đi bất chấp sự phản kháng, tiến thẳng về phía nhà vệ sinh nam ở tòa nhà ngay cạnh.
Cửa nhà vệ sinh đóng lại, Linh Nhi bị ép vào vách cửa. Nó dùng tay chắn giữa hai người để kéo giãn khoảng cách với Quang. Môi nó bôi son bóng, ở khoảng cách gần lặng lẽ phát tán hương thơm ngọt ngào. Linh Nhi đã thay đổi vượt ngoài tầm kiểm soát của Quang. Quang gằn giọng:
- Sao mày không kêu lên?
- Kêu làm gì cho mệt. Mày muốn gì thì nói đi.
Linh Nhi đã đoán trước được việc Quang sẽ tìm đến, bình tĩnh đến khó hiểu. Nó đẩy Quang đang ngơ ngác ra xa, chỉnh trang lại đầu tóc rồi ngẩng đầu chờ cậu nói chuyện.
Đối diện với đôi mắt to sáng của Nhi, suy nghĩ của Quang hơi dao động. Cậu thế mà thật thà hỏi:
- Làm thế nào để được chị Hoa và chị Châu dạy kèm?
- Hả? Mày đi học thêm kín lịch rồi mà vẫn muốn học nữa à?
- Nếu được chị Hoa và chị Châu dạy thì tao có thể bỏ các lớp học khác.
Linh Nhi gãi đầu, thở dài kiểu "thằng này điên rồi", bất lực giải thích:
- Hai chị là chị ruột của bạn tao, nên tao được dạy kèm miễn phí chứ hai chị không mở lớp.
- Bạn mày là ai?
- Minh Huy.
Quang không còn xa lạ gì với cái tên này. Vũ Dạ Minh Huy, người xếp thứ hai trên bảng xếp hạng, đè đầu cậu ta xuống hạng ba. Thảo nào Huy học giỏi như vậy, người nhà của hai chị thì làm sao mà học kém cho được.
- Sao thằng đấy lại học Tô Liên mà không phải Thanh Lịch?
Linh Nhi biết Quang sẽ hỏi vậy, chỉ nhún vai:
- Tao chịu. Tự đi mà hỏi nó.
Sau câu nói của Nhi, Quang không còn điều gì để hỏi. Hiếm khi hai người đứng nói chuyện bình thường như hai người bạn học cùng trường thế này. Bầu không khí đột nhiên gượng gạo khiến Quang bị cuốn theo. Cậu ta không suy nghĩ nhiều, mồm nhanh hơn não:
- Thế mày và Khôi Nguyên yêu nhau lâu chưa?
Linh Nhi khó hiểu nhíu mày làm Quang xấu hổ muốn chết. Cậu ta phải cố tỏ ra bình thường, đơ mặt đợi câu trả lời của Nhi.
- Bọn tao vẫn là bạn.
Không hiểu sao Quang lại âm thầm thở phào. Rồi Nhi hỏi Nhi đi được chưa, Quang vội vàng mở cửa nhà vệ sinh nam cho nó. Quang nhìn Linh Nhi về lớp trong xúc cảm khó tả. Cậu ta thấy con bé đã đỡ gầy, quần áo gọn gàng và trên đầu đeo phụ kiện, trông điệu đà y hệt lần đầu tiên mà cậu gặp nó.
Rốt cuộc thì tại sao mối quan hệ của hai đứa lại trở thành thế này nhỉ?
***